hát hiện sao?” Lệ phi im lặng nói, “Ngài xem bên ngoài đình
viện này có còn cỏ dại không? Vách tường này toàn bộ đã dùng nước rửa qua, chủ
tớ hai người vừa nói vừa cười, bận rộn, căn bản không giống như là người bị
nhốt tại lãnh cung. Các nàng chính mình tu kiến cửa thật tốt, đóng cửa lại.
Chính ngài cũng thấy được, ngày đầu tiên đến đây, nàng liền đem toàn bộ cỏ dại cùng
cây khô, cùng với lũ chuột trong đình viện hết thảy đều xử lý, cũng thật khó
tin nàng có thể nghĩ ra chủ ý này. Ta tuy rằng không có đi vào, nhưng ta có thể
tưởng tượng ra được, là người thú vị như Mộ Dung Phong, bên trong nhất định sẽ
không tồi .”
“Biển này cũng chính là do nàng làm sao?” Tư Mã Minh
Lãng hoài nghi hỏi.
“Trừ bỏ nàng còn có thể là người khác sao?” Lệ phi mỉm
cười, “Nói ra, nàng thật sự là người thú vị, cảnh ngộ như vậy nhưng vẫn còn
nhàn hạ thoải mái như thế, ta xem nàng chính mình bắc ghế tự treo biển, thật là
thú vị, thiếu chút nữa nhịn không được đã tiến lên giúp nàng. Chính là, vì giúp
các nàng, trước mắt ta chỉ có thể làm quần chúng, đưa chút gì đó các nàng cần,
làm cho các nàng vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt mới là quan trọng nhất. Ta
biết, người của Hoàng hậu nương nương từng đã tới, đưa tới rất nhiều nhu yếu
phẩm, bất luận như thế nào, bất luận Mộ Dung Thanh Lương đã làm gì, người vô
tội nhất chính là Mộ Dung Phong, nếu nàng biết phụ thân của mình sẽ có hành vi
như thế, nhất định sẽ ngăn cản. Hơn nữa, có một số việc làm sao nói được là
đúng hay là sai? Nếu không có Hoàng Thượng từ giữa nhiều chuyện sắc lập Mộ Dung
Tuyết làm Tuyết phi, Mộ Dung phu nhân làm sao lại tự sát, Mộ Dung Thanh Lương
làm sao lại mưu đồ bất chính? Làm hại bốn nữ nhi của chính mình, một bị thương,
một chết, một xuất gia, một vào lãnh cung. Ngược lại là Hoàng Thượng, giống như
người không có việc gì. Không chỉ có Mộ Dung Phong đáng thương, Mộ Dung Tuyết
lại càng đáng thương, nếu lại nói tiếp, nàng thật sự là đáng thương, kỳ thật
nàng đối với Hoàng Thượng thật sự là toàn tâm toàn ý, cuối cùng lại phát hiện
chính mình thành tấm mộc của Hoàng Thượng, lúc xuất hiện nguy hiểm, Hoàng
Thượng thế nhưng đã trực tiếp kéo nàng ngăn trở chủy thủ đâm tới, thật sự là
làm cho người ta trái tim băng giá. Nay, Mộ Dung Tuyết đã chết, đến thật sự là
đã không có ưu phiền.”
“Ngươi đã nghĩ hiểu được rất nhiều.” Tư Mã Minh Lãng
nhịn không được cười cười, nói.
“Không phải ta nghĩ hiểu được, mà là ta xem hiểu được.
Mộ Dung Phong từng khuyên nhủ Mộ Dung Tuyết, khuyên nàng tự giải quyết cho tốt,
kỳ thật, ba người tỷ tỷ của Mộ Dung Tuyết chỉ có Mộ Dung Phong biết Mộ Dung
Tuyết là thật lòng thích Hoàng Thượng, cho nên chỉ khuyên nàng phải quý trọng
chính mình, cũng không nói nàng có gì không phải. Ngài cho rằng ta cùng Mộ Dung
Tuyết thật sự là tình địch tranh giành tình nhân sao?” Lệ phi cũng cười cười,
nói, “Kỳ thật chúng ta cũng nói chuyện phiếm, nàng tại trong hoàng cung này
không có bằng hữu, lại bị mất đầu thai, bởi vì chuyện của Triệu Cương thiếu
chút nữa mất mạng, mọi việc sớm đã thấy ra, chính là không bỏ xuống được Hoàng
Thượng mới có thể khó xử chính mình, có đôi khi lại nói, nàng cũng là đáng
thương.”
Tư Mã Minh Lãng ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên bầu
trời, lắc đầu, nói: “Kỳ thật Hoàng Thượng cũng khổ sở, nay bị thương nặng, nằm
ở trên giường, chỉ có thể dựa vào sự tưởng niệm mà sống qua, bất quá là một
hoạt tử nhân mà thôi,.Có lẽ từ từ đêm dài, Hoàng Thượng sẽ muốn sinh mệnh tuổi
trẻ đơn thuần kia sống lại, cũng sẽ hối hận, cũng sẽ rơi lệ. Mọi người đều nói
thời gian của hắn không nhiều lắm, với hắn mà nói, mỗi một giây phút này đều
dài như cả đời, mất ngôi vị hoàng đế, không có sức khỏe, ái phi đã chết, thế
nào có thể có chuyện vui vẻ? Với hắn mà nói, còn sống là so với tử vong càng
đáng sợ chuyện.”
Lệ phi không hé răng, cúi đầu nghĩ tâm sự.
“Dã muộn rồi, chúng ta đều tự trở về đi.” Tư Mã Minh
Lãng lẳng lặng nói, “Nay, chúng ta cũng là bất lực, liền theo như lời ngươi
nói, giúp chủ tớ hai người các nàng một ít gì đó mới là quan trọng, vượt qua
đoạn thời gian này như thế nào, là chính các nàng mới có thể quyết định .”
Lệ phi gật gật đầu.
Mơ hồ, từ trong tiểu viện truyền đến tiếng đàn du
dương, mát lạnh, lộ ra một cỗ im lặng lạnh nhạt, lại làm cho hai người nghe
thấy rơi lệ.
Bọn họ làm sao không biết, Mộ Dung Phong trong lòng
rất khổ sở. Chính là bất lực.
Trong phòng ngủ của Hoàng Thượng, Hoàng Thượng nằm ở
trên giường, sắc mặt tiều tụy, cũng không động đậy, vẻ mặt bi thương, ánh mắt
trống rỗng mà mơ hồ. Nhìn con, hắn thanh âm khàn khàn nói: “Ta muốn trông thấy
Phong nhi. Nàng đi nơi nào? Vì sao cho tới bây giờ không xuất hiện ở trước mặt
trẫm?”
Tư Mã Nhuệ không biết nói như thế nào, tổ mẫu không
nói cho phụ thân chuyện chính mình phải kế thừa ngôi vị hoàng đế, rất nhiều
chuyện đều còn gạt Hoàng Thượng, chuyện hắn biết chính là Mộ Dung Tuyết đã
chết, cũng không biết chuyện Mộ Dung Phong bị biếm nhập lãnh cung. “Việc này,
sợ là không tốt lắm.”
“Vì sao?” Hoàng Thượng khó hiểu hỏi.
Th