ặc kệ nàng đi. Phong nhi, nơi này
không có chuyện của con nữa, con về trước đi.”
“Thú vị. Mộ Dung Phong, ngươi quả nhiên là một nữ tử
thú vị. Nếu có thể bị dụ hoặc mà đến ta cũng không biết nhất định không phải là
một nữ nhân bình thường.” Tư Mã Nhuệ lạnh lung nói, “Khó trách ta mắc mưu
ngươi, để cho người Mộ Dung gia hiểm ác các người hủy mất Đại Hưng. Mẫu thân
không đành lòng trách phạt ngươi không có nghĩa ta sethân không đành lòng trách
phạt ngươi không có nghĩa ta sẽ bỏ qua cho ngươi. Ngươi bị phạt quỳ trước cửa
đại điện. Đến ngày mai mặt trời lên ngươi mới được phép rời đi. Đi ngay –”
Mộ Dung Phong miễn cưỡng nhìn Tư Mã Nhuệ.
“Ngươi không cần dùng ánh mắt đó nhìn ta. Trước kia ta
sủng ái ngươi như thế chỉ là vì ta không biết được mục đích thực sự của ngươi.
Nay ngươi có dùng hết tất cả tâm kế cũng không có khả năng khiến ta động tâm
thêm lần nữa.” Tư Mã Nhuệ mặt không đổi sắc chỉ ra cửa, “Nếu ngươi chậm trễ một
khắc ta sẽ phạt ngươi thêm một ngày. Ngươi suy nghĩ cho kỹ đi.”
“Nhuệ nhi.” Hoàng hậu thốt lên kinh ngạc. Dược của Lệ
phi thật sự công hiệu đến tàn nhẫn.
“Thôi được rồi. Nhuệ nhi con trách phạt nàng ta một
hai câu rồi cho nàng ta hồi lãnh cung là được rồi.” Thái hậu một bên đỡ lời.
“Mộ Dung Phong là phi tử của con. Dù có bị biếm vào
lãnh cung thì vẫn là người của con. Trách phạt nàng ta thế nào là chuyện của
con thỉnh hai người đừng can thiệp.” Tư Mã Nhuệ lạnh giọng nói.
“Mộ Dung Phong có thể quỳ cũng có thể chịu phạt của
người vì người là thái tử gia, là người Mộ Dung Phong từng yêu nhất, là phu
quân cả đời của Mộ Dung Phong. Tuy nhiên, Mộ Dung Phong vẫn muốn hỏi Mộ Dung
Phong đã làm chuyện gì sai để bị trách phạt?” Mộ Dung Phong vận hết khí lực trong
người cố giữ bình tĩnh. Chẳng lẽ kiếp số lần này chính là nàng thực sự đánh mất
tình yêu của hắn sao?
“Sai chỗ nào? Ngươi thực sự không biết ngươi sai chỗ
nào sao?” Tư Mã Nhuệ tức giận hỏi lại, “Ngươi mới là người nên giải thích ta
nghe Mộ Dung gia các người chịu ân sủng của quân vương vì sao lại sinh tâm tạo
phản, gây nên cớ sự này?”
“Thì ra vậy?” Mộ Dung Phong cười hờ hững, “Nếu là như
vậy Mộ Dung Phong có thể quỳ nhưng Mộ Dung Phong tuyệt đối không phục. Phụ thân
của Mộ Dung Phong quả thật đã làm sai nhưng dù không phải là Mộ Dung Phong mà
là ai khác thì kết quả cũng vẫn vậy. Sao không tự nhìn lại
lỗi của mình nếu không có căn nguyên từ trước liệu có cơ sự ngày hôm nay? Nếu
không phải phụ vương ngày đó cố chấp, phụ thân sẽ liều chết làm phản sao? Nếu
như ngày đó người không khăng khăng đòi cưới bằng được Mộ Dung Tuyết, Mộ Dung
gia có vì không muốn nữ nhi họ thương yêu nhất phải lấy một thái tử bất hảo như
người mà nghĩ đến việc dùng Mộ Dung Phong làm thế thân sao? Lúc đó Mộ Dung
Tuyết có cơ hội gặp được hoàng thượng sao? Nếu không có việc Đại Hưng sắc lập
phi tần liệu mẫu thân có nhục nhã quá mà phải tự sát khiến phụ thân đau đớn mất
vợ mất con không? Những việc đáng hận này nếu đổi lại là người, người sẽ làm
gì? Thân là nữ nhi Mộ Dung gia nếu bắt ta chịu tội ta chấp nhận. Dù sao phụ
thân cũng đã làm nhiều chuyện gây tổn hại đến nhiều người. Phụ thân gây tội ta
sẵn sàng chịu tội!”
Nói xong, Mộ Dung Phong quảy bước ra ngoài, đối diện
chính điện nhẹ nhàng quỳ xuống. Thân hình đơn bạc mà cứng cỏi của nàng xoay
lưng về phía mọi người.
Tư Mã Nhuệ nửa ngày không mở miệng chỉ ngơ ngác đứng
đó. Nữ tử này rốt cuộc đào đâu ra dũng khí cứ như thế chất vấn hắn. Bất quá
cũng chỉ là nữ tử nhu nhược sao lại có được cái vẻ thản nhiên không sợ trời
không sợ đất như thế?
Tuy là mùa hè nhưng buổi tối vẫn có chút lạnh. Quỳ lâu
hai chân tê rần trời càng về đêm càng lạnh giá. Mộ Dung Phong nhìn chính điện
đã sớm mơ hồ trước mặt, thiên hà đầy sao lệ bắt đầu thánh thót. Vì sao đến nước
này nàng vẫn yêu hắn như thế?
Không biết đã bao lâu bỗng nhiên nghe được thanh âm
mỏi mệt từ phía sau: “Ngươi đứng lên đi.”
Mộ Dung Phong không cần quay đầu cũng biết thanh âm
kia là giọng người nào. Tư Mã Nhuệ, hắn đứng đây từ lúc nào, sao vẫn còn chưa
rời khỏi.
“Ta cho ngươi đứng lên ngươi không nghe thấy sao?”
Giọng Tư Mã Nhuệ đã không còn lưu lại chút kiên nhẫn nào. “Ngươi không cần
thách thức súc chịu đựng của ta. Nếu không đứng lên thì quỳ ở đó luôn đi!”
“Người nghĩ ta không muốn đứng lên sao? Vấn đề là ta
không thể đứng dậy nổi.” Mộ Dung Phong cau mày tức tối, “Người thử quỳ như vậy
một lần xem, xem chân người có chút khí lực nào không? Nếu người vẫn có thể
đứng lên ta sẽ phục người sát đất.”
Tư Mã Nhuệ tiến lại đỡ Mộ Dung Phong lên.
Mộ Dung Phong bám lấy tay hắn căn răng vận lực thử
đứng dậy nhưng lại không còn chút sức lực nào. Nàng lắc đầu: “Không được rồi ta
không đứng lên nổi. Nếu có Xuân Liễu ở đây thì tốt rồi nàng có thể giúp ta.”
Tư Mã Nhuệ nắm lấy thắt lưng Mộ Dung Phong dùng chút
lực đỡ nàng đứng dậy. Nàng nửa ôm nửa tựa vào hắn đi đến một tảng đá lớn ngồi
sụp xuống. Cảm thấy người nàng đang run rẩy vì lạnh hắn phủ áo choàng của chính
mình lên người nàng rồi đứng phía đối diện lẳng lặng nh