ìn nàng.
“Ngươi thật là một nữ nhân kỳ lạ.” Tư Mã Nhuệ hạ giọng
nói, “Ngươi nghĩ trong hoàng cung này thực sự tồn tại hai chữ chân tình sao?
Ngươi thực sự tin tưởng Tư Mã Nhuệ ta còn yêu thương ngươi chắc? Ngươi nghĩ
ngươi đủ giỏi giang để nắm bắt tất cả mọi thứ trong tay sao?”
“Hiện tại ta không tin nữa rồi.” Mộ Dung Phong mệt mỏi
đáp, “Chúng ta không nói chuyện này nữa được không? Sai cũng đã sai rồi, nếu
người muốn nói chuyện cùng ta, hãy nói cho ta biết ta chịu phạt đã đủ chưa? Còn
nếu không, người không thích ta là chuyện của người, ta thích người hay không
là chuyện của ta. Những chuyện thế này vốn không thể cưỡng ép được.”
“Ngươi nghỉ một lát rồi hồi lãnh cung đi.” Tư Mã Nhuệ
nheo mắt lại nhìn lên bầu trời đầy sao lạnh lùng nói, “Ta cho ngươi đứng lên
không phải vì ta thích ngươi. Chỉ là ta cảm thấy ngươi quỳ ở đây thật sát phong
cảnh, một Chính Dương cung nguy nga xinh đẹp như vậy lại bị ngươi phá hư mỹ
quan. Ngươi muốn ngây ngốc nghĩ gì thì đến chỗ nào khác đi.”
“Được.” Mộ Dung Phong thở dài, “Người nói xem vì sao
ta cứ nghĩ về người mãi? Người có cái gì tốt. Vậy cũng tốt, nên hay không nên vốn
không phải cứ lý luận là ra. Ngày mai người đăng cơ rồi, ta ở đây chúc mừng
người.”
Tư Mã Nhuệ không hề quay đầu lại rất nhanh liền rời
khỏi.
Mộ Dung Phong lẳng lặng ngồi đấy, hai chân đã hoàn
toàn mất đi cảm giác. Nàng tựa đầu vào tảng đá lơ mơ ngủ thiếp đi.
Một tiếng pháo đi đùng vang lên làm nàng choàng tỉnh
giấc. Lúc này nàng mới phát hiện ra mình ngồi trên tảng đá ở một góc sân Chính
Dương cung ngủ thẳng một mạch tới hừng đông. Tiếng pháo này có lẽ là tiếng pháo
chúc mừng Tư Mã Nhuệ đăng cơ. Hắn nay đã là hoàng thượng rồi. Có lẽ ngay từ đầu
hắn đã có kế hoạch làm hoàng thượng chỉ là bản thân nàng không phát hiện ra.
Nếu hắn đã phủ nhận rằng hắn không còn tình cảm với nàng, vậy những giờ khắc
hắn từng cùng nàng có phải là chân thật? Con người đó có phải là con người thật
của hắn?
Quay về lãnh cung, nàng nhìn thấy Xuân Liễu vẻ mặt phờ
phạc như một đêm không ngủ thấy nàng trở về nét mặt Xuân Liễu như bừng sáng
lên. Nàng mỉm cười với Xuân Liễu: “Xuân Liễu, ta mệt quá. Dù sao cũng không ai
đến đây quấy rầy chúng ta chi bằng chúng ta đóng cửa lại ngủ một giấc thật đã
có được không?”
“Tiểu thư, người muốn hù chết Xuân Liễu sao?” Xuân
Liễu khóc váng lên.
“Không sao rồi. Chỉ là ta không có cách nào báo cho
ngươi. Ngươi xem không phải ta đã lành lặn trở về sao? Ngươi đừng lo. Nhưng mà
giờ ta đang rất mệt, ngủ trước đã rồi hẵng nói.” Mộ Dung Phong không hề đề cập
đến chuyện bị trách phạt. Xuân Liễu ở lãnh cung nhất định là nàng không biết,
nói chỉ khiến nàng thêm thương tâm chi bằng không nói thì hơn. Dù sao phạt cũng
đã phạt rồi, quỳ cũng đã quỳ rồi nhắc lại cũng chẳng làm được gì.
Hai chân vô lực, vừa ngồi xuống giường thay quần áo ra
mới phát hiện đầu gối sưng tấy bầm tím, đụng vào rất đau.
Xuân Liễu một bên nhìn thấy nhất thời nước mắt trào ra
nghẹn ngào: “Tiểu thư, người sao lại ra nông nỗi này? Là ai đã trách phạt
người?”
“Không sao đâu.” Mộ Dung Phong vẫn cười thản nhiên như
không có gì, “Ta nhớ trước đây Nhã Lệ từng tặng ta một loại thuốc làm tan máu
bầm. Ngươi xem còn dùng được không mang đến cho ta?”
Xuân Liễu nước mắt lưng tròng xoay người lui xuống.
Mộ Dung Phong khẽ thở dài. Yêu Tư Mã Nhuệ thực sự là
kiếp nạn ông trời đã giáng xuống nàng sao?!
Nghi thức đăng cơ của Tư Mã Nhuệ long trọng mà thuận
lợi, cũng không có bởi vì thời gian gấp rút mà có gì kém cỏi, đằng sau nghi
thức náo nhiệt là sự hờ hững mỏi mệt.
Tư Mã Nhuệ thật sự không phải một người có dã tâm, hắn
thật sự không thích loại vị trí vì chính trị cần dùng hết tâm cơ này. Hơn nữa,
phụ vương cũng không biết chuyện chính mình thay thế hắn làm Hoàng Thượng,
tiếng pháo mừng hôm nay đã không thể gạt hắn được nữa, tự nhiên lại làm cho phụ
vương một hồi thương tâm.
Bởi vì Tư Mã Minh Lãng phản đối, Mạnh Uyển Lộ cũng
không có lộ diện ở đại lễ đăng cơ, mà là lẳng lặng ở Hợp Ý Uyển, bởi vì Hoàng
Thượng đã thoái vị ở tại Chính Dương cung, ở Bình Dương cung là lão Thái hậu
nương nương cùng Ngô phi nương nương, cho nên Tư Mã Nhuệ cùng Mạnh Uyển Lộ tạm
thời ở tại Hợp Ý Uyển, chờ sau khi đăng cơ một thời gian rồi nói sau.
Nhưng như vậy, Mạnh lão thái thái dường như vẫn không
hài lòng, bà ta cảm thấy cháu gái của mình Mạnh Uyển Lộ hẳn là phải xuất hiện ở
đại lễ đăng cơ, trở thành một Tân Hoàng hậu nương nương uy phong. Kết quả như
thế, bà ta tự nhiên là không chịu chấp nhận, tuy rằng không thể ở đại lễ đăng
cơ mà phát hỏa, nhưng thời điểm Tư Mã Nhuệ trở lại Hợp Ý Uyển, bà ta cũng đã
sớm chờ ở nơi đó.
Tư Mã Nhuệ vừa mới bước vào cửa, Mạnh lão thái thái
liền lập tức bất mãn nói: “Nhuệ nhi, ngươi như thế nào có thể để Uyển Lộ một
mình ở Hợp Ý Uyển, mà không cho nó lộ diện ở đại lễ đăng cơ?”
“Đây là do tiên hoàng di huấn, trẫm cũng không thể cãi
lời.” Tư Mã Nhuệ dường như rất mỏi mệt, suốt thời gian một ngày, thiếu chút nữa
cả người đều cứng ngắc, thật sự là một việc chẳng vui vẻ gì