g không lâu, nhưng đã có chồi non đầy
sức sống, màu lục, cũng không rậm rạp lại xanh um tươi tốt, nhìn thật là đẹp
mắt. Đại môn cũng một lần nữa tút lại nhan sắc, đổi thành màu đỏ thẫm, bên trên
treo một bức hoành phi, ba chữ xinh đẹp “Mẫn Phong cư”, hoành phi màu hồng chữ
màu đen, giống như phượng bay trong mây, mong chờ giống như đang động đậy.
Tiểu Đức tử dụi dụi mắt, thực nghĩ chính mình nhìn lầm
rồi, hoặc là đi nhầm nơi, nơi này đúng là lãnh cung cỏ dại cây khô mọc đầy sao?
Bất quá chỉ mới mấy ngày, như thế nào có thể biến thành như thế? Thật sự
là…chẳng lẽ chính mình đã quên đường trong cung phải đi như thế nào rồi sao?
Hay là?
Hắn gõ gõ cửa, nghe được bên trong có người dùng thanh
âm thanh thúy nhu hòa hỏi: “Ai vậy?” Sau đó có một người mở cửa ra.
Là Xuân Liễu, mặc dù có chút gầy yếu, nhưng thoạt nhìn
tinh thần rất tốt, nhìn thấy Tiểu Đức tử, hơi hơi sửng sốt, theo bản năng hỏi:
“Đức công công, ngài sao lại đến nơi này vậy? Ngài không phải hầu hạ Hoàng
Thượng sao?”
“Đúng vậy, là Hoàng Thượng bảo ta tới thỉnh Mộ Dung
phi đến Hợp Ý Uyển, nói là có việc.” Tiểu Đức tử nhân cơ hội này nhìn nhìn vào
trong viện, ánh mắt đọng lại một chút kinh ngạc.
Tầm mắt hắn có thể đạt tới là gian phòng sạch sẽ, cây
cột bằng đá bên ngoài, sạch sẽ làm cho ánh mắt người ta thập phần thoải mái. Mộ
Dung Phong đang ngồi trước bàn đọc sách, xiêm y bằng vải thô, dung nhan như
thiên tiên, khí chất tao nhã trầm tĩnh, thản nhiên làm cho người ta thấy như
không phải ở trần tục.
Nghe thấy lời nói của Xuân Liễu, Mộ Dung Phong ngẩng
đầu lên, có chút gầy yếu, làm cho ánh mắt Tiểu Đức tử hơi hơi nóng lên, vội
vàng cúi đầu. Mộ Dung Phong nhìn thấy là Tiểu Đức tử, trong lòng thở dài, Tư Mã
Nhuệ đáng giận kia lại nghĩ tới chuyện gì, thời điểm như vậy tìm nàng, nhất
định không phải chuyện tốt gì, sợ là nếu không phải mắng chính là muốn phạt.
“Đức công công, có việc gì sao?”
“Gặp qua Mộ Dung phi,” Tiểu Đức tử cung kính nói, “Là
Hoàng Thượng nói tìm người có việc, thỉnh người đi đến Hợp Ý Uyển, nhuyễn kiệu
đã ở trước cửa, thỉnh người đi ngay.”
“Được.” Mộ Dung Phong lên tiếng, hướng Xuân Liễu cười
cười, nói, “Không có việc gì, em chuẩn bị cơm chiều trước, ta đi một lát rồi sẽ
về.”
Xuân Liễu gật gật đầu, phía sau không ai có thể giúp
tiểu thư, không biết Tứ thái tử xảy ra chuyện gì, sáng nay lúc Lệ phi nương
nương đến, chính là khuyên chủ tớ hai người các nàng suy nghĩ thoáng một chút,
có đôi khi, có một số việc không giống với ở bên ngoài nhìn vào, nhất định là
có nguyên nhân, Tư Mã Nhuệ như thế sợ là có liên quan đến đại họa Mộ Dung Thanh
Lương vừa mới gây ra, dù sao đã làm thương đến phụ thân của Tư Mã Nhuệ, còn
thiếu chút nữa khiến cho quốc gia đại loạn, tự nhiên là căm tức, có lẽ qua
khoảng thời gian này sẽ tốt hơn.
Nhưng Tứ thái tử vì cái gì lại như thế, việc làm của
Mộ Dung lão gia cùng tiểu thư có quan hệ gì đâu? Cũng không phải là kế hoạch
của tiểu thư mà.
Đến Hợp Ý Uyển, nhuyễn kiệu dừng lại, Mộ Dung Phong
hít một hơi thật sâu, bất luận đã xảy ra chuyện gì, nàng đều phải đối mặt. Trở
về là quyết định của chính mình, Tư Mã Nhuệ cũng không có bức nàng, tuy rằng
hắn xuất hiện ở trong ảo giác của nàng, nhưng cũng không có ở trong ảo giác
quấy nhiễu cuộc sống của Bạch Mẫn, là nàng phát hiện chính mình yêu thương Tư
Mã Nhuệ, cho nên nhất định phải trở về. Nay đã trở lại, phụ thân của Mộ Dung
Phong phạm phải đại sai, bị thương đến người vô tội, bất luận nàng có phải là
Mộ Dung Phong chân chính hay không, hay là Mộ Dung Phong chính là kiếp trước
hoặc kiếp này của nàng, nàng đều phải đối mặt với hết thảy.
Có lẽ, sinh hoạt tại trong hoàng cung hoàn cảnh phức
tạp này, khó tránh khỏi làm cho Tư Mã Nhuệ có lòng hoài nghi hết thảy, phát
hiện phụ thân của nữ nhân mà chính mình yêu thương thế nhưng lại làm ra chuyện
không hợp quy củ như thế, hơn nữa thiếu chút nữa làm đánh mất tiền đồ của Đại
Hưng vương triều, mà chính hắn thế nhưng lại không biết, cho nên vì khổ sở mà
tức giận. Việc này tựa hồ là chẳng trách được hắn, nếu đổi lại là chính mình,
có lẽ cũng giống nhau, trước đây nàng không phải vẫn thấy phụ thân của chính
mình bị tổn thương bởi bất công sao, nếu đổi là vị trí của Tư Mã Nhuệ, có lẽ
chính mình cũng sẽ hận.
Nếu đã ở chỗ này rồi, chẳng lẽ chỉ có thể hối hận mà
sống sao? Nàng không nghĩ như thế, nàng cũng không tin có linh hồn Bạch Mẫn
cùng thân thể Mộ Dung Phong chính mình lại sống không được vui vẻ, nay chuyện
tình kỳ quái như vậy đều đã xảy ra, chính mình thế nhưng có thể xuyên qua ngàn
năm thời không nương nhờ ở một người, vì cái gì không thể ở tại đây, tại quốc
gia xa lạ này sống một cuộc sống đầy ánh mặt trời sáng lạn đâu?
Nàng yêu Tư Mã Nhuệ, cho nên tha thứ cho tất cả những
gì hắn không phải với nàng, có thể được hắn nhớ kỹ, cho dù là hận cũng tốt hơn
là bị hắn quên, nếu hắn không thương chính mình, làm sao có hận, chỉ có yêu sâu
mới có thể hận sâu, nghĩ đến đây, trong lòng thoải mái, coi như hắn yêu chính
mình đi, hắn như thế nào tra tấn chính mình, liền