a có gì hay ho mà ngươi suốt ngày thay
nàng nói tốt?”
Tiểu Đức Tử sợ tới mức toát mồ hôi lạnh vội vàng giải
thích, “Không phải nô tài thay Mộ Dung phi nói tốt. Là tại nô tài nhìn thấy chữ
Mộ Dung phi trên biển treo ở đại môn.”
“Biển?” Tư Mã Nhuệ ngẩn người, theo bản năng hỏi lại.
“Ngươi nói biển gì? Nàng ta treo biển gì trên cửa?”
“Lúc nô tài đến lãnh cung thỉnh Mộ Dung phi liền phát
hiện chỗ ấy đã thay đổi rất nhiều sạch sẽ hơn hẳn. Trên cửa đại môn còn treo
biển viết ba chữ — Mẫn Phong Cư, chữ viết quả thật rất đẹp. Trước khi đi nô tài
tò mò hỏi Xuân Liễu mới biết ba chữ kia là Mộ Dung phi viết rồi tự tay khắc và
treo lên. Tuy rằng biển có chút thô ráp nhưng chữ viết rất đẹp.” Tiểu Đức Tử
nhỏ giọng cẩn trọng nói, “Tuy rằng nô tài không hiểu biết nhiều về chữ nghĩa
làm nhưng nhìn qua có cảm giác chữ viết rất xinh đẹp nên nô tài mới bạo gan nói
Mộ Dung phi viết chữ rất đẹp. Đó chỉ là suy nghĩ của mình nô tài không phải Mộ
Dung phi nhờ vả gì nô tài mới nói. Mộ Dung phi trước giờ vẫn dửng dưng với
những chuyện thế này. Chưa bao giờ ở trước mặt nô tài nói qua chuyện gì. Nô tài
chỉ có cảm giác nàng là người ôn hòa. Trước kia nô tài làm việc ở chỗ thái hậu
vẫn thường được phái đi thỉnh Mộ Dung phi tới Tường Phúc cung nên cũng coi là
quen biết. Nhưng từ khi Mộ Dung phi tới lãnh cung chưa từng tìm tới nô tài nhờ
vả chuyện gì.”
Tư Mã Nhuệ khẽ thở dài, chính mình cũng có cảm giác tò
mò quái gở. Nữ nhân kia không hiểu vì sao lại gợi cho hắn cảm giác thật gần gũi
thân thiết.
“Lãnh cung trước kia trông như thế nào?”
“Đó là một lãnh cung bỏ hoang đã lâu. Nguyên lai
lãnh cung này dùng để nhốt một vị phi tử có chút võ công của tiên hoàng. Vì sợ
nàng ta dùng võ công mà đào tẩu hoặc có đồng lõa tới cứu nên mới gia cố cực kỳ
chắc chắn. Vật liệu chính là đá tảng loại tốt nhất. Sau khi vị phi tần này qua
đời chỗ ấy liền bị bỏ hoang cho tới nay. Bên trong là cỏ dại rậm rạp và cây khô
còn có rất nhiều chuột và nhện.” Tiểu Đức Tử giải thích, “Lúc Mộ Dung phi qua
bên ấy, bên trong quả thực rất hỗn loạn, cửa nẻo cũng đã hư hỏng hết cả. Nay
không biết chủ tớ hai người các nàng đã sửa sang lại thế nào mà nô tài còn
tưởng mình vào nhầm chỗ. Ngoài vườn và ngoài hiên đều đã được dọn dẹp sạch sẽ,
còn trồng thêm vài loại hoa cỏ xanh tốt nhìn qua thật mát mắt. Nô tài ở trong
cung cũng không phải ngày một ngày hai, đã từng thấy qua rất nhiều phi tần vì
bị đày vào lãnh cung mà khóc nháo náo loạn, những người tự tìm đến cái chết
cũng không phải hiếm hoi gì. Duy nhất lần đầu tiên nô tài gặp ngưởi như Mộ Dung
phi, chỉ lẵng lặng mà ra đi. Dường như không phải là nàng bị đày đến lãnh cung
mà nàng đến để thay đổi nơi ấy.”
Tư Mã Nhuệ thản nhiên mỉm cười. Từ những lời Tiểu Đức
Tử nói có thể thấy được ấn tượng của hắn về Mộ Dung Phong cực kỳ tốt. Nếu không
chắc hẳn hắn đã không vô tình nói đỡ giúp Mộ Dung Phong. Bất quá nhìn cách hắn
nói chuyện cũng không giống hắn đang cố ý tìm cách lấy lòng.
Hắn lẳng lặng đứng đó ngẩn người nhìn bức họa treo
trên tường. Tranh này là do ai vẽ?
Mộ Dung Phong trở về lãnh cung phân phó Xuân Liễu dọn
dẹp bàn ghế. Bàn kê bên cửa sổ có thể nhìn thấy phong cảnh bên ngoài. Trải
giấy, bày nghiên mực, những con chữ xinh đẹp tuôn ra, tâm tình phẳng lặng khiến
nàng bội phần thích ý. Kinh phật vốn rất dầy hơn nữa lại là một bộ, sao chép
nhất định sẽ tốn rất nhiều thời gian. Bất quá nàng cũng chẳng lấy làm phiền,
thì đã sao không phải chỉ là chép lại thôi sao? Có lẽ còn có thể chép ra một
phần tâm tình đã nguội lạnh.
Một tiếng đập cửa khẽ khàng truyền vào. Nghe ra chút
do dự nhưng cũng có chút háo hức.
« Xuân Liễu ngươi ra mở cửa xem ai đi. » Mộ
Dung Phong bình thản nói, buông giấy bút xuống, « Tiếng đập cửa này có
chút kỳ lạ. »
« Dạ, » Xuân Liễu đáp lời đứng dậy mở cửa.
Ngoài cửa là một chiếc xe lăn, Tư Mã Cường lặng lẽ
ngồi đó. Khuôn mặt gầy gò, dưới cằm lún phún râu, tóc đã ngả bạc. Sau lưng hắn
là một nha đầu thanh tú mà Xuân Liễu nhận ra ngay là Tiểu Ngũ nha đầu của Lệ
phi.
« Nhị– người đã tới. » Xuân Liễu thoáng ấp
úng không biết xưng hô thế nào cho phải. Hiện tại hắn đã không còn là nhị thái
tử nữa rồi nhưng dẫu sao hắn vẫn là ca ca của đương kim hoàng thượng.
« Gọi tên ta là được rồi. » Tư Mã Cường dịu
dàng nói, thanh âm có chút khàn khàn, mỉm cười với Xuân Liễu, « Chủ tử
ngươi vẫn ổn chứ ? »
Xuân Liễu khẽ gật đầu : « Đang ở trong
phòng chép kinh. Người mau vào đi. »
Mộ Dung Phong từ phòng trong đi ra nhìn thấy Tư Mã
Cường có chút bất ngờ nhưng cũng thật vui mừng. Từ sau khi Tư Mã Cường gặp
chuyện không may nàng chưa từng gặp hắn. Là hắn thay nàng đỡ lấy thanh xà gỗ
kia. Nếu không có hắn sợ rằng giờ này nàng đã sớm về nơi chín suối.
« Tiểu Ngũ, là Lệ phi phái ngươi dẫn Tư Mã đại ca
đến đây sao ? » Mộ Dung Phong mỉm cười hỏi.
Tiểu Ngũ khẽ gật đầu nhẹ nhàng
đáp : « Từ lúc Tư Mã công tử xảy ra chuyện Hoàng thượng liền an
bài cùng chủ tử cho phép nô tỳ đến săn sóc Tư Mã công tử. »
Mộ Dung Phong gật đầu, dịu giọng nói : « Đại
ân đại đức của ngư