g Cốc gia đúng không?” Nguyệt Bát lại xác nhận một lần.
Cốc Nhược Vũ gật đầu, lại phát hiện
Nguyệt Bát cùng Nguyệt thị bởi vì nàng xác thực mà sắc mặt trở nên rất
khó coi, cảm giác không bình thường, nàng tròn tròn mắt hỏi: “Làm sao
vậy?”
“Cô nương a! Cái kia. . . . . .” Nguyệt thị cau mày nói không nên lời.
“Ta, nhà của ta đã xảy ra chuyện gì
sao?” Chẳng lẽ chỉ trong mười ngày ngắn ngủn, cha mẹ của nàng đã phát
sinh bất trắc rồi? Cốc Nhược Vũ nguyên bản nước mắt vừa lau khô liền
chảy ra, tay bởi vì sợ hãi lo lắng mà run rẩy.
Nguyệt Bát nghĩ nghĩ, tuy không đành long nói, nhưng mà vẫn nói đầu đuôi chuyện tình mà bọn họ sau khi nghe được.
Nữ nhi của thủ phủ Nam Lăng ở Vân Châu
không may mắn gặp tặc nhân, sau khi mất đi trong sạch, không chịu nổi
cơn nhục nhã này, chỉ lưu lại một phong di thư sau đó tự sát, thi thể
không thấy, bởi vì việc này, nghe nói thân thích ở thủ phủ bởi vì tự
trách, dời xa Cốc phủ, thay chỗ ở. Nửa tháng trước, triều đình tìm thấy
lượng lớn quan ngân(*) bị thất lạc, kẻ trộm bị thương đào thoát, nhưng
năm ngày trước lại phát hiện tên trộm ở trong Cốc phủ. Tên trộm bị xử
tội chết, đồng thời Cốc gia phạm phải trọng tội chưa chấp khâm phạm của
triều đình nên bị tịch thu gia tài, gia nhân cho thôi việc, vợ chồng Cốc thị bị phán lưu ở phía tây làm nô dịch.
(*) quan ngân: tiền của quan phủ
“Không chỉ có như thế, nghe nói vợ chồng Cốc thị lúc trước xâm chiếm gia sản của đám người thân thích là Tề
gia, bọn họ bởi vì gia tài lớn của Cốc thị, mà không dám đắc tội, đợi
Cốc thị bị tịch thu gia tài, sau đó liền kiện lên quan phủ, Tri phủ đại
nhân vì chính nghĩa, hoàn toàn điều tra, sau đó dường như có thân thích
khác làm chứng Cốc gia chiếm đoạt tài sản của Tề gia, cuối cùng Tri Phủ
phán quyết một nửa tài sản Cốc gia cấp cho Tề gia, một nửa khác nộp lên
trên triều đình.” Vốn tưởng rằng là như thế này, nhưng nếu vợ chồng Cốc
thị kia là cha mẹ cô gái trước mắt này, vậy Nguyệt Bát hắn khẳng định
bọn họ bị oan !
Không thể nào, cha nàng nương làm sao có thể chứa chấp khâm phạm của triều đình, bọn họ nào có xâm chiếm qua tài sản người khác, mỗi một vật trong Cốc gia đều là do cha mẹ vất vả làm
ra.
Tri phủ kia là nhạc phụ của Tề Hiểu
Dũng, bọn họ đều cùng một hội! Tình huống này cho dù mình xuất hiện nói
Tề gia mới là kẻ hại người thì cũng vô dụng! Nghe tin dữ này, Cốc Nhược
Vũ khóc không thành tiếng, chỉ trong mười ngày ngắn ngủn, có thể hại
nàng nhà tan cửa nát, bọn họ căn bản đều đã lập kế hoạch trước! Cha mẹ
thật lòng đối đãi với người khác, vì sao lại nhận được hồi báo như vậy,
thân thích khác, không phải chỉ có gia đình của hai cậu thôi sao, bọn họ làm sao có thể làm giả chứng cứ, phỉ báng cha mẹ! Nhà mình từ trước đến nay đối với bọn họ cũng không tệ bạc mà!
“Còn có hôn nhân trước kia của tiểu thư
Cốc gia tất nhiên cũng không tính, cái kia, vị hôn phu của ngươi đã cùng Ngũ tiểu thư Tề gia đính hôn!” Nguyệt Bát đồng tình nhìn Cốc Nhược Vũ
lệ rơi đầy mặt.
“Cha mẹ ta. . . . . . Khi nào thì. . . . . . Sẽ bị lưu đày?” Biểu ca kia không cần cũng được, quan trọng nhất là cha mẹ của mình, Cốc Nhược Vũ lệ rơi đầy mặt nghẹn ngào hỏi.
“Hôm nay.”
Vừa nghe hôm nay cha mẹ sẽ bị lưu đày,
khởi hành đi đến đến vùng biên giới hẻo lánh ở phía Tây của Ngự phong
quốc làm nô dịch, tim như bị đao cắt, Cốc Nhược Vũ giãy dụa xuống
giường, muốn đi tìm cha mẹ của mình.
“Ngươi muốn làm gì! Không được làm càn
!” Muốn cho Cốc Nhược Vũ tỉnh táo lại Nguyệt thị đột nhiên rống lên hai câu, sợ tới mức Cốc Nhược Vũ sợ đến ngơ ngác nhìn bà.”Ta biết ngươi
muốn gặp cha mẹ mình, nhưng mà nếu ngày đó người giết ngươi biết ngươi
còn chưa chết, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi! Nói sau, để cho
người khác phát hiện ngươi là tiểu thư Cốc gia, ngươi cũng phải đi lưu
đày theo cha mẹ ngươi!”
“Có thể đi theo cha mẹ ta cùng một nơi
dù lưu đày, vậy còn hơn, dù sao ta có thể ở bên cạnh chăm sóc bọn họ!”
Cốc Nhược Vũ khóc nói.
“Cha mẹ ngươi chắc chắn sẽ không muốn
như vậy! Không được đi ra ngoài, ta đi hầm chút cháo cho ngươi ăn”
Nguyệt thị kiên quyết không đồng ý, đứng dậy nói với Nguyệt Bát ở bên,
“Con nhìn nàng, đừng nói cho Nguyệt Cửu cùng Nguyệt Thập biết thân phận
của nàng, miễn cho bọn họ còn nhỏ không hiểu chuyện, nói ra ngoài.”
Nguyệt Bát gật đầu đáp ứng, đợi Nguyệt thị đi rồi, lập tức chuyển băng ghế ngồi vào trước giường Cốc Nhược Vũ, trông người.
Thấy Nguyệt Bát định thực hiện lời nói
của mẹ, Cốc Nhược Vũ biết không còn hi vọng gặp được cha mẹ, nghĩ đến
cảnh ngộ tương lai của cha mẹ, cảm thấy lo lắng cho bọn họ, nhưng không
biết bao giờ mới gặp lạ bọn họ, không khỏi thất thanh khóc rống lên,
càng khóc càng thương tâm, khóc đến thở không ra hơi .
Cầm túi gấm nhỏ trong tay, Cốc Nhược Vũ
vừa khóc vừa ở trong lòng hô: Mẹ ——! Cha ——! Ô ——! Nữ nhi bất hiếu, cũng không thể ở bên hai người chăm sóc hai người, không có năng lực giúp
hai người rửa sạch oan khuất, con nên làm cái gì bây giờ, nên làm cái gì bây giờ mới có thể cứu hai người!
Thanh âm
như ma quỷ xuyên qua não!