đi qua.
Đường phố phía nam là một trong những
khu phố ở Thải Đô cực kỳ náo nhiệt. Nơi này hai bên cửa hàng san sát,
chủ yếu là những người buôn bán ở trong nước, dùng vật phẩm trong nước
là nhiều. Mà Phượng Hiên sở dĩ không tới nơi này là vì dọc theo khu phố
phía nam kéo dài cho tới tận ngõ hẽm chính là tụ tập thanh lâu, sòng bạc
Phượng Hiên từ trước đến nay cho rằng
người vào trong sòng bạc, cùng dạo kỹ viện không phải là người gì tốt,
khinh thường nếu bước theo chân bọn họ đạp ở cùng một con phố nên hắn
tất nhiên đối với khu phố kia tránh thật xa.
Song, hôm nay hắn đột nhiên
nhớ tới khu phố phía nam đấy. Sau đó luôn luôn có loại cảm giác ở nơi
này có thể tìm được loại báu vật nào đó. Vì thế, hắn tâm huyết dâng trào ngoại lệ mà đi đến.
Phượng Hiên tỉ mỉ đi qua, đi lại ba lần, thu hoạch ít ỏi, cho nên không phải rất hài lòng. Thật là, đồ trong
nước suy cho cùng cũng chỉ như thế mà thôi, sớm biết thế sẽ không đến
đây! Phượng Hiên nghĩ như vậy, sau đó mua một túi hạt dẻ rang đường,
quyết định vừa ăn vừa trở về.
Trên đường trở về, Phượng Hiên mắt sắc
nhìn thấy phía trước mặt là thanh lâu nổi tiếng nhất Thải Đô— Tàng Kiều
Các trước cửa đang tụ tập rất nhiều người.
Đã xảy ra chuyện gì? Phượng Hiên hai mắt nhíu lại, trí nhớ vô cùng tốt. Hắn nhớ lúc trước đi qua ba lần, hắn
đều nhìn thấy trước cửa khu phố có một bé gái nhỏ khả năng lớn nhất chỉ
có hai, ba tuổi. Ngồi ở chỗ kia, chẳng phải là chờ được mang vào Tàng
Kiều Các sao? Tám phần là bị cha mẹ vứt bỏ, thật đáng thương! Nhưng
không liên quan đến chuyện của hắn! Phượng Hiên cho là việc không liên
quan đến mình, tâm tình dâng cao, quăng một hạt dẻ vào trong miệng, ăn a ăn, bước đi thẳng tắp.
Khi hắn sắp đi qua đám người, thì từ
giữa truyền ra một thanh âm mềm mại tràn ngập phong trần của nữ tử: “Ai
u, ta nói vị thiếu gia này, đứa trẻ này là do Tần mẹ ta nhìn thấy trước, tất nhiên phải theo ta về Tàng Kiều Các mới đúng.” Thanh âm người vừa
nói chuyện là của Tần Kim Chi ma ma ở Tàng Kiều Các, bà vừa ra khỏi cửa
đã nhìn thấy bé gái này ngồi tại nơi này, bộ dạng kia tuy nói không phải tuyệt sắc, nhưng bằng kinh nghiệm mấy năm nay của bà mà nói sau khi lớn lên cũng tuyệt đối có thể là mặt hàng mang đến cho bà từng bó ngân
phiếu lớn! Lúc này bà rất muốn đem bé gái này lừa quay về Tàng Kiều Các.
“Hừ! Nói cho ngươi biết, đây là thiếu
gia nhà ta coi trọng trước, đương nhiên phải về thiếu gia nhà ta! Ta nói ma ma a, ta khuyên bà nên thức thời, trên đời này chỉ cần là nữ nhân
thiếu gia nhà ta muốn thì không có gì không đến tay! Hơn nữa, bà có biết thiếu gia nhà ta là ai chăng? Không cần nói đến Thải Đô này, mà ngay
cả người trong kinh thành thấy thiếu gia nhà ta đều phải nhún nhường ba
phần. Bà chỉ là một ma ma nhỏ của Tàng Kiều Các, thế nhưng cũng dám cùng thiếu gia nhà ta tranh giành người, ăn tim gấu gan báo có phải hay
không!?”
Nữ nhân? Kia rõ ràng chỉ là đứa nhỏ có
hai, ba tuổi!? Rốt cuộc là từ đâu lại xuất hiện loại không bằng cầm thú
như thế? Mọi người đều phải nhường nhịn ba phần? Hắn cũng muốn nhìn xem
là ai lợi hại như vậy. Phượng Hiên nhướng mày, phương hướng dưới chân
đột biến, đi tới chỗ đám người, ba…hai… một, hắn liền đi tới trước mặt.
Ánh mắt Phượng Hiên quét một vòng, phát
hiện không có người quen biết. Hắn ước chừng cái người mặc một thân Hồng Y, vẻ mặt cười tà, cà lơ phất phơ kia chính là người rất giỏi “Thiếu
gia nhà ta” .
Nếu không biết, như vậy không có để ý,
hắn quyết định vẫn là về nhà, trước khi đi, lơ đãng hắn liếc qua nhân
vật chính trong cuộc tranh đoạt này một cái. Chỉ thấy bé gái kia nhìn
theo hai phe tranh tới tranh lui chịu đủ sợ hãi, hai mắt nó bối rối
nhìn về phía mọi người, vừa mới đúng lúc chống lại tầm mắt của Phượng
Hiên. Vì thế mắt to đối đôi mắt nhỏ, không nói gì.
Đứa bé trong hai mắt có nước mắt đảo
quanh, mũi nho nhỏ hiện hồng, ánh mắt đáng thương, ủy khuất sợ hãi
nhìn Phượng Hiên. Sau đó dời đi tầm mắt, thân hình nho nhỏ ở giữa hai
phe cường thế có vẻ là hiu quạnh vô tội. Như vậy mà nó lại làm cho người ta cảm giác cố nén chịu đựng không khóc. Lúc này, trong lòng Phượng
Hiên như bị sét đánh, ba hồn sáu phách đều nhẹ nhàng đi ra ngoài, thẳng ở nơi nào đang trầm trồ khen ngợi thương tiếc! Thật đáng yêu! Thật nhu
thuận! Một người “Ba tốt” làm cho Phượng Hiên chuẩn bị đi nhưng hai chân thế nào cũng không chịu dời đi. Không chỉ có như thế, trong đầu Phượng
Hiên còn bắt đầu trình diễn cảnh bé gái nếu bị đưa vào Tàng Kiều Các
hoặc là đưa cho vị “Thiếu gia nhà ta” kia thử nghiệm các loại thê thảm
của cuộc sống. Lúc này “người nào đó” ngàn năm khó gặp một lần quản nhàn sự chi tâm (chõ mõn vào việc của người khác)
Vì thế, ở đây có ít người sắp không may, mà bé gái làm cho Phượng Hiên thay đổi chủ ý kia không phải người khác
chính là tiểu Cốc Nhược Vũ mấy canh giờ trước bị bác ruột cùng với biểu
tỷ âm thầm kế hoạch “ngày mai vứt bỏ”. Sau khi quyết định không lâu liền phát hiện hôm nay có một cơ hội tuyệt vời nên bị vứt bỏ lập tức .
Edit: Tiếu Ngu Ngốc
Beta: ss gau5555
Ngay
