nh ở phòng nào, không bằng
chúng ta ở cùng nhau đi, chúng ta đã bao cả Hạ Vũ viện này, phòng trống
còn rất nhiều.” Cung Thiên Uyển ôn nhu đưa ra lời mời.
Tiểu nhị bên cạnh vừa nghe, sắc mặt nhất thời suy sụp, như vậy chẳng phải là mất một khoản tiền? Phượng Hiên
thoáng nhìn qua sắc mặt hắn rồi lắc đầu cười nói: “Không cần, ta sẽ ở
tại Thu Diệp viện, không cần thay đổi, các muội có việc cứ đi trước, đến buổi tối, biểu ca ta mời các muội ăn cơm.” Nói xong, cây quạt trong tay của hắn chỉ chỉ tửu lâu ở đối diện khách sạn Tứ quý. Khách sạn cùng tửu lâu này đều cùng một chủ mở, vì muốn tạo cảm giác tốt nhất cho khách
nhân, nên đem hai nơi ăn và ở tách riêng ra.
“Vậy chút nữa chúng ta gặp lại sau!”
Khang Vịnh Nhàn lễ phép khẽ gật đầu một cái với Phượng Hiên, bốn người
tạm thời cáo biệt với Phượng Hiên.
Ngay sau đó, tiểu nhị trong lòng mừng
thầm vì tránh mất một khoản dẫn Phượng Hiên đi đến Thu Diệp Viện. Ở phía sau, khách sạn Tứ Quý lại nghênh đón một vụ làm ăn lớn, ngoài khách sạn có mấy chiếc xe ngựa chậm rãi dừng lại, đoàn người Cốc Nhược Vũ cũng đã đến.
“Cẩn thận một chút, tiểu thư!” Nha hoàn
Phú Mỹ bên người Cốc Nhược Vũ cẩn thận giúp đỡ Cốc Nhược Vũ xuống xe
ngựa, thân là nữ quản gia (lớn hơn nha hoàn) vốn đã được Cốc Nhược Vũ
cho nghĩ ngơi từ vài ngày trước, nhưng vì phải xuất phát đến Ti Đô nên
quay trở lại Cốc gia.
“Tiểu Mỹ, không cần đỡ ta, giúp ta đem
hai nhóc kia xuống là được rồi.” Cốc Nhược Vũ cười ngọt ngào, bởi vì sợ
hai sủng vật kia thích lang thang lại lạc đường, nên lần du ngoạn này
Cốc Nhược đem chúng nhốt vào trong lồng sắt.
Nhắc đến chuyện này, Tề Hiểu Nhã đi phía sau âm thầm liếc mắt khinh thường, cực kỳ chán ghét hai sủng vật kia
của Cốc Nhược Vũ, thầm nghĩ: cũng chỉ là một con mèo ngu ngốc cụt chân,
cùng một con chó bị mù một mắt cũng có thể làm cho nàng ta thích như
vậy, thật là, đi chơi mà lại mang theo cái thứ vừa thối vừa bẩn đấy! A
——! Mình rốt cuộc còn phải chịu đựng nàng ta tới khi nào, nếu không phải vì muốn đoạt được biểu ca Hiển Diệu, nàng sẽ không cho phép Nhược Vũ
làm chị dâu của mình đâu! Thật buồn cười!
Tuy nói đoàn người này bao một cái viện
khác của khách sạn Tứ Quý – Đông Tuyết viện, nhưng hai người Mai Hiển
Diệu cùng Cốc Nhược Vũ đều không phát hiện Tề Hiểu Dũng lại vụng trộm
chạy đến chỗ chưởng quầy đặt trước một phòng trong Thu Diệp – nơi gần
với Đông Tuyết viện nhất, để tiện cho một sự kiện nào đó.
Sửa sang lại hành lý một chút, nghỉ ngơi một lát, lại đi ra ngoài đi dạo trong một chốc, chẳng mấy chốc trời đã
sập tối, đến thời điểm dùng bữa. Cốc Nhược Vũ theo biểu ca biểu tỷ đi
vào tửu lâu của Tứ Quý, ngồi trên lầu hai
Tâm tình của nàng rất tốt nên muốn Phú
Mỹ đem hai sủng vật nhỏ thả ra, để chúng nó được ăn một chút, nhưng lại
bị vẻ mặt ghét bỏ của Tề Hiểu Nhã cản trở
“Ta nói này muội, sao lại có thể đem thú vật thả ở nơi này? Muội nhìn vẻ mặt không nguyện ý của Tiểu nhị thử
xem! Thật ảnh hưởng tới khẩu vị của người khác!” Nếu là hai con vật xinh đẹp một chút còn có thể, đằng này lại là hai con vật xấu đến như vậy!
Cốc Nhược Vũ nhìn tiểu nhị ở một bên
đang chờ gọi món ăn, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt khó xử của hắn, cảm thấy ngượng ngùng nói xin lỗi: “Thực xin lỗi a, ta không nghĩ đến. . . . .
.”
Còn chưa nói hết, Tề Hiểu Nhã liền thúc
nàng một cái, mất hứng chỉ trích nói: “Nói xin lỗi cái gì ! Chỉ hạ thấp
thân phận của chúng ta!”
“Chuyện này. . . . . .” Làm sai thì nói
xin lỗi là chuyện đương nhiên, Cốc Nhược Vũ thấy biểu tỷ đang trừng mắt
nhìn mình, nghĩ nàng lớn tuổi hơn mình, nên không cãi lại, đành phải
nhịn xuống lời chưa nói, chỉ có thể quay đầu cười xin lỗi với tiểu nhị,
sai người đem hai sủng vật nhỏ trở về khách sạn Tứ Quý, đợi nàng ăn xong lại cho chúng nó ăn.
Gọi xong đồ ăn, các huynh đệ tỷ muội bắt đầu nói chuyện phiếm, không bao lâu, đồ ăn dần dần mang lên, mọi người
bắt đầu động đũa. Mà dưới lầu, một nhóm khách nhân khác đi vào, tiểu nhị gật đầu tiếp đón đám người Phượng Hiên, dẫn bọn họ cũng lên lầu hai.
Dáng người cao to, quần áo được may từ
vật liệu thượng đẳng, mặt như quan ngọc, ánh mắt hút hồn người, khóe
miệng câu lên một nụ cười mê người, Phượng Hiên sau khi lên lầu hai,
trùng hợp đi ngang qua Cốc Nhược Vũ đang cúi đầu ăn, không để ý đến đám
người ngồi nghiêm chỉnh ở bàn bên đó, đi theo phía sau tiểu nhị ngồi vào bàn bên cạnh, đưa lưng về phía vị trí ngồi của Cốc Nhược Vũ
Một bàn người bên này vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm, chỉ có Tề Hiểu Nhã lơ đãng nhìn thấy Phượng Hiên đi lên
lầu, nhất thời, ngây người, đầu chỉ có thể nhìn theo từng hành động của
Phượng Hiên, đẹp, người này thật xinh đẹp!
Bộ dạng này của nàng làm cho bốn nữ nhân đi theo phía sau Phượng Hiên vừa vặn nhìn thấy, Cung Thiên Li trong
lòng khinh thường nói: lại có người say mê biểu ca Phượng Hiên. Mà ba nữ nhân còn lại thì giống như là vật sở hữu của mình bị người khác dòm
ngó, khí thế bức người liếc xéo Tề Hiểu Nhã, nhắc nhở nàng ta tự giác
một chút.
Cảm thấy có ánh mắt nhìn mình chằm chằm, Tề Hiểu Nhã dời tầm mắt, vừ