Yêu thương tặng mẹ tôi
Lời cảm ơn
Tôi muốn gửi
lời cảm ơn này đến bố mẹ, chị gái, gia đình và bạn bè, những người luôn yêu
thương và ủng hộ tôi.
Cảm ơn trợ lý
Stephany Evans và biên tập viên Jenifer Enderlin vì đã đặt niềm tin nơi tôi.
Tôi vô cùng
biết ơn những độc giả đầu tiên, Sarah Giffin, Mary Ann Elgin và Nancy LeCroy,
những người đã góp ý không biết mệt mỏi cho mỗi lần chỉnh sửa bản thảo của tôi.
Và trên hết,
xin cảm ơn Buddy Blaha vì tất cả.
Một
Lần đầu tiên
tôi nghĩ đến chuyện bước sang tuổi ba mươi là khi còn đang học lớp năm. Tôi và
cô bạn thân nhất, Darcy, tình cờ bắt gặp cuốn lịch vạn niên ở mặt sau một tập
danh bạ điện thoại, nơi bạn có thể tìm bất kỳ ngày nào trong tương lai, rồi
dùng một tấm bảng nhỏ để xác định xem ngày đó là thứ mấy trong tuần. Thế là
chúng tôi tìm xem sinh nhật năm tới của hai đứa sẽ rơi vào thứ mấy, tôi sinh
vào tháng Năm còn Darcy sinh tháng Chín. Sinh nhật tôi sẽ vào thứ Tư, hôm sau
vẫn phải đi học. Còn cô ấy vào thứ Sáu. Một chiến thắng nho nhỏ, nhưng lại rất
điển hình. Darcy luôn luôn là người may mắn. Da cô ấy bắt nắng nhanh hơn, tóc
dễ bồng lên hơn, và cô ấy cũng không cần đeo niềng răng. Darcy mà nhảy moonwalk
thì quả là siêu, cô ấy còn lộn ngang và nhào lộn tung người được nữa (tôi thì
chẳng thể nhào lộn được). Darcy có bộ sưu tập hình dán đẹp hơn. Nhiều huy hiệu
Michael Jackson hơn. Những chiếc áo len hiệu Forenza màu xanh ngọc, đỏ, và màu
đào (mẹ chẳng bao giờ cho phép tôi mua chiếc áo nào như vậy cả - bà bảo chúng quá
thời trang, quá đắt tiền) Và một chiếc quần jean Guess năm mươi đô la có cả
khóa kéo ở mắt cá chân (giống như lý giải ở trên). Darcy bấm những hai lỗ ở mỗi
bên tai và còn có cả một đứa em nữa – cho dù là em trai nhưng như vậy còn hơn
chán so với chuyện là con một như tôi.
Nhưng ít ra thì
tôi cũng lớn hơn cô ấy vài tháng tuổi, và cô ấy sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp tuổi
tôi. Và rồi tôi quyết định xem thử ngày sinh nhật thứ ba mươi của mình – một
thời điểm quá xa vời đến mức nghe cứ như trong truyện khoa học viễn tưởng vậy.
Ngày đó rơi vào chủ nhật có nghĩa là tôi và người chồng bảnh bao của mình sẽ
thuê một cô trông trẻ có trách nhiệm để trong nom hai (mà cũng có thể là ba)
con chúng tôi vào tối thứ Bảy đó, rồi vợ chồng tôi sẽ ăn tối ở một nhà hàng
Pháp đẹp đẽ có khăn ăn bằng vải, sau đó sẽ đi chơi đến quá nửa đêm, vậy nên
nghiêm túc mà nói thì chúng tôi sẽ tổ chức ăn mừng vào sinh nhật thực sự của
tôi. Khi đó tôi vừa thắng một vụ lớn – bằng cách nào đó chứng minh được một
người vô tội đã không phạm phải cái tội bị cáo buộc. Chồng tôi sẽ nâng cốc chúc
mừng: "Mừng cho Rachel, người vợ xinh đẹp của anh, mẹ của các con anh, và
cũng là vị luật sư xuất sắc nhất Indy." Tôi nói với Darcy những điều mơ
mộng ấy khi bọn tôi khám phá ra rằng, sinh nhật thứ ba mươi của cô ấy rơi vào
thứ Hai. Thật không may cho cô ấy. Tôi quan sát thấy Darcy bĩu môi khi đón nhận
tin đó.
"Cậu biết
đấy, Rachel, ai thèm quan tâm xem chúng ta bước sang tuổi ba mươi vào thứ mấy
trong tuần cơ chứ?" cô ấy nói, nhún đôi bờ vai mịn màng màu ô liu,
"Lúc đó chúng ta đã già cả rồi. Đến từng ấy tuổi thì sinh nhật đâu còn
quan trọng gì nữa chứ."
nghĩ đến bố mẹ
mình, cũng đang ở tầm tuổi ba mươi, nghĩ đến những cách tổ chức sinh nhật tẻ
ngắt của họ. Bố tôi chỉ tặng mẹ một cái máy nướng bánh mỳ vào dịp sinh nhật bà,
vì chiếc máy cũ nhà tôi đã bị hỏng trước đó một tuần. Cái máy mới nướng đước
bốn lát bánh mỳ một lúc, chứ không phải chỉ hai lát. Đó không phải là món quà
thú vị cho lắm. Nhưng dường như mẹ cũng hài lòng với món đồ mới đó; tôi chẳng
hề thấy ở mẹ vẻ thất vọng giống như ở tôi khi món quà Giáng sinh không thực sự
đúng như mong đợi. Vậy nên Darcy nói có lẽ cũng đúng. Khi đã đến tuổi ba mươi
rồi thì những chuyện vui vui kiểu như sinh nhật cũng chẳng còn quan trọng cho
lắm.
Lần tiếp theo
khi tôi thực sự nghĩ đến tuổi ba mươi là vào năm cuối trung học, khi Darcy và
tôi cùng xem chương trình Thirtysomething. Đó không phải chương trình ưa thích
của bọn tôi – chúng tôi thích những bộ phim sitcom vui nhộn kiểu như Who’s the
boss? Và Growing Pains hơn – nhưng dù sao thì bọn tôi cũng đã xem chương trình
đó. Điều tôi ghét ở chương trình Thirtysomething là các nhân vật rất hay than
vãn và cả những rắc rối mà toàn là họ tự chuốc lấy. Tôi nhớ mình từng nghĩ rằng
họ đã trưởng thành thì tự phải lo giải quyết lấy những rắc rối chứ. Đừng có suy
nghĩ mãi về ý nghĩa cuộc sống mà hãy bắt đầu lên danh sách những đồ tạp hóa đi.
Hồi đó tôi đã nghĩ những năm thiếu niên sẽ kéo dài, và những năm tuổi hai mươi
chắc chắn sẽ tồn tại mãi mãi.
Thế rồi cũng
tới lúc tôi đến độ tuổi hai mươi. Và những năm đầu của tuổi hai mươi dường như
tồn tại mãi mãi thật. Khi nghe những người quen lớn hơn mình vài tuổi than thở
về chuyện tuổi trẻ của mình đã kết thúc, tôi cảm thấy tự mãn lắm. Bởi khi đó
tôi vẫn chưa nằm trong vùng nguy hiểm mà. Tôi vẫn còn khối thời gian. Cho đến
năm hai mươi bảy tuổi, khi cái thời còn bị hỏi giấy tờ tùy thân đã trôi qua lâu
