XtGem Forum catalog
Xúc Xắc Tình Yêu

Xúc Xắc Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324791

Bình chọn: 9.5.00/10/479 lượt.

đó, thậm chí còn sớm hơn, vì bây giờ cô nàng

đang nhảy nhót trên quầy bar rồi. Darcy quay cuồng và xoay tít trong chiếc váy

yếm nhỏ màu đỏ và đôi giày cao tới gần mười phân.

"Giành

luôn cả màn trình diễn ngay tại bữa tiệc của cậu kìa," Hillary, người bạn

thân nhất ở công ty của tôi thì thầm. "Cô ta đúng là chẳng biết xấu hổ gì

cả."

Tôi bật cười.

"Ừ. Chuyện thường ngày ấy mà."

Darcy kêu lên

một tiếng, giơ tay lên quá đầu mà vỗ, và ra hiệu cho tôi bằng một cử chỉ mời

mọc khiến bất kỳ gã đàn ông nào hứng thú chuyện nữ-quan-hệ-với-nữ cũng bị hấp

dẫn. "Rachel! Rachel! Lại đây nào!"

Đương nhiên

Darcy thừa biết tôi không đời nào lên đó tham gia cùng. Tôi chưa bao giờ nhảy

trên một quầy bar. Lên đó, ngoài việc ngã bịch xuống thì tôi chẳng biết làm gì

nữa. Tôi lắc đầu và mỉm cười, một lời từ chối lịch sự. Tất cả chúng tôi chờ đợi

hành động tiếp theo của cô ấy, đó là lắc hông đúng theo điệu nhạc, từ từ cúi

xuống, và sau đó lại đứng phắt dậy, mái tóc dài vung vẩy tứ phía. Động tác khéo

léo đó khiến tôi nhớ đến lần cô ấy bắt chước Tawny Kitaen trong video

"Here I Go Again" của Whitesnake tới mức hoàn hảo, nhớ lại lần cô ấy

từng làm động tác xoạc thẳng chân trên một chiếc BMW của ông bố mình trước vẻ

vui thích của những đứa con trai hàng xóm đang tuổi dậy thì. Tôi liếc nhìn Dex,

người lúc này không biết nên vui hay tức giận nữa. Trong trường hợp này mà dùng

từ kiên nhẫn thì vẫn còn quá nhẹ. Dex và tôi đều có chung đặc tính này.

"Chúc mừng

sinh nhật, Rachel!" Darcy kêu lên. "Cùng nâng cốc vì Rachel

nào!"

Tất cả mọi

người đều làm theo. Mắt họ vẫn không rời cô ấy.

Một phút sau,

Dex kéo phắt Darcy từ quầy bar xuống, vắt người cô ấy ngang qua vai rồi đặt

xuống sàn, ngay cạnh tôi bằng một động tác hết sức khéo léo. Rõ ràng trước đây

anh ta từng làm điều này rồi. "Thôi được rồi đấy," anh ta lên tiếng, "Tôi

sẽ đưa người tổ chức tiệc bé bỏng này về nhà."

Darcy cầm cốc

rượu trên quầy bar và giậm chân. "Anh không phải sếp của em, Dex ạ! Đúng

thế không, Rachel?" Trong khi tuyên bố sự độc lập của mình, cô ấy loạng

choạng hất cốc rượu martini lên giày Dex.

Dex nhăn mặt.

"Em say quá rồi đấy, Darce. Chuyện này ngoài em ra chẳng ai thấy vui

hết"

"Được rồi,

được rồi. Em sẽ về…em cũng cảm thấy hơi buồn nôn," Darcy nói, trong có vẻ

nôn nao.

"Cậu sẽ ổn

cả chứ?"

"Mình sẽ

không sao đâu. Cậu đừng lo," cô ấy đáp, giờ lại đang làm bộ một cô gái bé

bỏng ốm yếu đầy dũng cảm.

Tôi nói lời cảm

ơn cô ấy về bữa tiệc, nói rằng đây là một điều ngạc nhiên hết sức – đó là lời

nói dối, vì tôi biết Darcy lợi dụng sinh nhật lần thứ ba mươi của tôi để mua

quần áo mới, bày ra một bữa tiệc lớn, mời bạn bè cô ấy nhiều ngang bạn bè của

tôi. Nhưng dẫu sao cô ấy cũng thật tốt bụng khi tổ chức bữa tiệc, và tôi cảm

thấy vui vì cô ấy đã làm vậy. Darcy là kiểu bạn lúc nào cũng làm cho mọi thứ

trở nên thật đặc biệt. Cô ấy ôm chặt lấy tôi rồi nói rằng vì tôi cô ấy sẽ làm

tất cả, rằng cô ấy sẽ ra sao nếu không có tôi, phù dâu chính trong lễ cưới của

cô ấy, người chị gái mà cô ấy chưa bao giờ có. Cô ấy nói một tràng, như những

lúc uống quá nhiều vẫn thường làm vậy.

Dex ngắt lời cô

ấy. "Chúc mừng sinh nhật, Rachel. Ngày mai chúng tôi sẽ nói chuyện với cô

nhé." Anh ta hôn tạm biệt lên má tôi.

"Cám ơn

Dex," tôi đáp lại. "Chúc ngủ ngon."

Tôi quan sát

anh ta dẫn Darcy ra ngoài, nắm lấy khuỷu tay cô ấy khi cô ấy suýt ngã vì giẫm

vào gấu váy. Ôi, giá mà mình cũng có được một người quan tâm chăm sóc như thế

kia. Có thể uống thoải mái mà vẫn biết được rằng sẽ có người đưa mình về nhà an

toàn.

Lát sau, Dex

lại xuất hiện chỗ quầy bar. "Darcy mất ví. Cô ấy nghĩ đã để nó ở đây. Cái

ví nhỏ thôi, màu bạc," anh ta nói. "Cô có thấy nó ở đâu không?"

"Cô ấy để

mất cái ví Chanel mới ư?" Tôi lắc đầu vì Darcy đúng là người hay để mất

đồ. Thường thì tôi luôn để mắt trông đồ đạc giúp cô ấy, nhưng trong ngày sinh

nhật mình thì tôi bỏ qua nhiệm vụ đó. Tuy nhiên, tôi vẫn giúp Dex tìm chiếc ví,

cuối cùng cũng thấy nó dưới chân một chiếc ghế ở quầy bar.

Khi Dex quay

lưng ra về thì Marcus, bạn của anh ta, một trong mấy phù rể, bèn thuyết phục

anh ta ở lại. "Thôi nào, anh bạn. Ở lại thêm chút nữa đi."

Vậy là Dex gọi

cho Darcy ở nhà, cô ấy líu nhíu đồng ý, bảo anh cứ việc vui vẻ mà không cần cô

ấy. Cho dù có thể cô ấy đang nghĩ đó là điều bất khả thi cũng nên.

Dần dần, bạn bè

của tôi cũng lần lượt ra về sau khi nói lời chúc mừng sinh nhật lần cuối. Dex

và tôi ở lại lâu hơn hết, thậm chí còn sau cả Marcus. Chúng tôi ngồi tại quầy

bar, nói chuyện với anh diễn viên kiêm bartender, người có xăm chứ

"Amy" và không hề bận tâm đến một luật sư đã có tuổi. Lúc hơn hai giờ

sáng, chúng tôi quyết định đã đến lúc phải về. Buổi đêm mà có cảm giác giống như

giữa mùa hè hơn là mùa xuân, và chính cái không khí ấm áp đó khiến tôi chất

chứa một niềm hy vọng bất ngờ: Đây sẽ là mùa hè tôi gặp được người đàn ông của

mình.

Dex vẫy taxi

cho tôi, nhưng khi xe dừng, anh ta lại nói: "Hay đến thêm một quán bar?

Uống thêm chén nữa nhé?"

"