g nó sẽ tồn tại quá tám tháng.
Tôi đứng dậy,
bước lại gần tủ sách, tìm thấy chiếc hộp Altoid. Tôi vẫn còn một hi vọng cuối
cùng. Nếu tôi có được đôi sáu, biết đâu anh ấy sẽ đổi ý, quay về với tôi chăng.
Giống như đang niệm câu thần chú, tôi thổi vào hai viên xúc xắc giống như Dex
đã làm. Sau đó tôi xóc chúng bằng tay phải, rồi cẩn thẩn, thật cẩn thẩn đổ xúc
xắc. Y như lần đầu tiên chúng tôi đổ, một viên dừng xoay trước viên kia. Mặt
sáu! Tôi nín thở. Trong một giây phút, tôi thấy rất nhiều chấm, nghĩ rằng mình
lại được đôi sáu một lần nữa. Tôi quỳ xuống, nhìn chằm chằm vào viên xúc xắc
thứ hai.
Chỉ là mặt năm
thôi.
Tôi đổ được số
mười một. Giống như có ai đó đang giễu cợt tôi và nói: Suýt nữa thì được, nhưng
lại không thành rồi.
Hai mươi mốt
Trong lúc máy
bay đang bay qua Đại Tây Dương, tôi quyết định sẽ không kể cho Ethan nghe tất
cả những chi tiết thảm hại không hay ho gì. Khi hạ cánh trên đất Anh, tôi sẽ
không dằn vặt, không nghĩ ngợi gì nữa hết. Đó sẽ là bước đầu tiên để tôi quên
đi Dex và tiếp tục sống. Nhưng lúc này khi đang trên máy bay, tôi cho phép mình
nghĩ đến anh ấy và hoàn cảnh của mình. Tôi đã đặt mình vào tình cảnh này ra sao
để rồi thua thiệt. Chẳng đáng phải mạo hiểm vì một điều như thế. Làm một người
nhìn cuộc sống theo kiểu chiếc cốc vơi một nửa sẽ tốt hơn. Lẽ ra tôi đã có thể
sống vui vẻ hơn nhiều nếu không đưa chân bước trên con đường này, nếu tôi không
phải chịu đựng cảm giác bị bỏ rơi, thất vọng, để cho Darcy có cơ hội đánh bại
tôi thêm một lần nữa.
Tôi đang ngồi
tựa trán vào cửa sổ máy bay thì một cô bé con ở đằng sau lấy chân đá vào ghế
của tôi một, hai rồi ba lần. Tôi nghe thấy bà mẹ nói ngọt, "Kìa Ashley,
đừng đá vào ghế của cô." Ashley cứ tiếp tục đá. "Ashley! Như thế là
vi phạm quy định. Không được đá ghế trên máy bay," bà mẹ nhắc đi nhắc lại,
cố gắng tỏ ra bình tĩnh như thể muốn cho mọi người chung quanh thấy rằng mình
là một bà mẹ giỏi giang. Tôi nhắm mắt lại khi máy bay bay vào vùng trời đêm, và
chỉ mở ra khi cô tiếp viên lại gần để đưa tai nghe.
"Thôi, cám
ơn chị," tôi nói.
Giờ tôi chẳng
muốn xem phim. Tôi còn mải chuẩn bị tinh thần cho những đau đớn khổ sở sắp phải
đương đầu trong mấy tiếng đồng hồ sắp tới.
° ° °
Tôi đã bảo với
Ethan là không cần phải đến sân bay Heathrow đón tôi – tôi sẽ tự bắt taxi đến
nhà cậu ấy. Nhưng tôi lại đang mong cậu ấy đến. Dù sống ở Manhattan nhưng tôi
vẫn thấy sợ khi đến những thành phố lớn khác, nhất là ở nước ngoài. Trừ lần đến
Rome với bố mẹ để kỷ niệm hai mươi lăm năm ngày cưới của họ, còn thì tôi chưa
từng rời khỏi nước Mỹ. Ngoài đi thăm thác Niagara ở biên giới với Canada, mà
lần đó thì không tính. Thế nên tôi nhẹ cả người khi thấy Ethan đang đợi ngay
bên ngoài khu hải quan, nhe răng cười, trông trẻ con và hạnh phúc hơn bao giờ
hết. Cậu ấy đeo cặp kính gọng sừng mới, trông giống của Buddy Holly nhưng màu
nâu. Cậu ấy chạy ào đến chỗ tôi, ôm chặt lấy cổ tôi. Cả hai cùng cười vang.
"Được gặp
cậu thích thật! Nào. Đưa túi của cậu đây," Ethan nói.
"Mình cũng
vậy." Tôi cười đáp lại. "Mình thích cặp kính của cậu".
"Đeo vào
trông mình có thông minh hơn không?" Cậu ấy đẩy gọng kính trên sống mũi và
đứng tạo dáng một ông học giả, vân vê bộ đồ tưởng tượng.
"Hơn nhiều
ấy chứ." Tôi khúc khích cười.
"Cậu đến
mình vui lắm!"
"Còn mình
thì vui vì được đến đây."
Một mùa hè đầy
những quyết định tồi tệ, nhưng cuối cùng thì cũng có một quyết định đúng đắn.
Chỉ cần được nhìn thấy Ethan thôi là tôi cũng thấy lòng mình dịu lại.
"Đúng lúc
cậu cần phải đến," cậu ấy nói, khéo léo lôi chiếc túi xách có bánh xe của
tôi đi qua đám đông. Chúng tôi ra đến ngoài, chỗ taxi xếp hàng đợi khách.
"Không thể
tin nổi là mình đang ở Anh. Tuyệt quá đi mất." Tôi hít một hơi đầu tiên
trong bầu không khí của nước Anh. Thời tiết giống hệt với tôi tưởng tượng – xám
xịt, mưa rả rích, hơi lạnh. "Đúng là cậu không nói đùa về thời tiết ở đây
thật. Có cảm giác như bây giờ là tháng Mười Một chứ không phải tháng Tám."
"Mình đã
bảo rồi mà... Tháng này thực ra cũng có vài ngày nóng đấy. Nhưng bây giờ lại
như mọi khi rồi. Lúc nào cũng vậy cả. Nhưng cậu sẽ quen thôi. Chỉ cần ăn mặc
sao cho hợp thời tiết là được."
Mấy phút sau,
chúng tôi yên vị ở ghế sau của một chiếc taxi đen, túi để dưới chân. Chiếc taxi
này nghiêm chỉnh hơn, rộng hơn so với taxi vàng ở New York.
Ethan hỏi tôi
cảm thấy thế nào, và trong một giây tôi tưởng cậu ấy đang hỏi về Dex, nhưng rồi
tôi nhận ra đó là câu người ta hay hỏi sau chuyến bay.
"Ồ, mình
ổn," tôi nói. "Mình háo hức được đến đây lắm."
"Có mệt
không?"
"Hơi
thôi."
"Uống một
cốc bia là hết ngay ấy mà," cậu ấy nói. "Không cần ngủ. Trong một
tuần bọn mình có nhiều việc phải làm lắm."
Tôi cười.
"Ví dụ?"
"Đi thăm
quan. Chè chén. Ôn lại quá khứ. Những chuyện quan trọng, mất nhiều thời gian...
Chúa ơi, được gặp cậu đúng là vui."
Chúng tôi đến
căn hộ ngầm dưới đất của Ethan ở Kensington, cậu ấy dẫn tôi đi xem qua phòng
ngủ, phòng khách và bếp. Nội thất trong nhà cậu ấy bóng