ng đặt lợi ích của Darcy lên trên chính bản
thân mình.
Những ngày đó
trôi đi, tôi đi làm, về nhà, rồi lại đi làm, chờ đợi giờ phút trọng đại đến.
Tôi tin chắc rằng Dex có thể sẽ gọi bất cứ lúc nào để báo tin. Tin tốt lành.
Lúc này đây tôi sẽ thật cứng rắn, không chịu để cho khao khát trong tôi thúc
giục mà gọi điện thoại cho anh trước. Nhưng sau khi một tuần trôi qua, tôi bắt
đầu lo lắng, cảm thấy mình lại trở về con người trước đây. Tôi nói với Hillary
là tôi muốn gọi điện thoại cho anh, biết rằng cô ấy sẽ khuyên tôi từ bỏ ý định
đó. Tôi thấy mình giống như một người phụ nữ đang bỏ rượu, tự lôi mình đến buổi
họp của Những Người Cai Rượu trong nổ lực cuối cùng để cưỡng lại cơn nghiện đang
dâng lên.
"Không
được,"cô ấy nói. "Đừng có làm. Đừng liên lạc."
"Nhỡ lúc
đó anh ấy say và chẳng nhớ cuộc nói chuyện đó thì sao?" tôi hỏi cô ấy cố
bám lấy chút hy vọng nhỏ
"Mặc kệ
hắn."
"Cậu có
nghĩ là anh ấy nhớ không?."
"Hắn nhớ
đấy."
"Ừm. Ước
gì mình chưa nói gì cả."
"Tại sao?
Để cậu có thêm vài đêm với hắn à?"
"Không
phải thế," tôi nói để bênh mình.
Cho dù đó chính là do lý do đấy.
Sau vài hôm
sống như tra tấn nữa qua đi, vì không thể ăn, làm việc và cũng không thể ngủ
nổi, tôi quyết định đi tìm lối thoát. Tôi phải đến một nơi nào đó khác, rời xa
Dex. Chỉ bằng cách rời khỏi thành phố thì tôi mới ngăn được mình gọi điện cho
anh, rút lại tất cả những gì đã nói để được ở bên anh thêm một đêm nữa, thêm
một phút nữa. Tôi nghĩ đến chuyện về Indiana, nhưng như thế vẫn chưa đủ xa. Với
lại, về nhà lại chỉ khiến tôi nhớ đến Darcy và đám cưới mà thôi.
Tôi gọi điện
thoại cho Ethan hỏi tôi đến thăm cậu ấy có được không. Cậu ấy sướng rơn, bảo
lúc nào tôi đến cũng được. Vậy là tôi gọi điện đến hãng Hàng Không United, đặt
một vé máy bay đi London. Từ giờ đến lúc bay chỉ còn năm ngày nữa thôi, vậy nên
tôi phải thanh toán toàn bộ tiền vé – mất tám trăm chín mươi đô la – nhưng hoàn
toàn xứng đáng.
Sau khi đánh
máy tờ thư thông báo sẽ đi nghỉ, tôi cầm đến văn phòng của Les. May quá, hắn
không có trong đó.
"Hắn đi
họp ở bên ngoài rồi. Ơn trời," Cheryl, cô thư ký của hắn nói với tôi. Cô
ấy là đồng minh của tôi, thường thông báo tôi biết khi nào hắn đang trong tâm
trạng cực kỳ khó chịu.
"Có vài
thứ cho hắn xem," tôi nói với cô ấy, bước vào hang ổ đáng sợ của hắn.
Tôi đặt bản
phác thảo thư trả lời lên ghế, thư thông báo đi nghỉ để ở dưới. Thế rồi tôi đổi
ý, đặt nó lên đầu đống tài liệu. Hắn sẽ điên phải biết. Điều đó khiến tôi mỉm
cười.
"Có gì mà
cười tự mãn thế?" Cheryl hỏi lúc tôi đi ra.
"Thư thông
báo đi nghỉ," tôi đáp. "Báo tôi biết hắn rủa tôi nhiều cỡ nào
nhé."
Cô ấy nhướn mày
nói, "À ừ,"vẫn tiếp tục tài liệu đang đánh máy dở. "Có người sắp
gặp rắc rối đây."
Tối đó, lúc
quay về văn phòng, Les gọi điện cho tôi. "Ý tưởng to tát đó là thế nào
vậy?"
"Anh bảo
sao?" tôi hỏi, biết rằng tôi bình tĩnh thì sẽ càng khiến hắn cáu thêm.
"Cô có nói
với tôi là sẽ đi nghỉ đâu!"
"Ô, Tưởng
tôi báo rồi chứ,"tôi nói dối.
"Bảo lúc
nào?"
"Tôi không
nhớ chính xác … Cách đây mấy tuần. Tôi sẽ đi dự đám cưới.". Hai câu nói
dối.
"Giời
ạ," Hắn thở vào điện thoại, chờ tôi lên tiếng hủy bỏ chuyến đi. Ngày xưa
khi tôi còn là đứa làm ở đây năm đầu tiên thì cái trò giả làm người bị động nổi
cáu có lẽ sẽ có tác dụng đấy. Nhưng giờ thì tôi chẳng nói gì hết. Tôi chờ hắn
lên tiếng.
"Đám cưới
của người trong gia đình à?" cuối cùng hắn hỏi. Giới hạn hắn đưa ra là thế
đấy. Đám cưới, đám ma của người trong gia đình. Chắc chỉ có gia đình ruột thịt
thôi. Vậy là tôi bảo với hắn là đó là đám cưới em gái tôi. Ba câu nói dối.
"Xin lỗi
nhé," tôi nói như đang bỡn, "Làm phù dâu chính mà."
Tôi để hắn quát
tháo vài giây rồi hắn dọa sẽ để cho người khác lo vụ này. Cứ làm như ai cũng
muốn làm việc với hắn lắm không bằng. Cứ làm như tôi quan tâm khi hắn dọa sẽ để
người khác thay thế vị trí của tôi không bằng. Sau đó hắn hài lòng thông báo
rằng đi nghỉ có nghĩa là tôi sẽ phải ở tịt trong văn phòng làm việc cho đến tận
thứ sáu. Tôi thầm nghĩ, cũng chẳng sao.
Mấy phút sau,
Darcy gọi điện thoại. Cô ấy thông cảm với tôi y như Les vậy. "Sao cậu có
thể thu xếp một chuyến đi chơi gần sát với đám cưới của mình được chứ?"
"Mình đã
hứa với Ethan là hè này mình sẽ đến thăm cậu ấy. Mà bây giờ đã gần hết hè
rồi."
"Để đến
mua thu thì đã sao? Mình chắc rằng mùa thu London còn đẹp hơn đấy."
"Mình cần phải
đi một chuyến. Ngay bây giờ."
"Tại sao
lại là bây giờ?"
"Chỉ là
mình cần phải rời khỏi nơi này."
"Tại
sao?.. Chuyện đó có liên quan gì đến Marcus không?"
"Không."
"Cậu đã
gặp anh ta chưa?"
"Chưa."
"Sao lại
chưa?"
"Thôi được
rồi. Chắc là có liên quan gì đó đến Marcus đấy…" tôi nói, chỉ muốn cô ấy
ngậm miệng lại. "Mình nghĩ chuyện với anh ta sẽ chẳng đi đến đâu cả. Và có
lẽ mình thấy hơi chán. Thế được chưa?"
"Ô,"
cô ấy nói. "Mình rất tiếc là chuyện đó không đi đến đâu."
Điều cuối cùng
tôi muốn nhận được là sự cảm thông từ phía Darcy. Tôi nói rằng thật sự chuyện
đó là do công việc thì đ