, cố gắng bắt chước Phoebe nhướng một bên
lông mày. Nhưng lại thành cả hai bên.
Dex không xin
phép gì, ngồi xuống cạnh tôi. Anh cố nắm lấy tay tôi nhưng tôi giật ra.
"Anh đến
đây làm gì hả Dex?"
"Anh hủy
rồi."
"Gì
cơ?" tôi hỏi. Chắc chắn là tôi đã nghe nhầm.
"Đám cưới
bị hủy rồi. Anh… anh sẽ không kết hôn."
Tôi chết sững,
nhớ lại lần đầu tiên mình nghe nói người ta tự véo vào người mình khi họ nghĩ
họ đang nằm mơ. Lúc đó mới bốn tuổi, tôi hiểu câu đó theo đúng nghĩa đen và véo
vào cánh tay mình thật mạnh, như thể nghĩ rằng có khi mình vẫn còn đang hai
tuổi, nửa phần đời còn lại chỉ là do mình nằm mơ thấy thôi. Tôi còn nhớ đã cảm
thấy nhẹ cả người khi thấy da mình đau điếng.
Dex tiếp tục
nói, giọng khe khè, đều đều. Trong lúc nói, anh nhìn chằm chằm vào hai nắm tay
đặt trên đùi, chỉ nhìn tôi giữa những lần ngắt câu. "Trong suốt thời gian em đi, anh như phát điên.
Anh nhớ em vô cùng. Anh nhớ gương mặt em, nhớ mùi hương của em, thậm chí nhớ cả
căn hộ của em nữa. Trong đầu anh tái hiện lại mọi chuyện. Tất cả những lúc
chúng ta ở bên nhau, tất cả những gì chúng ta đã nói. Rồi trường luật. Hôm sinh
nhật em. Ngày mồng bốn tháng Bảy. Tất cả mọi thứ. Anh không thể hình dung nổi
sẽ không bao giờ còn được ở bên em nữa. Đơn giản chỉ có vậy thôi."
"Thế còn Darcy?" tôi hỏi.
"Anh quan
tâm đến cô ấy. Anh muốn cô ấy được hạnh phúc. Anh đã nghĩ cưới Darcy là việc
đúng đắn. Bọn anh đã yêu nhau bảy năm, phần lớn thời gian cả hai cũng khá vui
vẻ. Anh không muốn làm cô ấy đau lòng."
Em cũng không
muốn làm cô ấy đau lòng, tôi thầm nghĩ.
Anh nói tiếp.
"Nhưng đó là trước khi có em. Anh không thể cưới cô ấy khi lại có tình cảm
với em như thế này. Anh không thể. Anh yêu em. Và đây mới chỉ là khởi đầu thôi…
Nếu như em vẫn còn yêu anh."
Có biết bao
điều tôi muốn nói, nhưng không hiểu sao tôi không thể cất lời.
"Em nói gì
đi."
Tôi cố gắng
thốt ra một câu hỏi. "Anh đã nói với cô ấy về hai chúng ta à?"
"Không
phải về hai chúng ta. Anh bảo rằng anh không yêu cô ấy, và thật không công bằng
nếu kết hôn
"Cô ấy đã
nói gì?" Tôi hỏi. Tôi cần biết tất cả mọi chi tiết trước khi tôi tin
chuyện đó là thật.
"Cô ấy hỏi
có phải anh có người khác không. Anh bảo không… chỉ là chuyện giữa hai chúng ta
không ổn."
"Cô ấy thế
nào rồi?"
"Buồn.
Nhưng chủ yếu là về chuyện cái đám cưới dớ dẩn và mọi người sẽ nghĩ gì. Anh thề
đó là điều khiến cô ấy buồn bực nhất."
"Bây giờ
Darcy ở đâu?" tôi hỏi. "Cô ấy chưa gửi cho em lời nhắn nào cả."
"Chắc đến
nhà Claire, anh nghĩ vậy."
"Em tin
chắc cô ấy nghĩ rằng anh sẽ thay đổi quyết định."
Tôi cũng đang
nghĩ như thế. Anh ấy sẽ thay đổi quyết định, và khi điều đó xảy ra, chuyện này
sẽ còn tàn nhẫn hơn rất nhiều.
"Không,"
anh nói. "Cô ấy hiểu là anh nói nghiêm túc. Anh đã gọi điện cho bố mẹ anh
và nói với họ rồi. Tối nay, cả anh và cô ấy sẽ gọi điện cho bố mẹ cô ấy. Cô ấy
báo là muốn anh nói với họ… sau đó cả hai sẽ gọi cho tất cả những người
khác." Giọng nói của anh có gì đó như nghẹn lại, trong một giây tôi tưởng
anh sẽ khóc.
Tôi nói xin
lỗi. Tôi chẳng còn biết phải nói gì khác. Tôi không thể chấp nhận tin này một
cách nhanh chóng. Tôi muốn hôn anh, muốn cảm ơn anh, muốn mỉm cười. Nhưng tôi
không thể. Điều đó có vẻ không ổn.
Anh gật đầu,
lùa bàn tay qua mái tóc rồi lại đặt trên đùi. "Việc này thật khó, nhưng
anh thấy mình trút được gánh nặng ngàn cân. Làm như vậy là đúng."
Anh nhìn tôi,
và tôi đáp lại cái nhìn thật lâu đó trước khi hôn anh. Và khi cánh tay anh ôm
lấy mình, tôi thầm nghĩ: Đây là sự thật. Rồi tôi từ từ thả lỏng trong vòng tay
Dex, lần đầu tiên trong suốt khoảng thời gian tưởng như dài vô tận, tôi cảm
thấy hạnh phúc, cảm thấy mình đủ đầy. Trước đây tôi luôn thấy thiếu cái cảm
giác bình yên từ trong sâu thẳm, chúng tôi ở bên nhau trong suốt khoảng thời
gian tưởng như dài vô tận, tôi cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy mình đủ đầy. Trước
đây tôi luôn thấy thiếu cái cảm giác bình yên từ trong sâu thẳm, kể cả khi
chúng tôi ở bên nhau trong suốt cuối tuần nghỉ lễ mồng bốn tháng Bảy. Giờ đây
chúng tôi có thời gian. Tất cả thời gian. Thậm chí có khi là mãi mãi.
Tôi tự hỏi sẽ
thế nào khi không còn Darcy. Liệu chuyện ân ái có cảm giác gì không? Tôi sắp
sửa có câu trả lời rồi, bởi lẽ Dex đang cởi cúc áo cho tôi. Tim tôi đập thình
thịch khi cả hai tiến lại giường, cởi đồ cho nhau.
"Anh nhớ em,
Rachel," anh nói. Tôi có thể cảm thấy trái tim anh đang đập, áp vào tim
mình.
Thế rồi José
cắt ngang, rung chuông một, hai, rồi ba lần. Tôi đi ra để nghe, nghĩ rằng đó
chỉ là bưu kiện hoặc đồ giặt khô, hay là có điều gì anh ta quên nói với tôi.
Tôi sẽ bảo anh ta là dù có chuyện gì đi nữa thì cũng cứ để sau đã. Nhưng không
phải bưu kiện. Đó là Darcy. Và cô ấy nghe thấy giọng tôi nói qua hệ thống loa.
"Bảo cô ấy
là tôi xuống ngay đây!" tôi nói.
"Cô ấy
đang trên đường lên rồi!" José gần như hát khi báo tin đó. Rõ ràng anh ta
không hề biết rằng Darcy đến có nghĩa là tôi và vị khách đầu tiên kia sắp có
rắc rối to. Nhưng mà, cũng có thể anh