ta biết. Có thể người giữ cửa, cho dù có
giả vờ như là bạn của bạn đi chăng nữa, anh ta cũng âm thầm thích thú xem chuyện
gay cấn xảy ra với bất cứ người thuê nhà nào.
Dex bình tĩnh
mặc quần đùi vào. Anh nhanh nhẹn đi đến chỗ tủ quần áo của tôi, mở cửa ra, mang
theo quần jean và áo phông. Cái tủ lại phân ra thành từng ngăn từ trên xuống
dưới. Không xong rồi.
"Anh vào
tủ khác đi. Cái kia kìa!" tôi chỉ, hết sức hoảng hốt, đôi mắt như dại đi.
Anh đi vòng qua
góc, mở cái tủ kia. Trong đó còn chỗ, Dex khom lưng núp cạnh giỏ đồ của tôi,
cầm theo cả quần áo của anh. Tôi đóng tủ lại đúng lúc nghe thấy cô ấy gõ cửa.
"Mình ra đây!" tôi nói to.
Tôi mặc vội bộ
đồ lót và ra mở cửa. "Xin lỗi cậu. Mình đang thay quần áo
"Ôi trời.
Ơn trời, cậu đã về," cô nói.
Tôi hỏi cô có
chuyện gì trước khi nhận thấy vẻ mặt và giọng nói của cô vẫn bình thường. Mắt
cô không đỏ, không dính mascara, không có vẻ gì buồn chán cả. Darcy bước vào,
còn tôi lắp bắp nói rằng tôi vừa mới về và muốn thay bộ đồ nào đó thoải mái
hơn. Tôi mặc quần soóc và áo phông vào.
Cô vẫn không
nói gì.
"Vậy là
chỉ còn sáu ngày nữa thôi. Chắc hẳn cậu đang nóng lòng lắm?" tôi lo lắng
cười. "Giờ mình về rồi đây. Muốn nhờ gì cũng được. Mình sẽ giúp cậu chuẩn
bị những việc cuối cùng cho đám cưới."
"Sẽ chẳng
có đám cưới nào cả." Cô ấy sụt sịt.
"Gì
cơ?" Tôi há hốc miệng, mắt mở to, tiến lại gần cô ấy. Đúng lúc sắp sửa bày
tỏ lòng cảm thông sâu sắc thì tôi chợt nhớ rằng đúng ra thì tôi không biết ai
là người đã hủy đám cưới. Vậy là tôi hỏi cô ấy.
"Do cả
hai."
"Cả hai
ư?" tôi hỏi, giọng tôi vang lên to hơn.
Tôi dẫn Darcy
đến giường và ngồi xuống. Cái tủ đó kê cạnh giường. Tôi muốn Dex nghe thấy hết.
Do cả hai? Dex nói là anh ấy đã hủy cơ mà. Nếu cả hai cùng muốn hủy, hoặc là cô
ấy nói ra trước, vậy thì có lẽ điều đó cũng chẳng có ý nghĩa cho lắm như lúc
đầu tôi tưởng. Tất nhiên là tôi vẫn sẽ thấy hạnh phúc. Nhưng tôi muốn lựa chọn
đó là do Dex quyết định. Tôi muốn lý do họ hủy là vì mình.
"Ừm. Đúng
ra mà nói thì Dexter là người hủy. Sáng nay anh ấy nói với mình là anh ấy không
thể tiếp tục. Nói rằng có lẽ anh ấy không yêu mình." Cô đảo tròn mắt và
mỉm cười mỉa mai. Ước gì Dex có thể trông thấy nét mặt cô. Cô ấy chẳng tin Dex
không yêu mình hơn tin rằng tôi có thể đang giấu anh Dex bán khỏa thân trong tủ
là mấy.
"Cậu đùa
đấy à? Chuyện này thật điên rồ. Cậu cảm thấy thế nào?"
Darcy cúi nhìn
xuống dưới chân. Giờ thì cô ấy sẽ khóc cho mà xem. Và tôi sẽ an ủi, nói với cô
rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Sau đó tôi sẽ bảo rằng cả hai nên đi dạo một
lát. Hít thở không khí trong lành, cho dù ngoài kia thời tiết nồm đến khó chịu.
Có lẽ tôi sẽ rủ cô đi ăn tối. Món ăn do cô chọn. Bánh hamburger và khoai tây chiên
chẳng hạn, bây giờ làm gì còn cái váy nào nữa để mà giữ dáng.
Thế nhưng Darcy
không khóc. Cô ấy hít một hơi thật sâu. "Rachel… có điều này mình phải nói
với cậu." Giọng cô nghe thật bình tĩnh. Cô không cư xử giống kiểu của
những người "vừa bị người ta bỏ rơi". Đang có chuyện gì thì phải.
Trong giây phút tôi tưởng Darcy sắp nói rằng cô biết hết rồi, cô hiểu, tình yêu
thực sự chiến thắng tất cả, và cô ấy thấy rằng Dex và tôi nên đến với nhau.
"Gì
vậy?" tôi hỏi, cảm thấy bối rối.
"Đối với
mình, nói ra chuyện này cho cậu biết thật sự rất khó. Thậm chí còn khó hơn cả
khi mình báo tin được nhận vào Notre Dame nữa kia," cô ấy nói tiếp.
Đây là lần đầu
tiên cô ấy nhắc đến trường Notre Dame kể từ khi học đại học – điều này thật
điên rồ, cứ xem gần đây tôi biết được những gì thì rõ. Cuộc nói chuyện này thật
vô nghĩa lý. Có lẽ cô ấy sắp sửa thú nhận rằng cô ấy cũng không được nhận vào
trường đó. Rằng cô ấy đã đua tranh với tôi trong suốt bao nhiêu năm qua. Và
rằng cuối cùng cô ấy cũng chịu thừa nhận thất bại.
"Cậu còn
nhớ lúc mình nói chuyện đánh mất nhẫn không?"
"Ừ?"
"Mình để
mất ở nhà một người bạn làm cùng?"
Giờ thì tôi
thực sự không hiểu gì. Chắc chắn Dex còn thấy khó hiểu hơn. Tôi lấy làm mừng vì
chưa từng nói với anh thật sự Darcy đã để mất nhẫn như thế nào. Dù không biết
điều đó nhưng anh vẫn hủy bỏ đám cưới.
"Mình lên
giường với anh chàng đó và để mất nhẫn ấy mà?"
Chuyện này
giống như tập phim Three’s Company, trong đó Jack và Chrissy đang nói chuyện,
còn Janet thì nấp ở đâu đó nghe thấy hết, tập phim đầy những hiểu lầm và những
câu nói hàm ý khác nhau. Tôi còn nhớ cảnh quay sát gương mặt Janet, cô ấy bị
sốc và rất phẫn nộ. Nhưng trong căn phòng của tôi thì chẳng có gì khó hiểu cả.
Chỉ có một ý nghĩa duy nhất, và Dex không hề nghe nhầm: cô ấy lên giường với người
khác. Sao em không nói với anh điều đó? anh sẽ hỏi tôi, có lẽ còn nói như kết
tội tôi nữa. Nếu vậy mọi chuyện đã dễ dàng hơn nhiều, anh ấy sẽ nói như thế.
Tôi sẽ bảo anh rằng tôi nghĩ anh thay đổi ý kiến vì lý do đó thì không ổn. Có
lẽ như thế sẽ khiến tôi có vẻ đàng hoàng hơn chăng, và điều đó càng cho thấy
Darcy hoàn toàn không hợp với Dex.
"Ừm, thực
ra thì không hẳn là mình đã lên giường với một người ở cùng công ty,"