XtGem Forum catalog
Xúc Xắc Tình Yêu

Xúc Xắc Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325422

Bình chọn: 9.5.00/10/542 lượt.

muốn ném đi đến cùng cực, nhưng lại không đành lòng vứt bỏ. Vậy nên, thay vào đó, bạn cất chúng trong một góc chiếc hộp đựng giày cũ, để ở phía trong cùng của tủ, nghĩ rằng giữ lại những bức ảnh đó đâu có sao. Chỉ là có thể một lúc nào đó bạn muốn mở chiếc hộp ấy ra và nhớ lại vài kỷ niệm hạnh phúc.

Bốn

Ngày lập hạ đã

qua được mấy hôm, và tất cả những gì Darcy nói đến chỉ là kỳ nghỉ ở Hamptons.

Cô ấy gọi điện, e-mail cho tôi liên tục, gửi thông tin về những bữa tiệc ngày

Tưởng niệm liệt sĩ, những đơn đặt chỗ trước ở các nhà hàng, và những đợt bán

hàng mẫu mà chúng tôi đảm bảo tìm được những bộ quần áo mùa hè đẹp nhất. Tất

nhiên là những việc đó tôi đều sợ chết khiếp. Giống như bốn mùa hè trước, tôi

sẽ ở cùng nhà với Darcy và Dex. Năm nay ở chung với chúng tôi còn có cả Marcus,

và Claire.

"Cậu có

nghĩ là lẽ ra bọn mình nên thuê cả căn nhà không?" Darcy hỏi ít nhất cũng

phải đến lần thứ hai mươi. Tôi chưa từng thấy ai cứ dằn vặt băn khoăn mãi như

thế sau khi việc đã đâu vào đấy. Mỗi khi ra khỏi quán kem Baskin-Robbins là cô

ấy lại hối tiếc vì đã lỡ ăn mất rồi.

"Không,

nửa nhà là đủ rồi. Có thuê cả căn cũng chẳng sử dụng hết đâu mà," tôi nói,

điện thoại kẹp dưới tai trong khi tiếp tục sửa lại bản ghi nhớ tóm tắt lại điểm

khác biệt về điều khoản cá nhân chi trả một phần trong luật bảo hiểm giữa hai

bang Florida và New York.

"Cậu đang

đánh máy đấy à?" Darcy hỏi, lúc nào cũng muốn tôi hết sức chú ý lắng nghe.

"Không,"

tôi nói dối, gõ bàn phím khẽ hơn.

"Tốt nhất

là cậu đừng có làm thế…"

"Mình

không mà."

"Ùm, mình

nghĩ chắc cậu đúng, thuê một nửa thì tốt hơn… Mà chúng ta còn khối việc phải

làm trong thành phố để chuẩn bị cho lễ cưới nữa."

Lễ cưới là đề

tài duy nhất tôi muốn tránh nói đến còn hơn cả kỳ nghỉ ở Hamptons. "Ừm,

ừ."

"Vậy cậu

sẽ đi cùng bọn mình hay đi tàu hỏa?"

"Tàu hỏa.

Mình chưa biết liệu có rời khỏi đây mà về cho đúng giờ được không," tôi

nói, thầm nghĩ mình chẳng muốn phải ngồi chung ôtô với cô ấy và Dex. Tôi chưa

gặp lại Dex kể từ khi anh ta rời khỏi căn hộ của tôi. Chưa gặp lại Darcy kể từ

sau vụ phản bội đó.

"Thế à? Vì

mình đang nghĩ là bọn mình nhất định, nhất định nên đi ô tô… Cậu không thích đi

xe vào dịp cuối tuần đầu tiên được đi chơi sao? cậu biết đấy, nhất lại là vì

cuối tuần đó sẽ dài lắm. Bọn mình không muốn bị mắc kẹt trong taxi hay gì gì

đâu… Thôi mà, đi ô tô cùng bọn mình đi!"

"Để xem

đã, tôi nói như một bà mẹ nói với đứa con để nó thôi không nhắc đến chủ đề đó

nữa.

"Không có

"để xem đã" gì hết. Cậu sẽ đi cùng bọn mình."

Tôi thở dài và

nói với cô ấy rằng tôi thực sự phải quay lại làm việc tiếp.

"Thôi được

rồi. Giời ạ. Mình sẽ để cho cậu làm tiếp cái việc ôi-quan-trọng lắm đó của

cậu…Mà tối nay chúng ta vẫn theo kế hoạch chứ?

"Tối nay

cái gì cơ?"

"Này!? Cô

nàng hay quên. đừng có nói với mình là cậu phải làm việc đến khuya đấy - cậu đã

hứa rồi. Những bộ bikini. Nhớ ra được tí gì chưa?"

"Ồ,

phải," tôi nói. Tôi hoàn toàn quên mất là mình đã hứa cùng cô ấy đi mua áo

tắm. Một trong những nhiệm vụ ít vui vẻ dễ chịu nhất trên đời. xếp ngay hàng

đầu cùng với việc phải cọ toilet và lấy tủy răng. "Ừ, có chứ. Mình vẫn

đi."

"Tuyệt.

Mình sẽ gặp cậu tại quán sữa chua ở tầng hầm khu Bloomie. Cậu biết đấy, cạnh

quầy bán quần áo cho phụ nữ béo ấy mà. Đúng bảy giờ."

° ° °

Tôi đến ga tàu

điện ở phố 59 muộn giờ hẹn mất mười lăm phút và chạy đến tầng hầm của khu

Bloomingdale, lo lắng sợ Darcy sẽ dẩu môi trề mỏ giận dỗi. tôi không còn hơn

sức đâu mà nói ngọt để cô ấy thôi dỗi. Nhưng trông cô ấy lại vui vẻ, ngồi ở

quán với một cốc sữa chua dâu đông cứng. Cô ấy mỉm cười và vẫy vẫy. Tôi hít một

hơi thật sau, tự nhắc bản thân là trên ngực mình chẳng có dấu hiệu nào nói rằng

tôi lăng nhăng hết.

"Chào

Darce".

"Này, ở

đây! Ôi chúa ơi. Mình sắp căng cả bụng không mặc vest được mất thôi!" Cô

ấy trỏ cái thìa nhựa vào dạ dày. "Nhưng kệ. mình đã quen bị béo rồi."

Tôi đảo tròn

mắt. "Cậu không béo".

Hàng năm, cứ

vào mùa mặc áo bơi là chúng tôi nói về chủ đề đó. Không, hầu như ngày nào cũng

nói thì đúng hơn. Trọng lượng của Darcy luôn luôn là căn nguyên của cuộc nói

chuyện. cô ấy nói với tôi cân nặng hiện tại của mình – lúc nào cũng trong

khoảng năm bảy, năm tám cân – lúc nào cũng là quá béo nếu xét theo những tiêu

chuẩn khắt khe cô ấy tự đặt ra. mục tiêu của cô ấy là khoảng năm lăm cân thôi –

tôi luôn nói như thế là quá gầy đối với một người cao 1m75. Cô ấy gửi email cho

tôi trong khi đang ăn một túi khoai tây chiên, "Ngăn mình lại đi! Cứu với!

Gọi cho mình càng sớm càng tốt!" Nếu tôi mà gọi lại thì cô ấy sẽ hỏi,

"Mười lăm gram chất béo có nhiều quá không?", hoặc là, "Bao

nhiêu gram chất béo thì bằng nửa cân?" Tuy nhiên, điều khiến tôi bực là ở

chỗ, cô ấy cao hơn tôi bảy phân, nhưng lại nhẹ hơn tôi những hơn hai cân. Khi

tôi nói ra điều đó, cô ấy bảo, "Ừ, nhưng ngực cậu to hơn." "Có

to hơn đến hai cân đâu," tôi nói. "Dù sao đi nữa," cô ấy sẽ nói,

"trông cậu như thế là hoàn hảo rồi." Lại quay về nói tôi đấy.

Tôi thì còn lâ