huyện của hai chúng tôi, phát sợ trước vẻ
thờ ơ lãnh đạm của anh ta. Nhưng rồi qua điện thoại tôi nghe thấy tiếng Darcy
đòi máy và nhận ra rằng anh ta chỉ đang nói đến bữa tiệc mà thôi.
"Ồ vâng,
tối qua thật tuyệt – bữa tiệc hết ý". Tôi cắn môi.
Darcy đã giành
lấy chiếc điện thoại từ tay anh ta. Giọng cô ấy ríu rít vui tươi, hoàn toàn trở
lại bình thường như trước.
"Chào cậu.
Mình xin lỗi đã quên mất, không gọi cho cậu. Cậu biết đấy, vừa mới lúc trước ở
đây rất căng thẳng".
"Nhưng giờ
thì cậu ổn rồi chứ? Mọi chuyện với cậu – và Dex – đã ổn thỏa chưa?" Nói ra
cái tên anh ta thật là khó. Cứ như thể làm thế sẽ lật tẩy tôi vậy.
"Ừm, ờ,
chờ mình chút xíu".
Tôi nghe tiếng
cô ấy đóng cửa ; cứ nói chuyện qua điện thoại là cô ấy luôn luôn vào phòng ngủ
của hai người họ. Tôi hình dung trong đầu chiếc giường có bốn cọc chống mà tôi
đã giúp Darcy chọn mua ở cửa hàng Charles P. Rogen. Rồi nó sẽ sớm trở thành
chiếc giường đôi uyên ương.
"À ừ, giờ
mình không sao rồi. Anh ấy chỉ đi với Marcus thôi. Bọn họ đi chơi khuya lắm,
cuối cùng phải đến quán để ăn sáng. Nhưng cậu biết đấy, dĩ nhiên là mình vẫn
còn điên tiết. Mình đã bảo anh ấy rằng anh ấy là một kẻ đáng ghét, một gã đàn
ông ba mươi tư tuổi đính hôn rồi mà vẫn còn đi chơi thâu đêm. Đáng ghét, cậu
thấy thế không?"
"Ừ, có lẽ.
Nhưng cũng không làm gì tai hại". Tôi nuốt nước bọt thật khó khăn và thầm
nghĩ: phải, chuyện đó sẽ không có gì tai hại. "Ừm, mình lấy làm mừng là
hai cậu đã làm lành với nhau".
"Ờ. Có lẽ
mình cũng cho qua rồi. Nhưng vẫn thật là… lẽ ra anh ấy phải gọi điện chứ. Là
mình thì mình không quên đâu, cậu biết đấy? "
"Mình
biết", tôi nói, rồi dũng cảm thêm vào, "mình đã bảo anh ấy không lừa
dối cậu mà".
"Mình
biết… nhưng vẫn hình dung ra cảnh anh ta ở cùng với ả điếm thoát y nào đó trong
quán Scores. Trí tưởng tượng của mình thật quá đà".
Chuyện tối qua
là như thế nào? Tôi biết mình không phải một ả điếm, nhưng liệu có phải anh ta
đã lựa chọn sáng suốt khi lăng nhăng trước lễ cưới? Chắc hẳn là không. Chắc
chắn anh ta sẽ không chọn cô phù dâu chính của Darcy đâu.
"Mà cậu
thấy bữa tiệc thế nào? Mình thật đúng là đứa bạn tồi – say xỉn rồi bỏ về sớm.
Ôi, khỉ thật! Hôm nay mới thực sự là ngày sinh nhật của cậu. Chúc mừng sinh
nhật! Chúa ơi, mình là kẻ tồi tệ nhất, Rach ạ!"
Ừ phải, cậu là
đứa bạn tồi.
"Ồ, tuyệt
lắm. Bữa tiệc rất vui. Cám ơn cậu đã tổ chức – thật là một điều hết sức ngạc
nhiên… hết sức tuyệt vời…"
Tôi nghe thấy
tiếng cánh cửa phòng ngủ của họ mở ra, và Dex nói gì đó về chuyện muộn giờ rồi.
"Ừ, mình
thực sự phải đi đây, Rachel. Bọn mình sẽ đi xem phim. Cậu muốn đi cùng
không?"
"Ừm thôi,
cám ơn cậu".
"Không
sao. Nhưng tối nay chúng ta vẫn ăn tối như dự định đấy chứ? Quán Rain, lúc tám
giờ
Tôi hoàn toàn
quên mất rằng mình đã có kế hoạch gặp Dex, Darcy và Hillary, cùng ăn một bữa
tối nho nhỏ kỷ niệm sinh nhật. Tối nay tôi không có cách nào để đối diện được
với Dex hay Darcy – với cả hai người bọn họ thì chắc chắn càng không. Tôi nói
với cô ấy là tôi không dám chắc mình có đi được không, rằng tôi thực sự đau
đầu, nôn nao lắm. Tôi nói thêm rằng cho dù đã thôi uống từ lúc hai giờ, nói
xong mới chợt nhận ra những kẻ dối trá thường hay nói ra quá nhiều chi tiết
chẳng liên quan.
Darcy không để
ý. "Có lẽ lát nữa cậu sẽ thấy khỏe hơn chăng… Đi xem phim về rồi mình sẽ
gọi cho cậu".
Tôi cúp máy,
thầm nghĩ rằng như thế này thật quá dễ dàng. Nhưng thay vì thấy nhẹ nhõm thì
trong tôi lại là sự bất mãn và tiếc nuối mơ hồ, tôi ước mình sẽ được đi xem
phim. Dĩ nhiên là không phải đi với Dex rồi. Chỉ là với một người nào đó thôi.
Tôi lật lọng những điều đã thỏa thuận với Chúa mới nhanh chóng làm sao. Tôi lại
muốn có một người chồng. Hay ít ra là một anh bạn trai.
Tôi ngồi trên
sofa, hai tay khoanh lại trong lòng, cân nhắc kỹ những gì mình đã làm với
Darcy, chờ đợi cảm giác tội lỗi kéo đến. Cảm giác ấy không đến. Có phải đó là
vì tôi đã lấy lý do mình uống rượu ra để thanh minh không? Tôi đã say, đầu óc
không được tỉnh táo sáng suốt. Tôi nghĩ đến lớp Luật Hình Sự năm thứ nhất. Say
rượu, cũng như tình trạng không tỉnh táo, hoang tưởng, bị cưỡng ép, bị lừa gạt,
là một lời bào chữa hợp pháp, một lời biện hộ trong trường hợp bị đơn không
đáng phải chịu trách nhiệm liên quan đến việc thực hiện hành vi phạm tội. Chết
tiệt. Đó chỉ là trường hợp say rượu không chủ đích. Darcy đã bắt tôi uống cả
hai cốc. Nhưng bị bạn bè ép buộc không cấu thành tội say rượu không chủ đích.
Dù gì đó vẫn là một tình tiết giảm nhẹ mà bồi thẩm đoàn có thể cân nhắc xem
xét.
Phải rồi, lại
đi đổ tội cho nạn nhân. Tôi bị làm sao thế không biết?
Có lẽ tôi chỉ
là một kẻ xấu xa. Có lẽ lý do duy nhất để tôi làm người tốt cho đến tận lúc này
đây chẳng mấy liên quan đến phẩm chất đạo đức thực sự trong con người tôi mà
liên quan nhiều hơn đến nỗi sợ bị bắt quả tang. Tôi chơi theo luật vì tôi là
đứa không thích mạo hiểm. Tôi không hùa theo những trò ăn cắp vặt trong cửa
hàng White Hen Pantry của bọn học sinh lớp m