Mình mặc áo phông Trường Trung Học Naperville của cậu được không? Để có cảm giác giống như ngày xưa."
Tôi nói rằng cái áo ấy đang giặt, cô ấy đành phải mặc áo phông "1989 Indy 500" thôi. Cô ấy bảo cũng được, nó sẽ khiến cô ấy nhớ nhà.
Tôi đánh răng, dùng chỉ nha khoa và rửa mặt trong khi cô ấy ngồi trên mép bồn tắm, kể cho tôi về bữa tiệc, ở đó vui đến thế nào. Chúng tôi đổi chỗ cho nhau. Darcy rửa mặt rồi hỏi cô ấy dùng bàn chải đánh răng của tôi được không. Tôi đồng ý dù nghĩ rằng dùng chung với người khác thì kinh lắm. Thậm chí chung với Dex đi chăng nữa. Thôi được rồi, có thể Dex thì không, nhưng tất cả những người khác thì có. Trong khi miệng đầy kem, cô ấy nói rằng mình không say, hay thậm chí không hưng phấn cho lắm, điều đó thật lạ, vì chúng tôi uống rất nhiều rượu. Tôi nói với cô ấy rằng chắc đó là do chúng tôi ăn nhiều thịt quá.
Cô ấy nhổ kem vào bồn rửa. "Eo ôi. Đừng nhắc lại. Chắc tối nay mình phải lên đến hai cân mất."
"Không đâu. Nghĩ mà xem, cậu đốt được bao nhiêu calo lúc nhảy nhót và toát mồ hôi."
"Đúng quá!" Cô ấy súc miệng, làm nước bắn tung tóe khắp nơi trước khi ra khỏi phòng tắm.
"Cậu muốn đi ngủ chưa?" tôi hỏi, lấy khăn lau chỗ nước bắn ra đó.
Cô ấy quay lại nhìn tôi, chẳng có vẻ gì hối lỗi. "Chưa. Mình muốn thức để nói chuyện."
"Thì ít nhất cứ vào giường rồi nói được không?"
"Nếu để đèn sáng. Không thì buồn ngủ nhanh lắm."
"Được rồi," tôi đáp.
Chúng tôi trèo lên giường. Darcy nằm gần cửa sổ, chỗ Dex hay nằm trên giường. May quá, sáng nay tôi đã kịp thay ga rồi.
Cho tôi nằm đối diện, đầu gối cong lại chạm vào nhau.
"Ta nói gì trước nhỉ?" tôi hỏi.
"Cậu chọn đi."
Tôi chuẩn bị tinh thần cho đề tài đám cưới, nhưng thay vào đó cô ấy lại bắt đầu một bài dài về các cô gái ở bữa tiệc, ai mặc đồ gì, nói về kiểu tóc tém mới cắt của Tracy, về chuyện Jocelyn cố gắng chữa chứng cuồng ăn vô độ, chuyện Claire thì luôn miệng kể ra ông này bà nọ tỏ vẻ ta đây.
Chúng tôi nói chuyện Hillary không đến bữa tiệc. Dĩ nhiên Darcy tức lộn ruột. "Dù cô ta có đang yêu đi nữa thì lẽ ra cũng nên bỏ anh chàng Julian đấy trong một tối thôi."
Tất nhiên, tôi không thể nói với cô ấy rằng lý do thực sự Hillary không thèm đến chẳng phải vì anh bạn trai mới.
Sau đó chúng tôi chuyển sang nói về Ethan. Cô ấy hỏi có phải cậu ấy là dân "gay" không. Lúc nào Darcy cũng nghi ngờ điều này, dẫn ra những lý lẽ chẳng thuyết phục: cậu ấy chơi đánh bóng bốn người với bọn con gái ở trường tiểu học, đến cấp ba thì cậu ấy chọn môn kinh tế gia đình thay vì môn kỹ thuật công nghiệp, cậu ấy có rất nhiều bạn là nữ, cậu ấy ăn mặc đẹp và từ sau chuyện với Brandi cậu ấy chưa hẹn hò với ai cả. Tôi bảo với Darcy là không, tôi gần như chắc chắn trăm phần trăm cậu ấy không phải là "gay".
"Sao cậu biết?"
"Mình chỉ nghĩ là cậu ấy không phải như vậy thôi."
"Mà nếu cậu ta có thế thật thì cũng có sao đâu." Darcy nói.
"Mình biết, Darcy ạ. Mình chỉ không nghĩ cậu ấy là ‘gay’."
"Thế còn lưỡng giới thì sao?"
"Không."
"Vậy cậu thực sự không nghĩ là có bao giờ cậu ta âu yếm với một tên con trai khác?"
"Đúng!" tôi đáp.
"Mình cũng thấy khó hình dung ra cảnh Ethan cầm ‘cái ấy’ của một gã khác."
"Đủ rồi đấy," tôi nói.
"Thôi được. Thế lần gần đây nhất nghĩ đến chuyện với Marcus, cậu thấy sao?"
"Anh ta ngày càng thích mình," tôi đáp, nói như thế để cho chắc ăn - đề phòng nhỡ cô ấy có chút xíu nghi ngờ tình cảm của tôi dành cho Dex.
"Thế à? Từ lúc nào?"
"Tối hôm thứ Bảy mình đã hôn anh ta," tôi nói, rồi ngay lập tức thấy hối hận. Cô ấy sẽ kể với Dex cho xem.
"Thật không? Mình tưởng tối thứ Bảy cậu đi ăn cùng Hillary và Julian chứ?"
"Đúng là thế. Nhưng sau đó mình hẹn gặp Marcus… đi uống vài ly. Có gì to tát đâu, thật đấy."
"Xong cậu có đến nhà anh ta không?"
"Không. Không có chuyện đó."
"Thế cậu hôn anh ta ở đâu?"
"Bar Aubette."
"Có thế thôi à? Chỉ hôn không?"
"Ừ. Cậu nghĩ gì chứ, bọn này ân ái ở Aubette chắc? Giời ạ."
"Ừm, tin này đáng chú ý đây… Mình tưởng chuyện giữa hai cậu đang xuống dốc. Thế cậu có vẽ ra cảnh cậu kết hôn với anh ta không?"
Tôi cười. Đúng là tính Darcy từ xưa đến nay – nghe được một mẩu tin rồi cuống lên nghĩ ra đủ thứ điên rồ.
"Sao cậu lại cười? Anh ta không phải loại đáng chọn làm chồng à?"
"Mình không biết. Có lẽ thế… Giờ tắt đèn đi nhé? Mắt mình nhức quá."
Cô đồng ý, nhưng đưa mắt nhìn tôi cảnh cáo: chưa đến giờ ngủ đâu đấy.
Tôi tắt chiếc đèn cạnh giường, và ngay khi chúng tôi chìm trong bóng tối, cô nhắc đến Dex và lời nhắn của anh. Khi tôi đưa mẩu giấy lúc bữa tiệc bắt đầu, cô khá hờ hững với nó, bây giờ thì lại gọi anh ấy là người chu đáo.
"Hừmmmm," tôi nói.
Sau đó là một khoảng lặng dài. Rồi cô ấy lên tiếng. "Gần đây mọi chuyện giữa mình với anh ấy có vẻ lạ."
Mạch trong người tôi đập nhanh hơn. "Thế sao?"
"Lâu lắm rồi bọn mình không ‘quan hệ’."
"Bao lâu?" tôi hỏi, bắt chéo ngón tay cầu may dưới chăn.
Cô ấy nói với tôi câu trả lời mà tôi muốn nghe. Từ trước ngày mồng bốn tháng Bảy.
"Thế à?" Lòng bàn tay tôi dâm dấp mồ hôi.
"Ừ. Có phải tín hiệu xấu không?"
"Mình không biết… Trước các
