khi vào quán bánh
mì. Trong quán chật cứng người là người, điều đó cho chúng tôi cái cớ để va
chạm nhau. Những ngón tay anh lướt qua tay tôi, chân chúng tôi sát cạnh nhau,
tay anh đặt lên lưng tôi khi dẫn tôi tiến lên phía trước xếp hàng. Tôi cảm thấy
hãnh diện khi được ở gần Dex, đầu óc ngẩn ngơ chẳng gọi được món gì. Chúng tôi
để cho ba người gọi trước rồi cả hai mới quyết định gọi sandwich với salad
trứng mang đi. Chúng tôi trả tiền bánh và hai lon trà chanh đá Snapple, rồi vội
vã đi bộ về căn hộ của tôi. Tôi tự nhủ không được để tình cảm lấn lướt khi cuối
cùng cả hai cũng được ở riêng bên nhau. Thực sự tôi cần phải nói đến Darcy
trước lúc bữa tiệc độc thân của cô ấy bắt đầu. Tôi phải làm trong khi món salad
trứng bày ra trước mặt. Tất nhiên, từ phi anh nói trước.
Đi đến gần tòa
nhà mình ở, tôi gặp ngay Claire đang tiến lại gần, cách chúng tôi nửa tòa nhà.
Tôi nghe thấy Dex rủa thầm, cùng lúc nhìn thấy vẻ khó hiểu trên mặt Claire.
Không còn thời gian bàn bạc với Dex để bịa ra một câu chuyện. Cô ấy sải năm
bước là đến chỗ chúng tôi. Cả hai tiêu rồi.
"Chào
Claire," Dex nói một cách mạnh mẽ.
"Hai người
đang làm gì ở đây thế?" Cô ấy chuyển cái túi xách Prada màu vàng nâu từ
vai này sang vai kia, mỉm cười bối rối.
Tôi cười lo
lắng. "Cậu đang làm gì ở đây thì có?" tôi hỏi. Nỗ lực yếu ớt để kéo
dài thêm được vài giây. Tôi đang phải chịu đựng cảm giác hết sức căng thẳng,
một tai hoạ khủng khiếp. Tôi không nên làm luật sư, ít nhất không phải loại
luật sư xuất hiện ở phòng xử án. Tôi hợp với mấy cái hộp tài liệu to tướng
trong phòng họp có điều hòa hơn.
"Hôm nay
mình về sớm để chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho bữa tiệc ngày mai. Mình vừa đến
cửa hàng Kate’s Paperie mua giấy gói quà và thiếp cho Darcy." Cô ấy liếc
hai cái túi giấy màu nâu của bọn tôi. Tôi cầm trà Snapple; Dex cầm sandwich.
"Hai người định ăn trưa đấy
"Không,"
Dex nói. Anh ấy hoàn toàn giữ được bình tĩnh. "À, ừ. Chúng tôi vừa mới mua
đồ ăn trưa. Nhưng tôi đang định ra ôtô - chuẩn bị đi Hamptons."
"Ồ."
Cô ấy nói, nhưng vẫn chưa thấy thoả mãn. May
thay, cô ấy toàn nhìn Dex. Tôi tin anh ấy hơn tin chính bản thân mình.
"Tôi cần
đưa Rachel một thứ, nhờ cô ấy đưa hộ cho Darcy," Dex nói.
Cô ấy nghiêng
đầu sang bên. "Thứ gì vậy?"
Tôi không nghĩ
là cô ấy nghi ngờ; chỉ đơn giản cô ấy không cho rằng chuyện chúng tôi đang làm
chẳng liên quan đến mình. Cô ấy nghĩ mình là cách tay cốt cán của Darcy, được
phép biết tất cả những gì có liên quan đến cô bạn mình. Mà Dex và tôi thì chắc
chắn có liên quan đến Darcy rồi.
"Một lời
nhắn," Dex nói. "Một điều nho nhỏ tôi muốn nói với Darcy trước cái
đêm cô ấy quậy tưng bừng."
"À,"
Claire mỉm cười, rõ ràng không thắc mắc sao Dex lại không để luôn cái lời nhắn
đó trong căn hộ của bọn họ, sao lại chỉ định tôi là người đưa tin làm gì.
"Ừm, đúng là sẽ quậy tưng bừng thật. Chắc chắn đấy."
"Tôi chỉ
dám tưởng tượng thôi…" Dex nói.
"Vậy,
Rachel này, chiều nay cậu có nghỉ không?"
Tôi lắp bắp nói
rằng không, có, tôi không chắc, có thể.
"Ôi, cứ để
đấy. Đi với mình, làm vài việc lặt vặt vào phút chót để chuẩn bị cho bữa tiệc.
Mình đang trên đường đến cửa hàng Lingerie trên phố Lex để mua thêm vài
thứ," cô ấy nói. Chúng tôi đã chọn bữa tiệc tối ngày mai là tiệc độc thân
kết hợp với tiệc tặng đồ ngủ. "Cậu đi cùng được không?"
"Thôi
được. Mình cần chạy lên nhà thay quần áo và gọi một cú điện thoại. Mười lăm
phút nữa mình gặp cậu nhé?"
"Tuyệt!"
Claire
Tôi chờ cho cô
ấy đi trước, hy vọng có được chút ít thời gian riêng tư với Dex, nhưng cô ấy cứ
đứng mọc rễ trên vỉa hè. Mấy giây sau, Dex đành bỏ cuộc và chào tạm biệt hai
chúng tôi. Tôi cẩn thận không nhìn khi anh đi.
"Được
rồi," tôi nói với Claire. "Chờ mình một lúc nhé."
Tôi quay về nhà
trong nỗi hoảng sợ, tự nhủ rằng chúng tôi không sao, chắc chắn Claire không
nghi ngờ có sự phản bội ghê gớm ở đây. Tôi vừa mới đóng cửa thì Dex gọi. Tôi
nhấc máy, hai tay run lẩy bẩy.
"Này,"
Dex nói. "Em có tin nổi không?"
"Ôi trời
ơi," tôi đáp. "Em có cảm giác như sắp ngất đến nơi. Anh đang ở đâu
đấy?"
"Ở góc
phố. Trong xe ôtô… Em nghĩ là ta ổn cả chứ?"
"Hy vọng
là vậy," tôi nói, cảm thấy mạch bắt đầu chậm dần, trở về mức bình thường.
"Anh giỏi thật… Làm sao anh nghĩ ra được lý do đó nhanh thế?"
"Anh chẳng
biết. Cô ta tin, đúng không?"
"Có vẻ thế
… nhưng còn lời nhắn thì ta làm thế nào?"
"Giờ anh
đang viết đây … Chết tiệt, anh chẳng nghĩ ra cái gì cả. Thật ngớ ngẩn … Anh lên
nhà em được chứ?"
Tôi nói với anh
rằng đó không phải ý hay đâu, tôi còn phải gặp Claire nữa.
Anh thở dài.
"Anh muốn có chút thời gian ở bên em. Em không từ chối được à?"
Tôi cảm thấy
người mình trở nên yếu ớt. "Anh không nghĩ là nếu em cố tình tránh cô ấy
thì như thế có vẻ đáng nghi lắm sao?"
"Đi mà.
Chỉ vài phút thôi?"
"Được
rồi," tôi nói. "Anh lên đi. Nhưng chỉ đưa em lời nhắn thôi đấy. Sau
đó em thực sự phải gặp cô ấy."
Mấy phút sau,
anh đến trước cửa nhà tôi, đưa cho tôi bánh sandwich và tờ giấy nhắn gấp lại.
Tôi đặt cả hai xu