ín dụng của tôi), chúng
tôi ngồi ở một chiếc bàn dài ngay chính giữa nhà hàng, ở đó những cô nàng PR
tiếp tục khuấy động cả căn phòng, vờ như không để ý thấy khắp nơi người ta đang
chú ý.
Tôi quan sát một chiếc bàn gần đó toàn những người phụ nữ mặc trang phục đứng đắn của Ann Taylor đang nhìn nhóm chúng tôi với một vẻ lạ lùng của ghen tị xen lẫn coi thường. Tôi dám cá là trước khi buổi tối nay chấm dứt, những phụ nữ mặc đồ Ann Taylor đó sẽ phàn nàn với người phục vụ của bọn họ rằng bàn chúng tôi ồn ào quá. Người phục vụ bọn tôi sẽ nói một câu thật ngọt là chúng tôi hãy nhỏ tiếng xuống chỉ một chút xíu thôi. Sau đó bàn tôi sẽ cáu lên và bảo rằng mấy bà Ann Taylor đó là một lũ thảm bại béo ú. Mình ngồi nhầm bàn mất rồi, tôi thầm vậy khi Claire và tôi, hai người hai bên, đi cạnh Darcy như cô ấy yêu cầu. Cô áy vẫn đang đội tấm khăn voan nhỏ làm từ ruy băng và nơ gói quà, sung sướng được làm cô gái nổi bật nhất, nóng bỏng nhất trong một bàn toàn những phụ nữ xinh đẹp tuyệt vời. Trừ tôi, thế đấy. Tôi giả vờ chăm chú lắng nghe cuộc nói chuyện hời hợt quanh mình trong lúc hớp một ngụm rượu sangria, cười và cười.
Ăn tối xong, chúng tôi lên đường tới Float, câu lạc bộ khiêu vũ ở Midtown, nơi có những sợi dây thừng bằng nhung và những tay gác cửa tự cho mình là quan trọng. Tất nhiên chúng tôi là những khách VIP – công này của Claire – và có quyền chen lên trước một hàng dài những kẻ vô danh tiểu tốt (câu nói của Darcy đấy). Buổi tối nay diễn ra theo đúng kiểu kịch bản nhàm chán, dớ dẩn của một bữa tiệc độc thân điển hình của những cô nàng tuổi đôi mươi. Điều đó chắc là cũng được thôi, trừ một thực tế là đa phần bọn tôi đã chẳng còn đôi mươi nữa rồi. Chúng tôi quá già để có những màn gào rú, những ly rượu, nhảy nhót điên cuồng với bất cứ anh chàng đủ tự tin (hay là đủ khả năng tự hại chính mình) khi dám tham gia vào nhóm chín người phụ nữ bọn tôi. Và Darcy thì quá già đối với cái danh sách những việc điên rồ mà Claire đã chuẩn bị trước: kiếm một anh chàng tóc đỏ nào đó mua cho cô nàng một ly cocktail sex-on-the-beach, nhảy với một ông trên năm mươi (thử tưởng tượng xem có loại nào như thế mà vẫn hay lui tới câu lạc bộ khiêu vũ không), hôn một anh chàng có hình xăm hoặc bấm khuyên trên người.
Vụ này đúng là quá mức, nhàm chán, nhưng Darcy thì lại nổi bật. Cô ấy trên sàn nhảy, đang tỏa sáng, mồ hôi khiến cho tóc hơi cong lại. Chiếc bụng phẳng rám nắng khoe ra giữa chiếc quần jean cạp trễ và áo dây. Đôi má ửng hồng lấm tấm mồ hôi. Ai ai cũng muốn nói chuyện với cô dâu tương lai. Những cô gái độc thân thì tiếc nuối hỏi cô ấy váy cưới trông ra sao, và có hơn một anh chàng nói với cô ấy rằng cô ấy nên nghĩ lại việc lấy chồng đi, hay ít nhất là chơi bời lần cuối cùng với một anh. Tôi nhảy ở phía ngoài so với mọi người trong nhóm, chờ đợi đến lúc chuồn.
Cuối cùng tối đó cũng chấm dứt, tôi mệt nhoài, tỉnh táo và nghèo đi mất 500 đô la. Lúc chúng tôi kéo nhau ra khỏi câu lạc bộ, Darcy quay sang tôi nói rằng cô ấy muốn ngủ lại ở nhà tôi, chỉ có hai chúng tôi thôi, giống như ngày xưa. Cô ấy quá thích thú trước ý nghĩ đó nên tôi không nỡ từ chối. Tôi mỉm cười. Cô ấy thì thầm vào tai tôi là muốn thoát khỏi Claire, rằng nếu Claire đi cùng thì mọi chuyện lại khác hoàn toàn. Điều đó khiến tôi nhớ lại hồi cấp ba Darcy quyết định ra sao về việc cô muốn ai đi cùng và cho ai ra rìa. Annalise và tôi ít khi có quyền nêu ý kiến, thường bọn tôi không thể hiểu nổi vì sao có người lại bị loại.
Chúng tôi vẫy một chiếc taxi, Darcy nói lời cảm ơn Claire, bảo rằng tối nay đúng là vui nổ trời, huých tôi một cái và nói to với tôi, "Sao chúng ta không đi chung taxi về nhỉ? Mình sẽ cho cậu xuống trước."
Tôi nói được thôi, và chúng tôi hướng về căn hộ của tôi.
Tối nay là ca của José. Anh ta sung sướng khi được gặp Darcy, cô ấy lúc nào cũng đùa giỡn tán tỉnh với anh ta. "Cô em làm gì mất dạng lâu thế?" anh ta hỏi. "Em không đến thăm anh nữa rồi."
"Chuẩn bị cho đám cưới," cô ấy nói theo kiểu hấp dẫn bí hiểm. Cô ấy chỉ vào cái khăn voan giờ đã nhàu nhĩ đang cầm trên tay như một món quà tặng quý giá.
"Ái chà. Không phải thế chứ! Em sắp lấy chồng ư?"
Tôi nghiến răng và ấn nút thang máy.
"Vâng," cô ấy đáp, nghiêng đầu sang bên. "Sao, anh nghĩ em không nên lấy chồng à?"
José bật cười, khoe đủ cả hàm răng. "Phải đấy. Đừng lấy!" Thậm chí đến cả người gác cửa nhà tôi cũng muốn có cô ấy. "Em đá gã đó đi," anh ta nói.
Rõ ràng anh ta không ghép những mảnh rời rạc trong trò chơi này lại với nhau rồi.
Darcy nắm tay anh ta, quay người một vòng. Cô ấy kết thúc động tác đó bằng một cái huých hông với José.
"Đi thôi, Darcy," tôi nói, đã vào sẵn thang máy rồi, lấy ngón cái bấm nút giữ cửa. "Mình mệt rồi."
Cô ấy xoay lần cuối rồi bước vào thang máy cùng tôi.
Lúc thang máy đi lên, cô ấy vẫy vẫy và hôn gió với cái camera an ninh, để nhỡ José đang quan sát thì còn trông thấy.
Khi vào nhà, ngay lập tức tôi vặn nhỏ âm lượng máy trả lời tự động xuống và tắt di động, phòng trường hợp Dex. Sau đó tôi thay đồ, mặc quần soóc, áo phông và đưa quần áo cho Darcy.
"