XtGem Forum catalog
Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Yêu Anh Là Ước Nguyện Cả Đời Không Hối Tiếc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325243

Bình chọn: 7.00/10/524 lượt.

vì sao lúc đó cô lại đồng ý hát cùng Tô Á Nam, có lẽ là vì ca từ

và xuất xứ của bài hát. Cô chưa từng nói với ai, ca từ của bài hát này là do bố

cô viết, cả nhà cô đều rất thích, lời bài hát tất nhiên không hoàn toàn giống

như vậy nhưng cô không cảm thấy tức giận, ngược lại cô thấy sự phối hợp từ ngữ

như bây giờ là tuyệt vời nhất. Cảm xúc trong lòng đã thay đổi, tất cả đều đã

đổi thay, cô có thể hiểu điều này một cách vô cùng sâu sắc.

Rốt cuộc vì sao cô hát? Cô muốn lãng quên sao? Lãng quên quá khứ, lãng quên

hiện tại, lãng quên tương lai, mặc dù đây là điều không thể nhưng cô vẫn muốn

biểu đạt vì đó là tiếng nói của trái tim cô, là lý do vì sao cô luôn liều lĩnh.

Nhưng đã tám năm rồi, cô vẫn không thể lãng quên, người mà cô muốn quên cuối

cùng lại xuất hiện vào lúc bất ngờ nhất.

Ánh mắt của cô bất giác hướng về phía Giang Hạo Vũ, đau đớn và xa xăm. Cô phát

hiện ra, anh cũng giống cô, hoàn toàn chìm đắm trong nội dung bài hát không sao

thoát ra được.

Trong đầu cô đột nhiên có một sợi dây vô hình nào đó bị đứt nên bừng tỉnh, thấy

mình đang đứng trong phòng thu và đang hát, cô dừng lại.

Cô bỏ tai nghe ra, không để ý đến lời trách móc của Tô Á Nam, thậm chí không

bộc lộ một cảm xúc gì bước ra khỏi phòng thu.

Rốt cuộc cô đang làm gì? Vì sao cô lại sa vào tình huống này? Không phải cô đã

quyết tâm rồi sao? Không phải cô luôn cố gắng quên sao? Đã cố gắng được lâu như

vậy rồi, lẽ nào lại từ bỏ tất cả?

Vì sao? Vì sao? Vì sao?

Không ai cho cô câu trả lời, ngay cả chính bản thân cô cũng không thể.

Đột nhiên cô phát hiện ra, lãng quên là một điều rất khó. Trên đường ray của

cuộc sống, cho dù có bị bánh xe nghiền nát, thời gian có lâu như thế nào, cát

bụi phủ lên thì vẫn để lại dấu tích không sao có thể xóa nhòa được.

Tô Á Nam nở một nụ cười buồn rồi tiếp tục hát, đây là lần thứ hai cô và Lâm Mặc

hát cùng nhau, cho dù người hát cùng cô đã bỏ đi, cô nghĩ mình vẫn phải tiếp

tục hát.

Khi bài hát kết thúc, cô bước ra khỏi phòng thu âm, nói với ba người Secret:

“Đã có cảm xúc chưa? Có lẽ, có điều cần phải lãng quên mới có thể cảm nhận sâu

sắc!”

“Chị muốn quên điều gì?” Bách Vũ Trạch hỏi.

Không thể không nói rằng, vừa rồi cậu thấy tâm hồn mình rung động bởi giọng hát

đầy cá tính của Tô Á Nam và Lâm Mặc, hơn nữa hai người họ còn kết hợp rất nhuần

nhuyễn. Giọng hát của Lâm Mặc rất đặc biệt, có tâm trạng, có sức cuốn hút, có

cảm giác như đã từng trải qua điều gì đó rất đau thương. Còn Tô Á Nam có âm vực

rộng, giọng hát cao vút vẫn là phong cách của cô, khi hát một bài hát buồn như

thế này cũng rất có hồn. Hai giọng hát với hai phong cách khác nhau nhưng lại

phối hợp vô cùng hài hòa như hòa quyện vào nhau.

Nhưng cho dù kỹ thuật hát có cao siêu đến như thế nào cũng không thể khiến cho

cậu có tâm trạng buồn bã như thế này. Lẽ nào thật sự có tình cảm trong đó? Vậy,

họ muốn lãng quên điều gì?

Tô Á Nam yên lặng một lát rồi quay đầu nói với Ngô Trí Viễn, giả bộ như trách

móc: “Đương nhiên là muốn quên đi những hành hạ của tổng giám sát Ngô của chúng

ta. Các anh mới bắt đầu, có lẽ để bài hát này sang Album sau sẽ rất có cảm xúc

đấy. Ha ha!”

Ngô Trí Viễn trừng mắt nhìn, lắc đầu. Ông đã đạt được mục đích của mình nhưng

dường như lại đắc tội với hai người. Có thật sự là họ nhớ lại những khó khăn

trong tám năm vừa qua? E rằng không chỉ đơn giản như vậy!

...

Một bất ngờ đột ngột đến với cô như mọt cơn bão, phá tan sự bình lặng vốn có.


Sau khi album cùng tên đầu tiên của Secret được hoàn thành một cách miễn cưỡng

và vất vả, họ lại gấp rút và căng thẳng bước vào giai đoạn lên hình với MV. Đầu

tháng ba, thời tiết vẫn còn lạnh, bộ phim do Giang Hạo Vũ và Tô Á Nam diễn vai

chính cũng được mở máy.

Mặc dù Liễu Vân Dật và Bách Vũ Trạch cũng có vai diễn trong bộ phim này nhưng

chỉ là vai phụ nên có nhiều thời gian nhàn rỗi hơn Giang Hạo Vũ. Nhưng họ không

được nghỉ ngơi, ngủ cho thoải mái như mong muốn, ngược lại hàng ngày sáng dậy

sớm tối phải muộn có mặt công ty để học vũ đạo. Giang Hạo Vũ còn mệt hơn, sau

khi quay phim xong phải mau chóng về công ty để luyện tập cùng mọi người.

Lâm Mặc luôn ở bên cạnh Giang Hạo Vũ từ đầu đến cuối vì anh đóng phim cùng Tô Á

Nam nên Tranh Tinh cũng tiết kiệm được người đến giúp các nghệ sỹ khác.

Buổi chiều hôm đó, trời hơi âm u, Giang Hạo Vũ quay xong cảnh của mình ngồi

xuống bên cạnh trường quay.

Chợt cảm thấy hơi đói, anh định rời trường quay đến chiếc xe đỗ cách đó không

xa để lấy đồ ăn. Vừa đứng dậy anh đã thấy Lâm Mặc bước lại, tay cô cầm một túi

bóng trong suốt, bên trong có vài hộp bánh ga tô mới ra lò.

“Muốn ăn cái nào?”

Anh nhìn vào trong túi bóng Lâm Mặc đưa cho, tiện tay lấy một cái. Họ đóng phim

nên không ăn đúng bữa, Lâm Mặc luôn chuẩn bị đồ ăn trên xe để phòng khi cần

đến. Nhưng bánh ga tô là lần đầu tiên cô chuẩn bị.

Không giao lưu với nhau nhiều nên giữa họ luôn luôn giữ một khoảng cách nhất

định như vậy. Ngoài nội dung công việc, Lâm Mặc không chủ động nói chuyện với

mọi người, anh cũng có sự e ngại của mình nên khi