o đó là bánh Lâm Mặc mua? Chiếc bánh này vừa mới ra lò, có thương hiệu là
“tình yêu”. Bách Vũ Trạch hơi đắc ý, không để ý đến Lâm Mặc đang đứng ở cửa,
sắc mặc xanh tái.
Tô Á Nam ngạc nhiên, ngay cả Giang Hạo Vũ cũng ngạc nhiên.
“Lâm Mặc, cậu biết làm bánh ga tô à?” Vì sao cô không biết Lâm Mặc biết làm
bánh ga tô? Thật kỳ lạ.
“Ha ha, sư tỉ không biết sao? Không chỉ biết làm bánh, Lâm Mặc nấu
cháo cũng rất ngon, có thể coi là đầu bếp giỏi bậc nhất, đúng không, Lâm Mặc?”
Lâm Mặc không nói gì, chọn cách yên lặng đứng trong bóng tối.
Cô không nên làm bánh ga tô, cho dù Giang Hạo Vũ không đến, cô cũng không nên
làm những việc chỉ Chung Nhã Tuệ mới có thể làm. Khi cô quyết định đến Thượng
Hải, đổi tên thành Lâm Mặc, cô đã từ bỏ tất cả những gì thuộc về Chung Nhã Tuệ,
vì sao bây giờ lại để lộ ra khiến người khác nghi ngờ?
“Cậu chưa thổi nên sao? Chúng tôi đến thật đúng lúc, cậu mau thổi đi, tối nay tôi vội lên máy bay nên vẫn chưa kịp ăn cơm!” Thái
độ của Giang Hạo Vũ rất bình tĩnh, giọng nói có vẻ đang trêu đùa nhưng trong lòng
đang rất nóng ruột. Anh muốn ăn bánh ga tô Lâm Mặc làm vì đó là một bằng chứng
quan trọng để chứng minh cô ấy có phải là Chung Nhã Tuệ không. Bánh do Chung
Nhã Tuệ làm cóhương vị độc nhất vô nhị, nhiều năm qua anh chưa được gặp lại
hương vị ấy ở bất kỳ hiệu bánh nào.
Tô Á Nam chạy lại kéo Lâm Mặc ngồi xuống sofa, không ngừng trách móc cô, thậm
chí yêu cầu cô làm bánh ga tô vào mỗi lần sinh nhật sau này, kiên quyết không
để cho Giang Hạo Vũ chiếm thế thượng phong. Lâm Mặc yên lặng nhìn chiếc bánh,
đầu óc cô trở nên trống rỗng.
Bách Vũ Trạch ước xong rồi thổi tắt nến, đèn của phòng khách được bật sáng.
Lâm Mặc bị ánh sáng đột ngột làm cho lóa mắt, bất giác lấy tay che mặt. Ba
người còn lại đều nhìn cô.
“Tiểu Mặc, cậu sao thê? Sắc mặt cậu không được khỏe!” Tô Á Nam nhận ra vẻ kỳ
lạ của Lâm Mặc, hình như từ lúc họ vào nhà, Lâm Mặc không nói một câu nào.
“Không phải chị lại bị đau đầu chứ?” Bách Vũ Trạch căng thẳng hỏi. Cậu nhớ lại
giây phút khủng khiếp lúc Lâm Mặc phát bệnh.
Lâm Mặt miễn cưỡng cười: “Không sao! Có lẽ mấy hôm rồi không được nghỉ ngơi nên
hơi mệt. Tôi vào lấy đĩa, mọi người đợi một lát”. Cô đứng dậy bước nhanh vào
bếp.
Làm thế nào bây giờ? Cô nên làm thế nào bây giờ? Một lát nữa Giang Hạo Vũ ăn
bánh, anh ấy sẽ cảnh giác. Cô nên giải thích ra sao? Cô phải làm
gì để trốn chạy quá khứ?
Cô đứng cạnh bồn rửa, không ngừng xoa tay vào nhau, mạnh đếnnỗi da tay đỏ lên.
Đột nhiên có ai đó tách hai tay cô ra. Cô ngạc nhiên quay đầu lại, thấy Giang
Hạo Vũ đang đứng đó, nghiêm nghị nhìn cô.
“Cô biết không? Lúc căng thẳng Chung Nhã Tuệ cũng làm như vậy. Mỗi lần cô ấy
giày vò bàn tay như thế tôi rất đau lòng.”
Sắc mặt Lâm Mặc tái xanh.
“Vậy... sao?” Cô cảm thấy đau đầu.
Nhưng Giang Hạo Vũ không nói gì nữa, chỉ hỏi chỗ cô để để bát đĩa, giúp cô rửa sạch
đĩa và thìa rồi mang ra. Lúc ra khỏi bếp, thấy Lâm Mặc vẫn đứng ở chỗ cũ, anh
cười rồi nói: “Đi thôi, tôi rất nóng ruột muốn nếm món bánh cô làm, không biết
có còn giống hương vị trước đây không?”.
Anh... biết rồi! Cuối cùng anh cũng phát hiện ra. Lâm Mặc cảm thấy không còn
sức lực, hai tay cô phải chống vào bồn rửa mới không bị ngã.
Cô phải làm thế nào?
...
Biết rõ sự thật, anh và cô bước vào ngõ cụt!
Mọi người ăn bánh xong, thấy Lâm Mặc không khỏe nên
không ở lại lâu, đứng dậy chào cô. Ba người
cùng bước xuống dưới lầu.
Tô Á Nam có xe nhưng cô và Giang Hạo Vũ không ở cùng hướng mà tiện đường đi qua
nhà Bách Vũ Trạch nên Giang Hạo Vũ đề nghị Tô Á Nam đưa cậu về, anh sẽ tự bắt
xe về nhà.
Nhưng khi xe Tô Á Nam đi khuất, anh quyết định quay trở lại nhà Lâm Mặc.
Cửa mở, anh thấy Lâm Mặc đã lấy lại được bình tĩnh, dường như câu nói dò ý lúc
trước của anh chỉ là một câu nói rất bình thường mà thôi, không có ý nghĩa gì
đặc biệt.
Anh bước vào, cánh cửa sau lưng anh khép lại nhưng không khóa.
“Lẽ nào cô không giải thích gì sao?” Anh hỏi.
Lâm Mặc ngồi trên ghế sô pha với vẻ điềm nhiên hỏi lại anh: “Tôi nên giải thích
điều gì?”.
“Giải thích điều gì?” Giang Hạo Vũ tức giận, có cảm giác như đang bị Lâm Mặc
đùa giỡn. “Nếu tôi không nhớ nhầm, chúng ta đã chia tay mười năm trước, mặc dù
tôi không biết vì sao cô đến Thượng Hải, vì sao cô đổi tên vì sao cô biến thành
một người khác, nhưng cô có nhất thiết phải phủ nhận mình là Chung Nhã Tuệ
không? Nếu như trước đây, có thể là vì cô không muốn liên quan về tình cảm với
tôi, nhưng bây giờ tôi đã là bạn trai của Á Nam, chúng ta chỉ có quan hệ bạn bè, vì sao cô vẫn còn phải che giấu?”
“Tôi không hiểu anh đang nói gì.”
“Không hiểu sao? Cô còn giả bộ cho đến bao giờ?” Giang Hạo Vũ bước nhanh đến
chỗ cô, kéo tay cô chỉ lên mô hình tàu biển trên nóc ti vi rồi hỏi: “Á Nam
nói cô thích tàu, rất trùng hợp, Chung Nhã Tuệ cũng vậy; Á Nam nói cô có một
chú gấu Pooh rất to, rất trùng hợp, tôi đã tặng Chung Nhã Tuệ món quà đó; Chung
Nhã Tuệ lúc căng thẳng không ngừng xoa tay vào nhau, rất trùng hợp, cô cũng có
thói quen này; Chung N
