, tiếp đó mới đến
tìm ra ta? Sự kinh ngạc của ta lớn hơn tất cả mọi thứ cảm xúc khác.
“Em có thể xem như đó là một sự “trùng hợp”, và hãy bắt đầu
giải thích lý do tại sao ra đi.” Hắn ngồi ở trước mặt, tựa như một con hổ dữ bất
kỳ lúc nào cũng sẵn sàng lao vào giết chết con mồi. Điều đó cho thấy cơn thịnh
nộ tích tụ từ lâu của hắn giống như một ngọn núi lửa sắp sửa phun trào.
Nhưng mà, hắn có nhất thiết phải tỏ ra giận dữ đến như thế
không? Chẳng qua cũng chỉ là việc ta rời bỏ hắn thôi mà.
“Lâu Phùng Đường, vì sao anh lại nổi giận?”
Hắn trừng ánh mắt khó tin nhìn ta, dọa ta sợ đến mức lùi hẳn
vào trong ghế sô-pha.
“Em ra đi không một lời từ biệt, tin tức bặt tăm, lại còn đi
chung với một người đàn ông, ngay cả một lời cảnh báo trước cũng không có. Sáng
sớm hôm đó em còn ngọt ngào vui vẻ ôm hôn anh chào buổi sáng, vậy mà đến chiều
em đã bặt vô âm tín! Tại sao anh không được tức giận?”
“Được rồi, không chào tạm biệt là lỗi của em, nhưng em là
người tự do, ra đi chắc chắn là điều tất nhiên, không phải đi vì đàn ông khác.”
Hắn nhìn ta chằm chằm:
“Anh biết. Bỏ đi theo đàn ông cũng không có nghĩa là có gì mập
mờ giữa hai người, anh nghĩ em vẫn còn thích anh đủ để không chấp nhận bất kỳ
người đàn ông nào khác. Thế nhưng, anh nhất định phải cảnh cáo em, Nhậm Dĩnh, một
ngày nào đó khi em có người đàn ông nào khác, mà điều kiện của người đó không bằng
anh, anh sẽ giết chết em.”
Lời đe dọa của hắn vô cùng nghiêm túc. Ta cười khan một tiếng,
chẳng qua cho đến hiện tại ta vẫn chưa rơi vào hoàn cảnh này, nên không cần lo
lắng gì cả. Nhưng mà lòng ta vẫn thấy rất nặng nề.
Hắn đưa tay ra kéo ta vào lòng, bắt đầu “bức cung”:
“Mau cho anh biết lý do em ra đi không lời từ biệt.”
“Dễ đoán thôi mà. Bởi vì nói lời chia tay với anh thực chất
không có tác dụng, anh đã có một lần “thành tích” lật lọng rồi.” Hắn chỉ cười
khì khì đáp lại. Ta nói tiếp: “Em nghĩ, mình cần tạo cơ hổi để cả hai chúng ta
tách nhau ra bình tĩnh lại. Em không muốn mình thích anh quá nhiều, cũng không
muốn lún sâu vào những khuôn mẫu tất yếu của tình yêu, vả lại, biết đâu còn có
một người đàn ông khác đang chờ em tìm thấy thì sao. Còn anh, là con trai duy
nhất của một ông chủ tập đoàn lớn, cuối cùng rồi cũng phải kết hôn sinh con,
anh cũng nên đi tìm một cô gái tốt mà xây dựng một gia đình. Đừng lãng phí thời
gian nữa. Anh không cảm thấy sống chung với nhau quá lâu, sẽ trở nên quá quen
thuộc đối phương, cuộc sống sẽ từ từ trở thành một vũng ao tù hay sao?”
“Em đã chán cái cảnh chung sống với anh rồi sao?” Hắn hỏi.
“Không, em chỉ là không muốn bản thân ngày càng mê muội. Anh
cũng biết, em nhất quyết không để bản thân mình coi trọng bất cứ thứ gì, em yêu
bản thân còn hơn yêu người khác, suốt đời cũng sẽ chỉ coi mình là trung tâm,
không muốn suy nghĩ cho bất kỳ ai. Đương nhiên, em cũng sẽ không vì yêu anh mà
để mình thiệt thòi.” Ích kỷ là bản tính của ta, tự do là thứ nhất định ta phải
có. Lại nói, tính cách của ta thực sự không có gì là tốt đẹp, trong lúc cả nhân
loại ca tụng phẩm chất “hy sinh dâng hiến”, thì ta chỉ nghĩ làm thế nào để mình
có một cuộc sống tốt. Thực sự ta là một cô gái xấu tính.
“Được, nếu như em có thể ích kỷ đến cùng, như vậy nói cho
anh biết, sau khi rời bỏ anh, em có thấy hạnh phúc hơn không?”
Ta lắc đầu:
“Không, nhưng em ra đi là để ngăn ngừa tai họa chưa xảy ra.
Em nghĩ rằng anh không nên tiếp tục chung sống với em nữa. Có lẽ đâu đó còn có
một cô gái hấp dẫn đang chờ anh phát hiện, một người có thể toàn tâm toàn ý yêu
thương anh, xem anh như trời-đất-không khí của cô ấy.”
“Anh cần gì cái thứ tình yêu mệt mỏi đó?” Hắn cúi đầu hôn
ta: “Em sợ anh sẽ chán ghét em hay là sẽ yêu em quá sâu đậm?”
Ta kinh ngạc nhìn hắn. Hắn đang nói cái gì vậy?
Hắn lại nói:
“Em trước giờ chưa từng coi trọng bất cứ một việc gì, là bởi
vì em biết rõ đời người là vô thường, không có gì là không thay đổi. Vì sợ bản
thân mình rơi vào kết cục thương tâm, em biết “bản thân” mới là thứ duy nhất nắm
chắc trong tay mình. Hơn nữa, em cũng sợ anh sẽ giống như những người đàn ông
khác, sau khi yêu một cô gái rồi, liền buộc nàng phải hoàn toàn dâng hiến chìu
chuộng, sinh con đẻ cái, coi sóc nhà cửa làm một người vợ hiền mẹ đảm, phụng dưỡng
cha mẹ chồng, hy sinh tất cả vì chồng vì con, mà đánh mất đi sự tồn tại của
chính mình.”
“Đó là hôn nhân.” Ta ngắt lời hắn.
“Đúng. Chỉ vì chúng ta nhất định sẽ kết hôn, cho nên anh phải
nói trước với em, anh sẽ không bao giờ yêu cầu em làm những việc đó. Còn về
tình yêu —— em không cho là chúng ta vốn đã yêu nhau ngay từ đầu hay sao?”
“Hồi nào?” Ta tuyệt đối không tin.
Vẻ mặt hắn vừa muốn cười lại vừa có chút tức tối.
“Không có mới là lạ! Nếu như bộ não của em đừng một mực xem
những công thức tình yêu cứng nhắc kia là thứ mà một người bình thường nào cũng
phải trải qua, như vậy em sẽ phát hiện, thực ra chúng ta đã yêu nhau rồi. Chúng
ta không nuông chìu lẫn nhau, không đi xem phim, không uống cà phê, không tra
khảo nhau, mỗi người đều có được tự do của riêng mình;
