i với con đường tấp nập, tâm tình ta
trở nên bất định. Sau khi ta đi rồi, có lẽ ta sẽ nhớ hắn nhiều hơn là ta nghĩ.
Nhưng có sao đâu, có lẽ nhớ nhung cũng là một thứ hạnh phúc đáng để trải nghiệm.
Vẫy một chiếc tắc xi, chạy về hướng siêu thị, ta nhắm mắt
nghỉ ngơi. Không thể không thừa nhận — ta yêu hắn; từ ưa thích nay đã “thăng cấp”
lên một bước chuyển thành tình yêu. Có điều, tình yêu và chia ly là hai việc
khác nhau; ta thực sự nghĩ như vậy. Ai nói cứ phải dính chặt lấy nhau cả ngày mới
là tình yêu thực sự? Cảm giác của ta, thì chỉ một mình ta tự cảm nhận, không
liên quan gì đến việc hắn có yêu ta không.
Một cô gái có thể đối xử với tình yêu một cách lạnh lùng như
vậy liệu có tư cách yêu người khác hay không? Ngay cả ta còn phải thở dài ngao
ngán, rõ là một kẻ phá hoại các quy tắc của tình yêu!
Giấu Lâu Phùng Đường việc ta chuẩn bị ra nước ngoài cũng
không quá khó khăn, chỉ cần ta giữ vẻ mặt bình thường như bấy lâu nay, thì
không lộ ra sơ hở nào.
Thứ nhất, là bởi vì ta không có thói quen sửa soạn hành lý.
Cho dù dự định du lịch ở nước ngoài một thời gian dài, nhưng cũng chỉ cần xách
theo một cái túi nhỏ, có hộ chiếu, đô la là đủ rồi, những thứ khác thì giảm thiểu
tối đa. Cũng đâu phải đi tới sa mạc hẻo lánh, sợ gì không mua được quần áo đồ
dùng? Thứ hai, Lâu Phùng Đường không phải là loại đàn ông bị ám ảnh với việc phải
bám dính bạn tình cả ngày không buông. Ta chịu không nổi loại người đeo như
sam, lại còn ương ngạnh tuyên bố rằng vậy mới chứng tỏ tình yêu là quý giá đó,
chỉ tổ khiến người ta không thở nổi.
Ta thích hắn, hắn có rất nhiều ưu điểm mà ai cũng yêu thích.
Nghĩ lại việc ta có thể chung sống với hắn lâu như vậy, nguyên nhân lớn nhất
chính là cả hai đều cho nhau một khoảng không gian tự do. Ta cũng ngạc nhiên
không ngờ mình lại có thể ở cùng hắn lâu như vậy; cho dù là ba mẹ mình ta cũng
chưa từng ở chung lâu đến thế.
6:55, ta nhấc nồi canh ra khỏi bếp, đặt lên bàn ăn. Nhìn một
bàn đầy thức ăn, tự nhiên ta bật cười tự giễu mình, sao mà giống Hồng Môn Yến
quá. (thành ngữ dùng để ví với một cái bẫy. Ngoài mặt thì là một bữa tiệc vui vẻ,
nhưng trong đó ẩn giấu đầy hiểm nguy, cạm bẫy.)
Có ba món chính gọi nhà hàng mang tới, ngoài ra ta còn làm
thêm hai món rau một món canh, trông cũng không tệ. Sau đó, ta đến tủ rượu lấy
một chai vang đỏ và hai cái ly chân cao, miệng vẫn không kềm được nụ cười chế
nhạo.
Bỏ công sức ra nấu một bữa cơm hình như cũng chính là chuyện
mà một cô gái nên làm để lấy lòng người con trai mình yêu. Cứ thấy ngốc ngốc thế
nào đó, vì ta không ngờ mình cũng biết xuống bếp, không tự cười mình sao được?
Bởi vì mẹ ta chỉ là một người tình, nên từ xưa đến nay ta
chưa bao giờ cảm nhận được cái cảm giác “gia đình” là gì; và cũng bởi vì ta vẫn
luôn nghĩ rằng cuộc sống của mẹ vô cùng hoàn hảo, nên ta càng không bao giờ có
bất kỳ một ảo tưởng tốt đẹp nào về “gia đình”.
Một cô nhân tình đúng nghĩa vốn không nên xem căn nhà mình ở
là một gia đình ấm áp. Một thằng đàn ông nếu như thật sự yêu thương gia đình,
liệu có thể nào nuôi nhân tình ở bên ngoài hay không? Song, hoàn cảnh này có lẽ
không thích hợp áp dụng vào một kẻ độc thân như Lâu Phùng Đường. Tuy nhiên, cái
bầu không khí “ấm áp hạnh phúc” này ta xưa nay chưa từng tạo nên, cũng chính vì
thế, mà căn hộ này chưa bao giờ tỏa ra mùi hương thơm ngát của thức ăn.
Để nắm giữ được trái tim của một người đàn ông thì trước
tiên cần nắm giữ cái dạ dày của hắn. Thế nhưng ta đâu có muốn. Ta không muốn
trái tim của hắn, không muốn con người của hắn, không muốn tình yêu của hắn,
nên đương nhiên ta cũng sẽ không nhân danh tình yêu mà giở bất kỳ thủ đoạn nào
cả.
Ngày hôm nay là ngoại lệ, trong lòng ta bất chợt nảy ra ý
nghĩ phải tổ chức một bữa tiệc chia tay. Trời ạ, chẳng lẽ trong tiềm thức ta tự
nhận mình đã gây ra tội ác tày trời rồi chăng! Sao bỗng nhiên lại cảm thấy có
chút hổ thẹn với hắn như vậy.
Nghe tiếng mở cửa, ta xoay người nở một nụ cười chào đón Lâu
Phùng Đường vừa bước vào nhà; không hơn không kém, đúng bảy giờ. Trên tay hắn cầm
một bó “ngu mỹ nhân” khiến hai mắt ta sáng rỡ, liền nhào tới đón lấy: “Hoa
này giản dị ghê, không ngờ Lâu đại thiếu gia lại có thể chọn mua loại hoa này?”
Hiện tại không phải những loại hoa màu hồng tím đang rất thịnh hay sao? Hoa hồng,
hoa lys, cát cánh, calla nè; chẳng ngờ hắn lại tặng ta một bó ngu mỹ nhân, lạ
lùng thay, nó lại thực sự khiến ta yêu thích.
“Giữa một rừng hoa đủ màu sắc, nó không tươi đẹp cũng không
bắt mắt nhất, nhưng cũng không phải quá mộc mạc. Anh định tặng hoa sen cho em,
nhưng lại cảm thấy không tôn trọng lắm, có lẽ ngu mỹ nhân thích hợp với em nhất.”
Những lời nói chân thật của hắn tựa như ướp đầy mật ngọt, không ngờ những câu
như vậy cũng có thể biến thành những lời có cánh.
Ta vui vẻ tìm ngay một lo hoa thủy tinh để cắm hoa vào. Mặc
kệ giá trị của chiếc bình hoa này có là bao nhiêu đi chăng nữa, thì vào những
lúc cần thiết, dù nó có được làm bằng vàng thì bất quá cũng chỉ là cái bình để
cắm hoa mà thôi. Ta cắm