không còn buồn chán nữa.
Ứng Khoan Hoài thở dài:
“Thật không hiểu nổi em. Anh thực sự nghĩ rằng nên có một ai
đó quản lý em mới được.”
“Anh có sẵn lòng hi sinh không?” Ta khoác lấy vai anh ấy.
Ảnh khinh thường đẩy tay ta ra.
“Nếu em thèm muốn anh, kiếp sau hãy xếp hàng thử xem, có lẽ
sẽ tới phiên em.”
Anh chàng ngây thơ lại làm ra bộ dạng thuần khiết, làm ta cười
chảy cả nước mắt. Trời ạ, những người có thể tìm vui trong đau khổ cũng thật
đáng ngưỡng mộ. Nhưng ảnh thực sự sẽ giữ mình vì mẹ ta sao? Không tin được.
Một mình lang thang ở khu đông Đài Bắc, giữa dòng người tấp
nập, vậy mà ta chỉ cảm thấy mình sao mà cô đơn lẻ loi đến thế. Một khuôn mặt
không biểu cảm lặng lẽ giữa phố phường đông đúc và bận rộn. Con người cứ thế bước
ngang qua nhau, dường như toàn bộ thế giới này đều không chút liên quan đến ta.
Ta vẫn cho rằng sống ở Đài Bắc thật không dễ gì mà tìm được sự thanh thản và
vui vẻ.
Ánh mắt đang lướt qua những khung kính cửa sổ bỗng nhiên bắt
gặp một hình bóng rất quen thuộc. Người ngồi ngay cửa sổ bên trong quán cà phê
chẳng phải chính là Lâu Phùng Đường sao?
Không nghĩ ngợi nhiều, bởi vì ta rất muốn gặp hắn nên hớn hở
chạy ngay vào, cho đến khi đứng ở trước mặt hắn mới cảm thấy mình lỗ mãng đến
thảm hại. Giữa ban ngày ban mặt, dĩ nhiên hắn sẽ không nhàn rỗi đến mức mà đi uống
cà phê. Ngoài hắn ra còn có ba người khách khác mà ta không quen biết.
“Nhậm Dĩnh?” Hắn kinh ngạc đứng dậy, sau đó liền nở nụ cười
với ta, nắm lấy tay ta.
Ta cắn môi dưới, cúi thấp đầu:
“Nhìn thấy anh, nên em vào.” Ta thật không biết tại sao bỗng
cảm thấy kích động như vậy, giống như kiếp này sẽ không còn cơ hội gặp lại hắn
nữa, cảm giác vô cùng quyến luyến. Ta vẫn chưa thu xếp hành lý xong, vậy mà đã
bắt đầu nhớ nhung hắn rồi.
Ta cẩn thận dò xét ba người phía sau lưng hắn, hai người đàn
ông nước ngoài ngồi ở một bên, còn chỗ bên cạnh Lâu Phùng Đường là một cô gái đẹp
đến mức kẻ khác phải chảy nước miếng vì thèm; hiển nhiên là cô thư ký kế nhiệm
ta. Người đẹp kia cũng nhìn ta dò xét, đôi môi mọng đỏ tươi mê người khẽ hé, tựa
như bất cứ lúc nào cũng có thể cắn người ta một phát. Trước đây ta quyến rũ thế
nào, cũng không học được cái vẻ hồn nhiên thiên bẩm này được! Thực đúng là
“giang sơn đại hữu tài nhân xuất, nhất đại yêu cơ hoán diễm cơ.” (Đất nước thời
nào cũng có nhân tài, thế hệ yêu nữ thay cho thế hệ kiều nữ. Thật ra em Dĩnh đã
thay đổi vế sau của câu thành ngữ này. Câu đúng là: thế hệ mới thay cho thế hệ
cũ.)
“Thật ngại quá, làm phiền anh rồi.” Ta gật gật đầu, định rút
tay lại, không muốn quấy rầy công việc của hắn.
Nhưng hắn vẫn giữ tay ta, xoay người nói vài câu tiếng Anh
gì đó với khách, rồi kéo ta sang một bên.”Anh có vài phút.” Hắn nói.
Ta cười nhẹ, gục đầu vào ngực hắn: “Xin lỗi.”
“Làm gì mà mất hồn vậy.” Hắn nhìn vào hai bàn tay trống
không của ta, biết ta chỉ đi lang thang không có mục đích.
Trong mắt người khác có lẽ ta đang lãng phí cuộc đời, nhưng
đối với ta, bất luận làm việc gì miễn mình cảm thấy vui vẻ, thì đều không xem
là công cốc. Hưởng thụ sự cô đơn, cũng là một cách tận hưởng niềm hạnh phúc, mà
không phải ai cũng có thể chịu đựng được.
Hắn theo thói quen nghịch ngợm mái tóc ta, nâng mặt ta lên
ta, hôn ta một chốc: “Tối nay em rảnh chứ? Mình đi ăn tối?”
“Ra ngoài ăn hả?” Ta nhướn mày.
“Lẽ nào em có cách khác tốt hơn sao?” Hắn cũng nhướn mày.
Chúng ta không thường dùng cơm tối chung với nhau, vả lại ta
chưa bao giờ nấu một bữa cơm nào cho hắn, cho nên trong căn hộ bọn ta đang ở
chưa từng thật sự “nổi lửa” một lần, chỉ trừ bữa sáng mỗi người tự pha cà phê sữa
mà thôi. Ta vốn tham ngủ nướng nên ngay cả bữa sáng cũng không ăn chung với hắn.
Cũng khó trách hắn lại hỏi như vậy, ta không nấu cơm.
Trái với trông đợi của hắn, ta nói:
“Về nhà ăn đi! Em có thể nấu được vài món, có thể gọi người
ta mang thêm đồ ăn đến.”
“Anh cần chuẩn bị những gì?” Hắn nở nụ cười lờ đờ, như muốn
chế nhạo ta.
Ta đẩy hắn. Tự mình lui ra sau một bước:
“Vác bụng về là được rồi.”
Hắn cười sằng sặc, một tay vịn lên trên cái cột nhà kiểu La
Mã màu trắng, toàn thân phát ra vẻ quyến rũ nam tính chết người, ta cùng lúc
cũng nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi vào mắt mình của cô thư ký xinh đẹp của
hắn —— mấy khi được nhìn thấy sếp của mình cười vui vẻ khoái chí như thế? Tự
nhiên ta lại cảm thấy thoải mái hơn, khi biết có một số diện mạo mà chỉ ở trước
mặt ta hắn mới bộc lộ ra ngoài. Điều này khiến ta đắc ý.
“Bảy giờ?” Ta không muốn tiếp tục làm lỡ công việc của hắn,
hỏi.
Hắn suy nghĩ một chút, rồi gật đầu: “Bảy giờ.”
Ta vẫy vẫy tay, rồi đi ra cửa. Còn chưa đi tới cửa, hắn đã
đuổi theo kéo ta lại, lúc ta vừa xoay người sang thì lại nhận được một nụ hôn của
hắn.
“Gì nữa đây?” Ta kinh ngạc hỏi.
“Chỉ là muốn hôn em thôi.” Hắn vuốt tóc ta, lịch lãm xoay
người trở lại với mấy người khách.
Ta mím môi, mỉm cười rời khỏi. Có lẽ bởi vì hôm nay ta không
có tô son. Khi ta để mặt mộc, hắn sẽ đặc biệt thích thú để lại dấu môi của mình
đầy mặt ta.
Một lần nữa quay trở lạ