Bắc.
Cũng chính vào cái lúc này, anh hai tới tìm ta, vẻ mặt
nghiêm trọng.
“Tốt nhất em nên cẩn thận với thằng Lâu Phùng Đường này.”
Ta nhướn mày. Cẩn thận với hắn ư? Ta còn có thứ gì có thể mất
vào tay hắn đây?
Anh hai thở dài:
“Với tính nết thờ ơ lãnh đạm, mặc kệ mọi việc của em, nếu
như tiền của ba toàn bộ đến tay em, thì em ngay cả vì sao không nhìn thấy đồng
nào cũng không biết.”
Ta lờ mờ hiểu được ý anh hai, vô cùng kinh ngạc mà cười:
“Không phải ý anh là việc hắn tiếp cận em là vì tiền của em
chứ?” Trời ơi, đường đường là Lâu công tử không ngờ lại bị xem là kẻ đào mỏ?
Anh hai của ta thực sự thông minh quá mức rồi.
Anh hai lườm ta vẻ mặt không vui:
“Anh nghĩ tập đoàn nhà họ Lâu đang có ý mở rộng địa bàn xuống
phía nam, mà nhà chúng ta chính là đại gia bất động sản có tiếng ở nam bộ, có
chút khó mà giành được, giá đất lại đắt đỏ như vậy, và hầu như đều đứng tên
chúng ta, lại đều nằm trong khu quy hoạch đô thị trong vòng mười năm tới. Nếu
như nó cưới được em, thì chẳng cần tốn chút công sức nào cũng nắm đám đất đó
trong tay, như vậy có thể nói, Lâu thị vốn chỉ là một trong ba tập đoàn lớn của
Đài Bắc, sẽ nghiễm nhiên trở thành tập đoàn tài chính lớn nhất của Đài Loan.”
Ta chẳng chút hứng thú hỏi anh hai:
“Anh thực sự cho rằng em sẽ kế thừa rất nhiều tài sản sao? Đừng
có ngốc như vậy.”
“Dù gì thì gì, làm thông gia với nhà chúng ta, nó sẽ có lợi
lớn, biết đâu còn dám xúi ba sáp nhập công ty vào tập đoàn Lâu thị. Anh biết ba
rất khoái nó.”
“Anh hai à, anh không hiểu ba rồi. Ba chưa có bị mắc chứng bệnh
đãng trí của người già đâu, cho dù có khoái người ta đến mức nào cũng sẽ không
đem tài sản nhà họ Chung ra mà dâng tặng được, hơn nữa, em cũng chẳng có ý định
gì với hắn cả.”
“Chỉ cần có một chút khả năng thì anh vẫn phải lưu ý. Bằng
không em phải hứa với anh, nếu như ba thật sự muốn chia phân nửa tài sản cho em
làm của hồi môn, thì trước tiên em phải ra tòa án làm giấy tờ nói rõ tài sản đó
là của riêng, không liên quan gì đến gia đình chồng____”
Trời ạ, anh hai ta bị thần kinh rồi chắc! Ảnh rất khôn khéo
không sai, nhưng nếu ảnh cứ tiếp tục thần hồn nát thần tính lâu dài như vậy,
thì chưa đầy bốn mươi tuổi chắc sẽ về chầu ông bà mất. Nhìn miệng ảnh mở ra
đóng vào liên tục, tâm tư của ta đã không còn nghe ảnh nói nữa, mà lại miên man
nghĩ tới Lâu Phùng Đường. Aizz, nếu như hắn muốn đất đai cũng không sao, ta sẽ
miễn phí tặng cho hắn coi như quà cảm ơn hắn đã làm bạn với ta trong thời gian
qua, sau đó hai người sẽ nói goodbye không ai nợ ai gì nữa.
Nếu chỉ vì vật chất mà qua lại với nhau, vậy thì đơn giản
quá rồi. Thế nhưng, đã là tình cảm thì khó mà giải quyết rõ ràng rạch ròi được.
Hắn đang dùng cách riêng của mình buộc chặt lấy ta, ta biết,
từ cái khoảnh khắc ta về ở chung với hắn đó, ta liền biết tiếp theo sẽ dẫn đến
kết quả này; bọn ta quan tâm lẫn nhau, và đã bắt đầu chung thủy với đối phương…
cho dù ta với hắn không ai thừa nhận.
Trước khi ở chung, ta căn bản không để tâm chuyện quan hệ với
người đàn ông khác, cho nên mới có thể rủ Phương Thận Triết lên giường, tuy rằng
việc không thành, nhưng trong đầu ta chưa bao giờ có cái ý niệm chung thủy với
một người nào đó; nhưng sau khi ở chung, mọi thứ đều có chút thay đổi, những
thay đổi rất nhỏ, nhưng ta vẫn cảm nhận được, chỉ là vẫn tin rằng sự thay đổi
này chẳng việc gì tới ta.
Nhưng, cho đến lúc này ta thực sự còn có thể bình chân như vại
sao?
Sự hoảng hốt khó mà che giấu được đã hiện rõ trong lòng ta.
Có lẽ mọi người đều cần tỉnh táo lại. Không biết khi khởi động lại nhịp độ của
bản thân, liệu ta còn có thể tự nhiên thoái mái như trước không. Cho nên ta nhất
định phải ra đi để hiểu rõ chính mình.
Dù biết rõ bản thân mình muốn hay không muốn cái gì, song
hoàn cảnh thực tế không cho phép ta muốn chọn cái gì thì chọn. Một khi sự quan
tâm của ta dành cho Lâu Phùng Đường ngày càng nhiều, tình cảm giữa bọn ta ngày
càng thân mật càng hiểu rõ về nhau, vậy thì nguy rồi.
Nhất là khi hắn đã chế ngự được cái tôi của đàn ông, không
còn giữ quan điểm phải cưới xử nữ nữa, chấp nhận cùng ta cược một ván “chung
thân”, ta mới chợt nhận ra có một nguy cơ đang rình rập. Sau ba ngày, kể ra hắn
cũng là quân tử, nên lại dùng BCS trở lại. Nhưng mà có một linh cảm chẳng lành
cứ quanh quẩn trong đầu ta. Ta đương nhiên cũng theo hắn trong ba suốt ba đêm
hoàn toàn không có phòng tránh gì, phải chăng ta cũng đang đánh cuộc?
Nhưng vì sao bây giờ ta lại muốn bỏ trốn?
“Dĩnh nhi!”
Giọng nói bực bội của anh hai vọng vào “thế giới thần tiên”
mà ta đang đắm chìm vào.
Ta hoàn hồn nhìn ảnh, nhìn trừng trừng, rồi lại cười khúc
khích, đương nhiên biết ảnh đã nhìn ra thái độ bất lịch sự của ta, nãy giờ hoàn
toàn không nghe ảnh nói gì cả.
“Anh đang hỏi, em có muốn làm quen với một vài người bạn của
anh hay không, đều là những người thành thật tin cậy.”
Thì ra muốn tìm chồng cho ta, tốt nhất là một người đàn ông
không quản lý tài sản của vợ cũng sẽ không ngấp nghé của hồi môn của vợ.
“Không, em cảm ơn.”
“Em cứ suy
