áng Năm của anh rồi,
tất cả đều tốt, đó là nhờ trước nay anh luôn dùng bao, nên mới không nhiễm bệnh,
cũng tránh trong lúc không cẩn thận để có con rơi con rớt tùm lum.” Hiện tại ta
chỉ sợ mang thai.
“Em chưa từng cho người đàn ông nào cơ hội sao? Có ai từng
có may mắn được em cho phép không cần dùng bao chưa?”
Câu hỏi của hắn hình như chẳng nghiêm túc gì cả, nhưng có lẽ
hắn đúng là luôn muốn biết điều này, ta lắc đầu: “Anh là người duy nhất, nhưng
em đâu có cho phép anh___” Bỏ đi, nói làm gì nữa, dù gì cũng đã xảy ra rồi.
Là phúc thì không phải họa, tất cả cứ theo đó mà làm; là họa
ta cũng tránh không khỏi!
“Em sợ mang thai?”
“Nói cũng như không.” Ta thúc hắn một cái, định đứng dậy,
nhưng vẫn bị hắn ôm cứng ngắc. Ta xoay người nhìn hắn: “Không phải anh muốn nằm
ỳ trên giường cả ngày chứ?”
“Anh và em đánh cuộc nhé?”
“Chuyện gì?”
“Trong ba ngày này, chúng ta sẽ không dùng bất cứ biện pháp
tránh thai nào, nếu em có thai, chúng ta kết hôn; nếu như không có, chúng ta vẫn
sẽ tiếp tục mối quan hệ mập mờ không rõ này. Đồng ý không?”
“Anh… đang đùa sao!” Ta buột miệng không kịp suy nghĩ.
Hắn lắc đầu:
“Anh nói nghiêm túc.”
“Anh không cần phải bày ra cái trò cá cược vớ vẩn này, anh
không cần phải cưới em. Trời biết anh và em căn bản không nhất thiết phải trở
thành vợ chồng! Với lại… sao anh lại có thể nghĩ ra cái chuyện buồn cười này?”
Lời nói của ta gần như lộn xộn không còn mạch lạc. Hắn không có việc gì tự
nhiên cưới ta làm chi?
Hai tay hắn vuốt ve trên mặt ta, sau đó luồn vào trong mái
tóc bù xù của ta. Đây là việc làm hắn yêu thích nhất, đùa nghịch với mái tóc óng
mượt như tơ, chứ không xơ xác như cỏ khô. Đối với mái tóc dài của phụ nữ, hắn
có một sự yêu thích không cưỡng lại được, bởi vậy kiên quyết không cho ta dùng
các loại keo xịt tóc, mousse gel gì bôi cho bóng nhẫy lên; hắn từng nói tóc của
ta là thứ có sức quyến rũ nhất mà hắn từng thấy. Nếu như ta muốn làm cho hắn
chán ghét, thì chỉ cần đem một thùng mỡ heo đập lên đầu (dại thế, vỡ đầu thì
sao), thì có thể khiến hắn nhượng bộ rút lui ngay thôi. Bất quá, bởi vì ta
không bao giờ có ý định tự làm hại mái tóc của mình, nên cũng sẽ không bao giờ
làm như vậy.
Không được chải bới, không được tạo kiểu, không được xịt
keo, chỉ được để xõa tự nhiên hoặc buộc đuôi gà, là kiểu mà hắn thích nhất; mà
ta cũng thường có một cảm giác dễ chịu khó tả mỗi khi hắn luồn tay vào tóc ta,
có lúc còn khoái hơn cả cảm giác khi ân ái.
“Đối với cả hai chúng ta, đều là một sự mạo hiểm. Anh cũng
không dám chắc bản thân mình có muốn em cùng anh tiến tới hôn nhân hay không,
cho dù anh vẫn luôn bài xích chuyện kết hôn. Cho nên, chúng ta hãy giao cho ông
trời quyết định đi!”
Hắn đối với hôn nhân cũng chẳng có hảo cảm gì, nhưng vì sao
lại nảy ra cái ý nghĩ này? Ta nhìn hắn:
“Cưới hay không cưới, đối với chúng ta chẳng có gì khác biệt,
anh hà tất phải mạo hiểm? Nếu đã không có sự ràng buộc, thì một tờ giấy chứng
nhận bất quá cũng chỉ là hình thức mà thôi. Hơn nữa, nếu như anh có cưới vợ thì
cũng sẽ không cưới ‘loại’ phụ nữ như em.” Không phải là hắn nhất thời nảy lòng
tham, hoàn toàn không nghĩ tới những chuyện sau này chứ?
Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ta cũng sẽ không để cho bất kỳ
ai có cơ hội trói chặt tự do thể xác và tinh thần của mình; cho dù đó chỉ là một
tờ đăng ký kết hôn mang tính chất hình thức cũng không được.
Hắn siết chặt ta vào lòng, một tay vuốt ve trên bụng ta:
“Trong một khoảng thời gian ngắn, muốn cho cơ thể của em
mang thai đứa con của anh. Nếu như anh có con, nhất định nó phải được sinh ra một
cách hợp pháp, vậy mới không bất công với nó. Vì thế, kết hôn chính là điều cần
phải làm.”
Thì ra hắn đột nhiên muốn có một đứa con. Nhưng ta xưa nay
chưa bao giờ từng nghĩ đến chuyện đó, kéo hai tay hắn ra, ta bước xuống giường
mặc quần áo:
“Thật vinh hạnh khi được Lâu công tử ‘gieo giống’ vào bụng
em, nhưng rất tiếc, em không có ý định sinh con. Anh vẫn còn trẻ, nên mau chóng
tìm một cô gái xinh đẹp thông minh giúp anh sinh con đi!”
“Em không yêu trẻ con sao?”
“Không yêu.” Ta trả lời không chút chần chờ.
Trời sinh ta tính tình ích kỷ, chỉ biết sống vì bản thân
mình, tuyệt không tùy tiện mà đi chịu trách nhiệm đối với “vui buồn sống chết”
của một sinh mệnh khác. Chưa nói đến việc sinh con chắc chắn sẽ làm cản trở bước
chân của ta, không thể nào tùy ý chơi bời được nữa; một thân một mình thì chỉ cần
chiếu cố bản thân là đủ không cần bận tâm lo lắng quá nhiều; quan trọng nhất
là, ta không dám chắc bản thân mình có được tấm lòng vĩ đại của một người mẹ để
mà nuôi dạy một sinh mệnh nhỏ bé thuần khiết hay không, có thể dìu dắt nó từ một
đứa trẻ vô tri trở thành một người có suy nghĩ độc lập, khỏe mạnh cả về thể xác
lẫn tinh thần hay không. Một trách nhiệm quá sức vĩ đại, mà từ trước đến nay ta
vẫn luôn từ chối.
Thuở xa xưa, việc sinh sản là để nối dõi tông đường; trong xã
hội hiện nay, phụ nữ nếu có muốn sinh con, thì chính là vì người đàn ông mà
mình yêu, muốn sinh ra một “kết tinh của tình yêu” để thỏa m