nghĩ đi, so với đàn ông Đài Bắc, em nên quý trọng
sự chất phác của thanh niên miền nam. Đàn ông Đài Bắc đều rất xấu.”
“Anh từng bị ai lừa gạt sao?” Ta cười hỏi, lườm lườm bằng
ánh mắt nghi ngờ.
Ảnh cúi đầu xem đồng hồ:
“Bỏ đi, không nói nữa, anh còn vội lên máy bay về Cao Hùng.
Em tự xem nên làm thế nào, dù gì đi nữa, cũng hãy nghĩ đến tài sản của Chung
gia trước tiên. Đừng để bị lừa.” Sau khi đứng dậy còn không quên tỏ vẻ anh hai
xoa đầu ta.
Ta đưa tay đẩy ảnh ra:
“Em có phải trẻ con đâu.”
“Thế nhưng, anh vẫn không nhịn được muốn sờ lên mái tóc bóng
mượt của em.” Ảnh lại vén tóc ta lần nữa, cầm lấy cặp sách và hóa đơn tính tiền
rồi đi.
Bởi vì ta đang ở trên tầng cao nhất của khách sạn này, đương
nhiên không cần phải đi ra chung đường với ảnh. Ngồi ở chỗ uống cà phê, ta đang
định đứng dậy trở về phòng ngủ trưa, không ngờ trước mặt lại có người ngồi xuống,
là Lâu Phùng Đường.
“Ủa, sao sớm vậy anh?”
“Anh ta là ai vậy?” Hắn lãnh đạm hỏi ta.
Ta cười, không trả lời, ta không muốn cho hắn cái quyền được
chất vấn ta. Ta không cần phải báo cáo với hắn, quan hệ giữa bọn ta không thể lại
tiến thêm một bước, nhàn nhạt là tốt rồi, không cần phải sâu đậm thêm nữa.
Thông minh như hắn tất nhiên sẽ đoán được ý ta, sắc mặt liền
sa sầm lại. Một lát sau đứng dậy, kéo một cánh tay của ta móc vào khuỷu tay của
hắn:
“Đi thôi, chúng ta lên phòng.”
“Ừ.”
Hắn đưa tay lên vuốt tóc ta, thì thào bên tai:
“Đừng bao giờ cho người đàn ông nào khác chạm vào mái tóc này
nữa.”
Ta cúi đầu, mái tóc theo đó rũ xuống như một bức rèm nhung,
không nói một lời.
Ta hoàn toàn không thích cuộc sống của mình quá mức ồn ào,
nhất là việc có cả đám người cứ tới tới lui lui thăm viếng; chỉ xuất hiện một
vài lần cũng đủ khiến người ta phiền chết đi được.
Ở một mức độ nào đó, tính tình ta rất quái gở. Có lẽ ta quá
coi trọng bản thân mình, quá coi trọng không gian tự do của mình, thà rằng hưởng
thụ sự cô độc cũng không muốn có người lải nhải suốt bên tai mất thì giờ của
ta; cho nên một khi sự thanh tĩnh bị người khác quấy rầy, sẽ có khuynh hướng muốn
trốn đi.
Ngoại trừ mấy người anh em trai khác mẹ ra, những người đến
tìm ta còn có mấy cô nàng ‘ngày xưa’ của Lâu Phùng Đường, những cô nàng này có
lẽ vẫn chưa từ bỏ ý định. Đến cả cô em đã lâu không gặp Lâu Phùng Hân cũng tới
góp mặt. Thật sự, ta đã chiếm lấy Lâu công tử quá lâu, đủ lâu để bọn họ như ngồi
trên đống lửa. Vì vậy, cho dù là những kẻ trước đây vốn rất lặng lẽ, cũng đều
nhẩy đông đổng lên tiếng công kích ta. Việc ta trú ngụ trong căn hộ của hắn đã
không còn là bí mật gì nữa, điện thoại suốt ngày reo liên tục, cho nên thời
gian ta lang thang bên ngoài ngày càng nhiều.
Mấy ngày gần đây, việc tương đối đáng để thở phào nhẹ nhõm
chính là sau khi trở về Đài Bắc, ta đã cắm “cờ đỏ”, chứng minh ba ngày đó ta
không có khả năng thụ thai. Như vậy cũng đồng nghĩa với việc chuyện hôn nhân của
bọn ta không cần phải bàn đến nữa? Đó là sự hả hê của ta, nhưng chẳng phải là sự
hài lòng của Lâu Phùng Đường. Không biết là vì việc ta từ chối gả cho hắn hay
là vì ta không muốn sinh con đã khiến hắn thất vọng như vậy. Mấy ngày gần đây hắn
có vẻ lạnh nhạt, còn ta thì ngược lại, cảm thấy thế lại hay.
Khoảng cách rộng rãi một chút mới không khiến ta cảm thấy ngột
ngạt; nhưng mà, trong lòng ta vẫn ôm ấp một hy vọng tung cánh bay xa. Ta muốn đến
những chân trời xa xôi, muốn tự mình cảm nhận trọn vẹn cái cảm giác khi đứng
trên một đất nước hoàn toàn xa lạ.
Trước đây, nguyên nhân lớn nhất khi định đi du học là vì muốn
tránh Lâu Phùng Đường, còn bây giờ ta muốn đi là vì chính bản thân mình.
Thực sự ta cần phải ra đi. Cứ tiếp tục cuộc sống mập mờ
không có tương lai như vậy đối với cả hai người đều chẳng có lợi gì. Nếu luôn
có sự tồn tại của ta, thì sao hắn có thể có thời gian và cơ hội mà quen biết những
cô gái khác? Nếu như ta không ra đi, làm sao có thể quen biết với những người
đàn ông khác trên thế giới này? Ta không bao giờ có ý định nuôi dưỡng cái ý
nghĩ trung thành với một người đàn ông. Cái cảm giác “phụ thuộc” đó không được
phép tồn tại, nhưng mà rồi nó sẽ từ từ lặng lẽ nảy sinh trong lòng một cô gái;
ta không biết bản thân mình có hay không, nhưng ta tuyệt đối sẽ không để nó
phát triển thành một “chân lý”.
Ta là Nhậm Dĩnh, ta là một cá thể độc lập.
Cho dù có yêu đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi được điều
gì, hay cướp đoạt được cái gì của ta.
Đến chỗ ở của Ứng Khoan Hoài, trước nụ cười kinh ngạc của
anh ấy, bọn ta ôm nhau thắm thiết. Đã lâu không gặp, ta rất nhớ anh ấy.
Lần này, ta thực sự muốn ra nước ngoài. Ta nói với anh ấy mục
đích đến thăm của mình, bởi vì nghe mẹ nói khoảng giữa tháng Mười ảnh sẽ đi
Pháp dự triển lãm tranh. Ta định xin anh ấy nhân tiện dẫn ta đi theo du lịch,
có lẽ là mười ngày hay nửa tháng, hoặc là mấy tháng cũng được; những người có
trình độ tiếng Anh yếu kém thì không nên làm liều, nhưng mà Ứng Khoan Hoài
chính là một người bạn đồng hành tuyệt hảo.
“Em sống không thấy thoải mái sao? Anh chàng đó không ngờ lại
