không đủ bản lĩnh để giữ chặt lấy em.” Anh ấy đưa cho ta một ly nước trái cây,
rồi ngồi xuống đối diện.
“Cũng không phải cái gì gọi là thoải mái hay không thoải
mái. Dù gì cuộc sống này nếu cứ tiếp diễn thì cũng chẳng có gì thay đổi cả, chi
bằng đi xa mở rộng tầm mắt một chút.”
Anh ấy nhướn cao mày, không tin điều ta vừa nói:
“Anh thấy em đang sợ nếu tiếp tục sống như vậy sẽ có sự thay
đổi lớn thì có? Một nam một nữ sống chung với nhau, trừ khi kết hôn, bằng không
tất nhiên sẽ có sự thay đổi. Là em không chịu đựng nổi, hay là “con ngựa giống”
của em không chịu nổi đây?”
Xí! Nói gì mà khó nghe, ta chẳng thèm trả lời.
Ảnh lại nói:
“Anh chàng nào yêu em thì sẽ muốn giữ chặt lấy em, nhưng em
thì sợ hãi như vậy. Nếu như anh ta bất hạnh mà trót yêu em, em nên xem xét lại
bản thân mình có phải đã biểu hiện điều gì quá xuất sắc hay không, có cố ý đùa
giỡn với trái tim người khác hay không, có dùng mị lực đặc biệt của mình để mà
đầu độc đàn ông vô tội hay không.”
“Eh! Anh không phải đang ứng vào hoàn cảnh của mẹ em và anh
đó chứ?” Ta ngay lập tức ra đòn phản công.
Anh ấy bỗng nghẹn lời, vẻ mặt không vui, sau đó rất nhanh lại
trở lại bình thường, có chút oán giận lườm ta:
“Đồ con gái tàn nhẫn vô lương tâm.”
“Đối diện với vết thương là phương thuốc chữa trị tốt nhất.
Em không kiêng kỵ chuyện đó.” Ta vốn là người không có lương tâm – không có
trái tim, anh ấy lẽ nào còn không hiểu?
“Được rồi, muốn đi nước ngoài cũng được, nhưng em có chắc chắn
là đi được hay không? Bảo đảm sẽ không tái diễn vở kịch bị bắt trở về Đài Bắc
như lần trước chứ?”
Tuy rằng Ứng Khoan Hoài chưa từng gặp Lâu Phùng Đường, và ta
cũng ít khi kể chuyện gì với ảnh, thế nhưng xét theo tình hình của ta mấy tháng
gần đây thì người thông minh như ảnh tất nhiên cũng có thể biết được sơ sơ, chắc
cũng được tám chín phần mười.
Đúng như ảnh suy đoán lúc đầu, Lâu Phùng Đường những lúc cần
cương quyết cứng rắn thì sẽ không dây dưa dài dòng, cứng rắn cho đến cùng; từ
việc hắn bằng lòng cưới ta cũng đủ thấy. Cho dù tất cả các điều kiện của ta đều
cho thấy ta không đủ tư cách để leo lên cái ghế Lâu phu nhân, cùng hắn chung hưởng
sự tôn vinh; nhưng bởi vì ta có một sức hấp dẫn mà hắn xưa nay chưa bao giờ tìm
thấy trên người những cô gái khác, vả lại sức hấp dẫn đó vẫn chưa từng biến mất,
cho nên hắn chấp nhận cưới ta, chứ không chịu đi tìm mấy cô thiếu nữ đài các
tam tòng tứ đức mà kết hôn.
Làm sao mà ta biết được hắn lại khó trị như vậy? Làm sao ta
biết được bản tính của mình lại hợp ý hắn như thế, để tiếp đó lại hấp dẫn được
hắn, khiến ta không đủ can đảm nói lời chia tay với hắn? Hắn sẽ không cho phép,
mà ta ___cũng không chán ghét hắn; cho nên ta chấp nhận sự không cho phép của hắn.
Hắn có một cơ thể hấp dẫn, một gương mặt mê người, nắm giữ
ta nhưng lại cho ta đến 90% tự do. Một tình huống rất kỳ quái, chỉ có thể nói hắn
là một gã đàn ông cao cơ.
Hắn từng nói trong thời gian quan hệ với hắn, ta không được
phép có bất kỳ người đàn ông nào khác, hắn coi trọng nhất điểm này. Sau khi đã
nói đến hai lần, sẽ không nhắc lại thêm lần nào nữa, hắn cũng hoàn toàn tin tưởng
ta; và lòng tin này sẽ vẫn duy trì cho đến khi nào hắn tận mắt chứng kiến ta nhảy
lên giường của người khác mới thôi. Điều này đối với hắn mà nói nhất định không
dễ dàng gì, đặc biệt là khi ta luôn ở trước mặt hắn khoe khoang khoác lác về việc
trước đây tình nhân của ta nhiều như cá lội dưới sông như thế nào, ta làm như
mình là Carmen tái thế vậy, thế nhưng hắn vẫn tình nguyện tin tưởng ta. Không
biết nên nói hắn là kẻ quá tự tin, hay là kẻ sẵn sàng cho “người” của hắn một
cơ hội? Thế nhưng, một khi để cho hắn biết được đối phương phản bội mình, vậy
thì hắn sẽ không cho người đó bất kỳ cơ hội nào nữa; một trăm lần trung thực
cũng không gỡ nổi cho một lần bất trung.
Ta có sức hấp dẫn đối với hắn, và ngược lại, hắn cũng có sức
hấp dẫn đối với ta. Tính cách độc đáo của hắn có rất nhiều điểm mà ta yêu
thích, thế nhưng… nên dừng lại ở đây là được rồi.
Ra nước ngoài, sẽ lại là một trò đặt cược khác.
Không từ mà biệt có bị xem là phản bội hay không? Về phần ta
thì không, bởi vì bọn ta không có bất kỳ lời hứa hẹn gì; nhưng về phần hắn thì
không dám chắc. Không quang minh chính đại, thì sợ hắn không chấp nhận được;
nhưng nếu quang minh chính đại thì__ ta còn có thể đi được sao?
Ta chẳng việc gì phải báo cáo với ai cả, đây là lời tuyên bố
ngầm của ta dành cho hắn. Cũng nên nhân cơ hội này để cho hai người cùng bắt đầu
lại; có lẽ một mùa xuân mới sẽ tới, thật tốt, có đúng hay không?
Ta lôi hộ chiếu và mấy thứ liên quan từ trong ví da ra:
“Khi nào đi?
“Vốn định ngày mười lăm đi, nhưng nếu em thích dạo chơi lòng
vòng Châu Âu trước, thì ngày mười mình đi luôn, có thể dạo chơi từ Anh sang
Pháp.”
“Vậy là hẹn rồi đó nha.” Nụ cười của ta uể oải, nhưng ánh mắt
thì sáng ngời vì sắp được ra nước ngoài. Bước sang một giai đoạn khác, được gặp
gỡ những sự vật & con người khác là điều mà ta luôn mong ước bấy lâu. Mặc kệ
kết quả tốt xấu, ít nhất ta sẽ