rồi!” Hải Nguyên uể oải đáp rồi nhìn xuống phòng khách.
Khánh Đan ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt quen thuộc khiến trái tim cô loạn nhịp.
“Anh hai…” Khánh Đan cố lấy lại sự bình tĩnh gượng cười nhìn anh. Hải Nguyên nghe vậy chỉ ậm ừ rồi đi thẳng xuống phòng bếp kiếm đồ ăn. Thói quen của anh bao lâu nay vẫn không thay đổi, mỗi khi làm việc khuya là hôm sau sẽ ngủ cả ngày, chiều dậy sẽ vào bếp kiếm đồ ăn. Anh có thể đến công ty cũng có thể ở nhà bắt cứ lúc nào, sao cô không nghĩ ra nhỉ, có tránh cũng không tránh được. Khánh Đan nghĩ vậy rồi lại thấy mình hồ đồ, vì sao nhớ thói quen của anh đến rõ ràng như vậy?
“Khánh Đan, em tới đây rồi thì ở lại ăn cơm tối nhé.” Linda nói.
“Phải rồi, con phải ở lại ăn cơm đã, nào con thích ăn gì để dì Mari chuẩn bị?”
Khánh Đan nghe mọi người nói chỉ đành miễn cưỡng mỉm cười đồng ý. Cả bữa cơn Hải Nguyên không nói gì, cô cũng chỉ mỉm cười trả lời những câu hỏi của mọi người, Linda không ngừng gắp thức ăn cho Hải Nguyên, quan tâm anh, dường như hai người rất hạnh phúc. Miếng cơm trong miệng cô sao lại cảm thấy đắng ngắt như vậy.
“Dì ơi, cũng muộn rồi, con về khách sạn thôi, mai còn phải đến báo cáo với ban tổ chức ạ.”
“Ừ, vậy Hải Nguyên đưa em về khách sạn đi con.” Bà Ngọc Vân nói.
“Không cần đâu ạ, con đi taxi về được rồi.” Khánh Đan đáp.
“Để anh đưa em về!” Hải Nguyên lên tiếng.
“Không cần đâu em có thể tự về được rồi.” Khánh Đan nói rồi toan quay đi thì bị Hải Nguyên nắm tay kéo lại, cô quay lại khẽ nhíu mày nhìn anh nhưng tay anh vẫn nắm chặt tay cô rồi anh cúi xuống nhìn tay cô, nhìn chiếc nhẫn kim cương nổi bật hẳn lên trên tay cô và buông tay. Khánh Đan khẽ cúi mặt xuống rồi nắm chặt tay lại che đi chiếc nhẫn nổi bật ấy nhưng căn bản là không thể. Bà Ngọc Vân không để ý nhưng hành động vừa rồi đã lọt vào mắt Linda khiến cô khó chịu nhìn hai người bằng ánh mắt hằn học. Cô và anh đã kết hôn một năm nay nhưng trái tim anh chưa bao giờ thuộc về cô, anh từng hứa sẽ cố gắng quên Khánh Đan nhưng anh chưa bao giờ làm được, mỗi lần gần gũi anh đều lảng tránh cô, nhưng khi cô nhắc đến hai chữ Khánh Đan anh lại gạt đi. Thời gian hai người bên nhau dường như chủ yếu là công việc, tình cảm luôn bế tắc. Hạnh phúc chỉ là vỏ bọc cho người khác nhìn.
Hải Nguyên đi lấy xe Khánh Đan đang bất đắc dĩ đi theo anh, cả đoạn đường hai người không nói với nhau câu nào cho đến khi đỗ xe trước của khách sạn Hải Nguyên mới lên tiếng:
“Hải Minh đối với em có tốt không?”
Khánh Đan nhìn anh một lúc mới nói: “Tốt!”
Hải Nguyên khẽ cười nhưng vẫn nhìn cô khiến cô cảm thấy không thoải mái mà quay đi. Hải Nguyên cúi xuống càng gần cô rồi đưa tay mở nấc dây an toàn ra. “Anh đưa em lên phòng!” Anh nói rồi không đợi sự đồng ý của cô mà mở cửa xe đi thẳng vào khách sạn. Khánh Đan mím môi đi theo anh, anh không nói cô cũng không nói gì, không khí càng ngày càng kì dị, thỉnh thoảng anh lại liếc nhìn chiếc nhẫn trên tay cô và cảm thấy khó chịu, cuối cùng cô đã tháo nó ra và đeo chiếc nhẫn khác vào.
“Đến rồi!” Khánh Đan lên tiếng.
“Ừm…Em ngủ sớm đi, ngủ ngon!” Hải Nguyên nói rồi quay đi. Khi anh đi khỏi rồi cô mới đóng cửa lại và ngồi bệt ngay xuống đất, đi cùng anh có một đoạn đường ngắn mà cô cảm giác tim mình như nghẹt thở vậy, phải dùng dũng khí hai mươi mấy năm cô sống trên đời để đối diện mà tim vẫn cảm thấy đau nhói.
REENGGG!!!
Tiếng chuông điện thoại vang lên khiến cô giật mình, cô lấy điện thoại ra nhìn thấy dãy số trên màn hình khiến cô yên tâm hơn, cô vừa nhấc máy anh đã liền nói:
“Em làm gì mà không nghe điện thoại của anh thế?”
“Em vừa ra ngoài về.” Khánh Đan khẽ đáp.
“Em sao thế? Không khỏe hả?” Hải Minh lo lắng hỏi cô khi thấy giọng cô có vẻ mệt mỏi.
“Không, là em chưa quen thời gian bên này thôi!”
“Ừ, em nghỉ ngơi sớm đi, muộn rồi. Anh nhớ em!”
“Em cũng nhớ anh!” Khánh Đan mỉm cười rồi tắt máy. Cô mân mê chiếc nhẫn trên tay một hồi, có ngắm thế nào cũng cảm thấy nó nổi bật quá liền tháo xuống đặt vào trong hộp, bên cạnh là chiếc hộp nhung có một chiếc nhẫn nhỏ cô khẽ lấy tay chạm vào nó rồi lại cất đi và đẩy ngăn tủ lại. Những kỉ vật của cô chẳng còn giữ được gì, chiếc cặp cô đã đánh mất, ảnh cũng để đâu mà không nhớ nữa, chỉ còn lại chiếc nhẫn này. Nhưng giữ lại nó để làm gì? Khánh Đan khẽ thở dài rồi đi vào phòng tắm.
Hải Nguyên trở về nhà liền lên phòng sách và đóng cửa lại mặc tiếng Linda đang nói bên ngoài. Linda lúc nào cũng ghen tức khó chịu với Khánh Đan khiến anh thấy mệt mỏi. Anh và Khánh Đan có thể ở bên nhau nữa đâu, có gì đáng ghen chứ? Hải Nguyên mở ngăn kéo khóa lôi mấy tấm ảnh và chiếc cặp tóc ra ngắm nghía. Sau khi kết hôn với Linda dọn về nhà sống, một lần anh vô tình phát hiện những thứ này cùng quyển nhật kí của Khánh Đan dấu trong góc tủ khiến mọi cố gắng quên đi cô của anh tan biến, việc ngắm nghía chúng dường như thành thói quen của anh, không nhìn thấy Khánh Đan nhưng có những thứ này anh cũng có thể cảm nhận được cô đang bên cạnh anh. Nhưng đáng buồn là giờ cô đã sắp thành vợ người khác, cô còn gọi anh là “anh hai” hai