iện với ạ.”
Cô y tá nhíu mày nhìn cô gái: “Bệnh nhân tên gì?”
Cô gái nghe rồi ngây người ra không biết trả lời
như thế nào bởi căn bản cô không biết anh ta tên gì.
“Cô tự viết vào đây rồi đem đi nộp viện phí.” Cô ta
nói rồi lạnh lùng bỏ đi. Cô quay trở lại giường bệnh nhìn người con trai thở
dài ngao ngán.
“Tôi biết điền tên anh là gì đây?.... À, đúng rồi ví!”
Cô thốt lên rồi mỉm cười tinh quái tự nhận xét mình thật thông minh rồi lục
trong túi anh và thấy một cái ví, trong ví có rất nhiều tiền và thẻ ATM, cô
trợn mắt lên nhìn rồi nghĩ thầm “anh ta cũng giàu phết đấy chứ!” và lấy chứng
minh thư ra xem.
“Nguyễn Nam Phong, hai mươi tư tuổi. Chà tên cũng
đẹp đấy, mặt cũng rất đẹp trai!” Cô khẽ mỉm cười rồi điền vào tờ đơn. Đến phần
người nhà cô chần chừ một chút rồi điền tên mình “Lâm Hạ Anh”. Có lẽ ngay từ
giờ phút ấy định mệnh đã định sẵn cho cô và anh, chỉ là nó đến từ từ, chầm chậm
nên cô không hề nhận ra một ngày nào đó cô và người con trai nằm trên giường
bệnh kia sẽ thật sự trở thành người nhà.
Hạ Anh điền xong tờ đơn liền đem nộp cho y tá.
“Mời chị sang quầy bên kia nộp tiền viện phí.”
Hạ Anh đi sang quầy nộp tiền và liếc nhìn cái ví
trên tay mình định rút tiền ra. Người khám bệnh là anh ta, lấy tiền anh ta nộp
cũng là lẽ đương nhiên. “Nhưng anh ta vì tránh mình nên mới bị tai nạn, hơn nữa
tự tiện lấy tiền người ta tiêu cũng không hay lắm.” Cô nghĩ vậy rồi lại rút ví
mình ra nộp tiền trong lòng cảm thấy xót xa, “Vậy là tiền tiêu tháng này của
mình đi tong rồi.”
“Cô hẹn tôi đến đây làm gì?” Nhật Lệ lên tiếng nhìn
cô gái đang ngồi trên ghế, tay khuấy tách cà phê trên bàn.
“Cô ngồi xuống đi, cô uống gì? Cà phê chứ?” Cô gái
nói.
“Tôi không uống cà phê, sinh tố chanh leo đi.” Nhật
Lệ lịch sự mỉm cười với cô nhân viên phục vụ. Đợi nhân viên mang ly nước đến
rồi cô mới hỏi:
“Bây giờ cô có thể nói rồi chứ?”
“Tôi muốn hợp tác cùng cô.” Giọng Linda rất bình
thản, tay cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm.
“Hợp tác?” Nhặt Lệ khó hiểu nhìn cô.
“Không sai, tôi và cô cùng chung một kẻ thù, Khánh
Đan.”
“Và cô nghĩ tôi nên hợp tác với cô?”
“Khiến cô ta phải trả giá!” Linda khẽ nhếch mép
cười.
“Hợp tác với cô tôi được lợi gì?” Nhật Lệ hỏi.
“Cô sẽ được ở bên Hải Minh, cô yêu anh ta mà đúng
không?”
“Cô muốn ở bên Hải Nguyên mà lại tác thành cho tôi
và Hải Minh vậy chẳng phải Khánh Đan và Hải Nguyên sẽ dễ dàng trở về bên nhau
sao?”
“Tôi sẽ không để cô ta được yên đâu!”
Linda nhìn Nhật Lệ cười, nụ cười hiện lên sự độc ác
đáng sợ khiến Nhật Lệ thấy bất an.
“Cô dựa vào
lí do đó mà muốn tôi hợp tác cùng cô? Vậy thì cô nhầm rồi! Khánh Đan là chị em
tốt của tôi, tôi sẽ tuyệt đối không hại cô ấy, cô đừng ảo tưởng. Còn nữa, cùng
là phụ nữ, tôi khuyên cô dừng ngay những việc ngu ngốc của cô lại.” Nhật Lệ mỉm
cười cao ngạo rồi đứng dậy đi ra khỏi quán cà phê, đằng sau còn vang tiếng nói
của Linda tràn ngập sự tự tin: “Tôi không nghĩ một người phụ nữ lại muốn con
mình sinh ra mà không có bố.” Nhật Lệ khựng lại một chút rồi đi thẳng ra khỏi
quán cà phê mà không hề quay đầu lại.
“Cậu giúp mình tra một chuyện được không?” Nhật Lệ nói
chuyện điện thoại một lúc rồi cúp máy. “Khánh Đan, đây là việc duy nhất mình có
thể giúp cậu.” Cô nghĩ rồi đưa tay khẽ đặt lên bụng mình, kết quả ra sao cô
không quan tâm, chỉ cần người cô yêu thương vui vẻ.
Linda nhìn Nhật Lệ đi khỏi trong lòng càng cảm thấy
tức giận, nụ cười tự tin của cô bỗng trở nên méo mó:
“Hải Nguyên, cuộc đời của em chỉ còn một mình anh
thôi, em nhất định phải giành anh lại.” Tay
cầm tách cà phê của cô run run khiến cà phê đổ ra chiếc khăn trải bàn trắng
muốt tạo thành hai màu đối lập nhau. “Vì sao mọi người đều không cần tôi, đều
bỏ rơi tôi?”Nước mắt cô lăn dài trên khóe mi, những kỉ niệm ngày bé không ngừng
hiện lên trong đầu. Từ nhỏ bố Linda đã bỏ rơi hai mẹ con cô đi theo người phụ
nữ khác, mẹ cô vì vậy mà rất đau khổ, bà không còn quan tâm đến bất kì điều gì,
ngay cả cô cũng mặc kệ. Năm Linda mười sáu tuổi thì mẹ cô mất, cô sống cùng một
bà dì và được sự quan tâm từ mẹ của Hải Nguyên, bà Ngọc Vân vẫn luôn yêu thương
cô như con ruột, có thể nói bà Ngọc Vân và Hải Nguyên là chỗ dựa duy nhất của
cô.
“Cô Khánh Đan, bưu phẩm của cô này.” Thím Hồng bước
vào phòng và đưa cho Khánh Đan phong thư đang cầm trên tay.
“Cháu cảm ơn thím.” Khánh Đan mỉm cười và nhận lấy
phong thư, bên trên có chữ của Nhật Lệ, trong lòng cô bỗng thấy vui vẻ hơn một
chút. Hơn một tháng nay, từ sau hôm đó Nhật Lệ không liên lạc gì với cô nữa,
hôm nay lại gửi thư cho cô, cách mà hai người vẫn làm ngày trước khi giận nhau
rồi làm hòa, có thể trong lá thư không hề có chữ nhưng nó biểu hiện cho sự hòa
hợp, tha thứ.
“Khánh Đan, mấy hôm nay Nhật Lệ có liên lạc gì với
cậu không?” Thảo Vân vội vàng chạy phòng Khánh Đan với trạng thái lo lắng vô
cùng.
“Không, à có. Cậu ấy vừa gửi cho mình một lá thư.”
Khánh Đan đáp rồi khó hiểu nhìn Thảo Vân: “Có chuyện gì à?”
“Cậu ấy mất tích rồi.”
“Mất tích? Không thể nào!” Khánh Đan ngạc nhiên.