Polaroid
Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326222

Bình chọn: 10.00/10/622 lượt.

m đừng giận nó làm gì, nó không có ý gì đâu.” Anh nhìn cô cười rồi tiếp tục: “Em học đi rồi ngủ sớm nha.” Và đi ra khỏi phòng cô.

“Chẳng phải ý đồ rõ ràng đó sao? Rõ là muốn người ta tức chết còn gì!” Cô lầm rầm trong miệng vài câu rồi cũng nhanh chóng gạt nó sang một bên và tập trung vào đọc sách.

“Nghe nói cậu ấy đẹp trai lắm! Từ Mỹ trở về đây học đấy!”

“Thế hả? Ôi, đẹp trai lắm sao? Thật tuyệt!”

“Ôi dào..! Làm sao bằng anh Quang Huy hotboy trường mình được.”

“Đúng đấy! Còn Minh Tuấn lớp mình nữa!”

“….”

Sáng vừa tới lớp đã thấy cả lớp xôn xao bàn tán về học sinh mới chuyển đến Khánh Đan ngao ngán về chỗ mình ngồi. Nhật Lệ thấy bàn tán nhiều quá cô nàng cũng hớn hở lôi Huyền Trang chạy sang hóng chuyện. Thảo Vân là cô gái hiền lành nhất nhóm và cũng không thích ngồi buôn chuyện nên khi thấy Khánh Đan ngồi một mình cô nàng tới ngồi gần nói:

“Đan không sang đó ngồi nói chuyện với mọi người à?”

“Vân cũng vậy đó thôi, Hì”

“Ôi, mới có một bạn chuyển đến lớp mình đã ồn ào cả lên rồi, nếu thêm vài bạn nữa thì lớp mình loạn mất thôi!”

“Mấy bà tám lớp mình cũng làm loạn đủ rồi mà. He”

“Vào lớp rồi, các em trật tự ổn định chỗ ngồi đi!”Giọng cô giáo chủ nhiệm vang lên từ phía cửa ra vào. Cả lớp ai nấy đều im lặng ổn định lại chỗ ngồi. Đi theo sau cô giáo là một học sinh nam rất cao, đẹp trai với cái mũi cao và nước da trắng, ba lô đeo một bên vai trông cậu có vẻ gì rất lãng tử.

Khánh Đan khẽ thở dài, dù biết trước là Hải Nguyên sẽ học cùng lớp với mình nhưng cô vẫn không khỏi chán nản. Không biết tên đáng ghét này sẽ giở trò gì để trọc tức cô nữa đây?

Khi lớp đã trật tự hẳn cô giáo mới tiếp lời:

“Giới thiệu với cả lớp, đây là Dương Hải Nguyên, thành viên mới của lớp ta. Cô mong các em sẽ phát huy tinh thần đoàn kết để giúp bạn nhanh chóng hòa nhập vào tập thể nhé.”

Cả lớp lại nhao nhao lên, các bạn gái đua nhau bàn tán, khen Hải Nguyên đẹp trai, các bạn trai người thì im lặng người thì cũng bàn tán không kém con gái.

“Nào! Các em trật tự! Hải Nguyên em hãy giới thiệu về mình để làm quen với cả lớp đi”

“Con nít đâu mà giới thiệu.”

Nói rồi Hải Nguyên đi xuống lớp, bỏ lại bao ánh mắt ngạc nhiên và bất ngờ của cả lớp. Khánh Đan cười thầm, cô cũng không thấy ngạc nhiên gì bởi cô biết cậu ta sẽ như thế mà. Trong lớp lúc đó hết ngạc nhiên rồi thì bắt đầu tiếp tục bàn tán, người thì nói anh kiêu căng, người thì lấy đó làm thích thú nói anh lạnh lùng như vậy mới hấp dẫn. Thấy Hải Nguyên đi xuống lớp đang định chọn chỗ ngồi thì các bạn gái thi nhau mời anh ngồi cạnh mình và tự động ngồi dịch vào trong hi vọng anh sẽ ngồi đó. Cô nàng Cẩm Tú cũng lên tiếng ngọt ngào với Hải Nguyên nhưng anh không thèm để ý, ngang nhiên đi qua và đặt cặp lên bàn Khánh Đan, hành động này của anh đã vô tình khiến Cẩm Tú vốn đã ghét Khánh Đan nay càng ghét hơn, cô nàng hậm hực quay mặt đi.

“Ngồi dịch vào!”

Nghe anh nói, Khánh Đan trợn mắt nhìn anh, anh cũng trừng mắt nhìn lại và cô đành ngoan ngoãn dịch vào trong vì cô không muốn làm ảnh hưởng tới giờ học cũng là vì không muốn rắc rối, nếu cô không chịu dịch vào để anh ngồi, chưa chắc anh đã để yên và qua ngồi bàn khác, thôi thì cứ nhịn vậy.

“Các em trật tự, mở sách ra, chúng ta bắt đầu vào bài mới nào!” Giọng cô giáo đều đều vang lên.

Hải Nguyên mở ba lô ra định lấy sách thì phát hiện ra tối hôm qua anh lấy sách ra xem trước và quên không bỏ vào ba lô, anh quay sang giật lấy quyển sách từ tay Khánh Đan thản nhiên mở ra như không có chuyện gì cũng phớt lờ luôn ánh mắt nảy lửa cô đang dành cho anh. Lát sau thấy cô vẫn nhìn mình, anh buông một câu khô khốc:

“Chưa thấy trai đẹp bao giờ à mà nhìn mãi?”

Khánh Đan không thèm trả lời anh mà vặn lại: “Cậu có sách sao còn lấy sách của tôi?”

“Quên mang rồi!” Anh trả lời, giọng tỉnh bơ.

“Quên thì cậu giật sách của người khác như vậy sao?”

“Ưmm… thích thế!”

“Đồ bất lịch sự! Với ai cậu cũng giật của người ta vậy à?”

Bấy giờ Hải Nguyên mới trợn mắt nhìn cô, nói:

“Với cô tôi cứ thích thế đó! Làm sao?”

“…”

“Khánh Đan!” Đúng lúc đó cô giáo nhìn xuống chỗ Khánh Đan buông lời nhắc nhở, Khánh Đan đành nhịn ấm ức mà quay sang Nhật Lệ đang nhìn hai người cãi nhau nãy giờ kéo sách lại gần mình và đọc bài.

Những tiết học dài cũng dần trôi qua, tiếng trống tan học vang lên, Khánh Đan cất sách vở vào cặp cùng Nhật Lệ đi ra khỏi lớp.

“Cậu và Hải Nguyên quen nhau từ trước rồi à?” Nhật Lệ hỏi cô.

“Ừ, cậu ta là con của dì Ngọc Vân” Khánh Đan thở dài

“Thật sao? Anh họ mà cậu nhắc đến là cậu ấy?” Nghe Khánh Đan nói Nhật Lệ ngạc nhiên hỏi lại Khánh Đan – “Nhưng hình như cậu ghét cậu ấy thì phải?”

“Có hả?”

“Uhm, thì đúng là như thế mà.”

“Ôi, không phải là mình ghét, mà là rất ghét cậu ta luôn ý! Cậu biết cậu ta gọi mình là gì không? Gọi là ‘Thỏ Ngố’, đã thế lại còn luôn trọc tức mình nữa.”

“Ha ha, xem ra Khánh Đan nhà ta gặp phải oan gia rồi đây!”

“Lại còn cười nữa, cậu vui thế sao?”

“Thì đúng là thế mà…”

Nhật Lệ chưa nói hết câu thì một giọng con trai đã cắt ngang:

“Chào bạn, bạn là Nhật Lệ đúng không?”

Nhật lệ và Khánh Đan cùng quay sa