con gái đây?
Nhưng mặc kệ nói thế nào, đó là đứa bé hoài thai mười tháng sanh ra được, dù là ban đầu cô làm sai, hiện tại cô muốn vãn hồi có thể hay không?
"Lăng Nhược Tuyết, em thật là khiến tôi giật mình! Đương nhiên chính là em không cần con bé, em hiện tại không biết xấu hổ ở trước mặt tôi nhắc tới quyền lợi người mẹ?" Lời của anh đâm trúng trái tim của cô, để cho cô đau đến thiếu chút nữa hô hấp không nổi.
Đúng là cô có lỗi nhưng ban đầu này sao lại mang thai đứa bé này chẳng lẽ anh không có lỗi sao? Dưới tình huống như vậy có thai, anh muốn cô sao có thể chấp nhân!
Hiện tại cô hối hận có được hay không? Cô không phải muốn cướp đứa bé, cô chỉ là muốn thấy nó, muốn đền bù chuyện mình làm sai mà thôi, cũng không thể sao?
Anh nhất định phải đem vết thương của cô, lần nữa lật lại sau đó sát muối lên sao?
"Lương úy lâm, tôi không phải vậy. Tôi muốn gặp con bé." Cô giương mắt, nghiêm túc nhìn về anh.
"Tôi tin tưởng em đã không giống như trước" Anh lại gật đầu sau đó đưa tay nắm cằm của cô "Tự em dám tự động xuất hiện trước mắt của tôi, tôi biết ngay, lá gan của em trở nên lớn rồi." Có thể nói, lá gan của người phụ nữ này cho tới bây giờ cũng không nhỏ, cho dù là trước kia cô ở trước mặt anh khéo léo nghe lời cũng là giả vờ, là anh biết, cô không phải là một tiểu bạch thỏ mà trong thâm sâu là một hồ ly.
"Nếu muốn gặp con, hôm nay trước hết theo tôi!"
Lúc cô còn không phản ứng kịp, kéo cô từ cửa xe ra, sau đó không để ý tới cô dùng quyền đấm vào anh. Vừa vào cửa anh đẩy cô vào vách tường, sau lưng dùng sức chống đỡ vách tường kiên cố mang đến cảm giác đau đớn.
Biệt thự lớn như vậy nhưng không có ai…Lúc này cô không có tâm tình quan sát biệt thự bởi vì trước mắt là một dã thú dữ dội, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra.
Cô cố gắng giữ mình tỉnh táo, không ngừng tự nói với lòng mình không bao giờ sợ anh của năm đó muốn giết chết tiểu nữ sinh, cô đã tự do, cô đã kiên cương dũng cảm “Anh muốn làm gì?” Những lời này thật là ngu xuẩn? Người sáng suốt cũng biết anh muốn làm gì, cô còn hỏi vấn đề này?
Anh cúi đầu gần sát bên tai của cô, thở phào nói hai chữ: "Ăn. . . . . . em!"
Người đàn ông này! ? Nhược Tuyết lần nữa sững sờ! Chuyện cách nhiều năm, lần nữa gặp nhau, anh thế nhưng lại thô lỗ thế này, hạ lưu nói ra những lời như vậy "Lương úy lâm, làm sao anh có thể như vậy? Anh biến thái!"
"Xem ra không cho em một chút giáo huấn, em vĩnh viễn cũng không ngoan. Tôi sẽ cho em biết cái gì là biến thái.” Một cái tay của anh có thể nhẹ nhàng khống chế được cô, một cái tay khác, bắt đầu lưu loát cởi quần áo của cô.
Cô giãy giụa, giãy giụa, đối với anh mà nói, không có chút uy hiếp "Lương úy lâm, anh dừng tay! Tôi không muốn có loại quan hệ này với anh! Dừng tay. . . . . ." Thật là quá mức! Cô chỉ là muốn đến xem con gái mà thôi, anh tại sao lại như vậy đối với cô?
Đôi tay bị kẹp chặt ở đỉnh đầu, cô không nhúc nhích được, nhấc chân muốn đá anh, lại bị anh thuận thế chống đỡ đi vào, người đàn ông này, thật sự là quá đáng .
"Lương úy lâm, anh dám cường bạo tôi? Tôi đi kiện anh!” Muốn vũ nhục cô? Anh càng quá phận không thể vô sỉ hơn.
"Cường bạo?" Anh cười lạnh: "Em biết cái gì gọi là cường bạo không?" Lôi kéo làm cho cô trong nháy mắt sắc mặt tái nhợt."Anh không phải. . . . . . , chính là cường bạo."
". . . . . ." Cô không có nói anh vô sỉ như vậy, cho nên không nói ra lời như thế.
"Chưa từng có người đàn ông khác sao?" Ánh mắt đen nhánh của anh, cứ như vậy nhìn chằm chằm cô, nhìn hết tất cả điểm nhỏ nhất trên mặt cô, để cho cô có một loại cảm giác không thể trốn tránh.
"Thật là buồn cười! Anh cho rằng trên đời này chỉ có Lương úy lâm anh là đàn ông sao? Đàn ông theo tôi lên giường có bao nhiêu? Anh là cái gì?" Anh nhất định phải như vậy vũ nhục cô sao? Dù là đau cô cũng không cầu xin anh!
"Tôi không coi vào đâu? Vậy em còn tới tìm tôi làm gì? Hả?" Thanh âm rõ ràng mang theo tức giận mãnh liệt. Người phụ nữ này, lại dám như vậy khiêu khích anh?
"Anh vô sỉ. . . . . ." Không biết tức giận hay xấu hổ, dù sao mặt của cô hồng thành một mảnh.
"Tôi không vô sỉ, làm sao khiến em vui vẻ?" Cô biết, anh sẽ không bỏ qua cho cô, anh không có do dự, trực tiếp. . . . . .
"Thật là đau. . . . . . Thật sự rất đau. . . . . ." Anh tại sao có thể cứ như vậy đi vào? Cô không muốn khóc, tuy nhiên nước mắt từng giọt rơi xuống, anh lớn như vậy, mà cô những năm này chưa từng có quan hệ cùng người đàn ông khác, đương nhiên rất đau! Nhưng phản ứng thân thể phản bội cô, cô thế nhưng trở nên mềm yếu như vậy, ở trước mặt của anh mỗi lần đau là mỗi lần khóc thành tiếng.
Anh không có kiên nhẫn cùng cô từ từ! Anh hình như đợi quá lâu. . . . . .
Tất cả đều điên rồi, giống như lâm vào lửa lớn hừng hực, giờ khắc này coi như bị thiêu thành tro bụi, cũng sẽ không tiếc .
Dục vọng thâm trầm chi phối tất cả, bọn họ quên mất yêu hận, cũng quên thời gian đang tồn tại, quên đã từng đau từng khóc, chỉ đơn thuần là giữa nam và nữ, dùng phương thức nguyên thủy nhất để trói buộc thân thể lẫn nhau, ở trong ngực đối phương cực hạn thoải mái, lấy được cảm