Yêu Hận Triền Miên

Yêu Hận Triền Miên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329485

Bình chọn: 8.00/10/948 lượt.

a anh huống chi hiện tại cô có việc cầu anh.

“Nhược Tuyết, mặc kệ thế nào em vui là được rồi! Những năm này anh biết em một mình sống chẳng vui vẻ gì, nếu trở về bên cạnh anh ta có thể làm em tốt vậy thì trở về! Nếu như anh ta có thể cho em hạnh phúc vậy thì không nên buông tay.”

“Không cần xin lỗi anh, em không thiếu anh cái gì hơn nữa giao tình nhiều năm của chúng ta, anh đối với em cần phải như thế. Về sau hãy sống vui vẻ có được không?”

Tốt! Làm sao sẽ không tốt? Anh Tử Mặc cảm ơn anh! Thật cảm ơn anh, người đàn ông tốt như vậy nhất định sẽ có một người phụ nữ tốt ở cạnh anh. Bởi vì cô đau lòng nên không nói cái gì được.

Nhưng anh Tử Mặc nói gì? Có thể cho cô hạnh phúc? Anh nhất định là lầm rồi, cô bây giờ không nghĩ chuyện tình cảm nữa, yêu hay hận đối với họ là quá nặng nề, không thể. Cô chỉ muốn ở cạnh con mình, đã thỏa mãn lắm rồi.

Nhưng cứ để anh cho là vậy đi! Nếu vậy có thể làm anh tốt hơn thì hay để cho anh chết tâm với cô!

“Vú Lâm…” Nhược Tuyết nhìn mái tóc đã hoa râm của vú Lâm, thời gian trôi qua nhanh thật! Cô là một cô gái 18 tuổi không hiểu sự đời nhưng giờ đã là một người phụ nữ 27 tuổi

Thì ra bọn họ trong lúc lơ đãng lại dây dưa nhiều năm như vậy! Nếu như không phải vì đứa bé đời này họ sẽ không bao giờ gặp nhau nữa.

Số mệnh an bài! Cho dù ai cũng không tránh được. Lương Úy Lâm anh đã đi nơi nào?

“Tiểu thư cô không nên vội, cậu chủ sẽ trở về! Yên tâm đi! Cậu ấy chỉ bận công việc thôi!” Vú Lâm nhìn Nhược Tuyết, cô muốn hỏi gì chẳng lẽ bà không biết sao?

Năm đó tiểu thư tại sao muốn rời khỏi cậu chủ, bà là người làm cũng không tùy tiện phỏng đoán nhưng chuyện đã nhiều năm, cậu chủ lại đem cô ấy về chứng mình những chuyện kia không cần nói nữa.

Nhưng có một chút hoài nghi đó chính là không tránh khỏi có liên quan đến tiểu cô nương kia.

Ai cũng nghĩ rằng lãnh khốc vô tình như Lương Úy Lâm lại thương cô chủ nhỏ như vậy, đi đâu cũng mang cô theo! Cho dù là em gái của anh cũng không có thương như vậy!

Chỉ là không thể phủ nhận bây giờ cô chủ nhỏ ở cùng mẹ tuyết đối sẽ không giống như trước, ngược lại giống đại tiểu thư của Lương gia đã mất kia, vú Lâm từ nhỏ đã trông cô đến lớn, làm sao lại không rõ đây?

Có lẽ cậu chủ yêu thương cô chủ nhỏ như vậy không chỉ vì con gái của cậu mà bởi vì con bé rất giống với một người?

“Vú Lâm, tôi không phải, tôi chỉ muốn hỏi đứa bé…” Cô nghĩ người đàn ông kia chỉ có mục đích đưa cô đến là gặp mặt con.

“Cô chủ nhỏ rất tốt, yên tâm đi! Cậu chủ sẽ mang con bé trở về!” Cô chủ nhỏ cái gì cũng tốt, chỉ là hướng nội hay xấu hổ, không muốn chơi với bạn đồng lứa, tuổi càng lớn thêm cậu chủ sợ về sau sẽ nghiêm trọng cho nên dẫn cô về nước để cho cô chơi cùng hai đứa bé nhà cảnh sát Giang.

“Vú Lâm cảm ơn bà” Cô trừ chờ đợi không có cách nào khác!

Nhược Tuyết không nghĩ tới, mới một buổi trưa mà thôi, cô lại nghe được âm thanh non nớt truyền qua cửa sổ. Có phải cô nằm mơ không đây.

Cô từ trên giường bước xuống, áo ngủ cũng không kịp thay, chạy đến ban công, cách tấm thủy tinh trong suốt thấy một đứa bé như thiên sứ, da thịt trắng noãn, hai mắt thật to, mũi thanh tú, cái miệng nhỏ nhắn đầy đặn, mái tóc được thắt bím, cô bé đang ngồi ở vườn hoa trong sân, xếp gỗ, tạo thành bức tranh đầy mĩ lệ.

Ở bên cạnh cô bé có một cô gái trẻ tuổi, dáng dấp thanh tú đáng yêu. Theo cô gái nhỏ trêu chọc nói chuyện, mà cô bé nhỏ nhắn thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn về phía cô gái nhỏ cười.

Màn ngọt ngào kia lòng Nhược Tuyết chợt đau. Đứa bé đó từ khi chưa ra đời đã bị cô ghét bỏ vừa sinh ra cô không có nhìn đã bị ôm đi hiện tại đang nhìn người khác mà cười ngọt ngào.

Mắt nổi lên ghen tuông, cô dùng sức hít hơi thật sâu xoay người chạy xuống lầu rất nhanh.

Đình viện quen thuộc để cho cô không cần nghĩ mà có thể trực tiếp chạy đến bên cô gái nhỏ. Nhưng đang ở cách cô bé không xa, cô lại ngừng lại.

Không dám nghĩ tới bóng dáng mà cô ngày đêm nhớ mong đó lại đang ở trước mắt, nhưng cô lại sợ hãi, sợ đối mặt với đứa bé mà cô mang nặng đẻ đau gần mười tháng, thì ra nhớ là một chuyện, trực tiếp đối mặt lại là chuyện khác, cần dũng khí nhiều biết nhường nào mới có thể lê chân đi tới.

Tiếng bước chân của cô đi tới gần thì cô gái trẻ thấy cô, sửng sốt một chút đứng dậy đi đến bên cạnh cô: “Tiểu thư xin dừng bước…”

Có thể xuất hiện ở biệt thự, không biết gián điệp hay kẻ thù…bởi vì chủ nhân dặn một con muỗi cũng không bay vào đây được, đặc biệt là nơi có cô chủ nhỏ.

Nhưng cô gái trẻ tuổi trước mắt cô chưa gặp qua. Cô vì an toàn không cho phép đến gần cô chủ nhỏ.

“Tôi, chỉ muốn xem con bé…” Nhược Tuyết không nghĩ cô ấy sẽ ngăn cản cô.

“Thật xin lỗi tiểu thư, nếu cô là bạn của chủ nhân mời đến phòng khách ngồi? Cô chủ nhỏ không quen có người lạ đến gần.” Cô gái trẻ vươn tay cản Nhược Tuyết muốn đi đến, cô quay đầu liếc nhìn cô gái nhỏ vẫn đang chơi đùa, trên mặt không tự chủ được mỉm cười.

Có thể ở bênh cạnh cô chủ nhỏ và chủ nhân, đó là chủ nhân đã thừa nhận cô. Cô cố gắng như vậy là hi vọng đi theo bên người chủ nhân? Dù hiện tại chỉ ở bên cạnh cô chủ nhỏ nhưng cô đã th


Lamborghini Huracán LP 610-4 t