Snack's 1967
Yêu Hận Triền Miên

Yêu Hận Triền Miên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329235

Bình chọn: 7.5.00/10/923 lượt.

ẽo một mảnh, nhưng Nghiêm Quân Hạo biết, thật ra thì cậu ta cũng không có tức giận.

"Lâm, mình chỉ là muốn giúp cậu mà thôi."

"Vậy sao?" Lạnh nhạt cười một tiếng, "Xem ra mình nên cảm kích nhiệt tình của cậu muốn giúp một tay.” Nhiệt tình không dừng lại nói với cậu ta, mới vừa rồi chạy đến trước mặt người phụ nữ kia không biết nói cái gì. Theo anh hiểu rõ Nghiêm Quân Hạo thì dĩ nhiên sẽ không có lời gì tốt. Nhưng tâm tình anh hôm nay không tệ không muốn so đo cùng cậu ta.

Nghiêm Quân Hạo nhún nhún vai, đối với châm chọc của bạn tốt hoàn toàn không có để ở trong lòng.

“Người phụ nữ này đối với cậu như thế nào, trong lòng cậu rõ nhất! Cô ấy bắn thương cậu nhưng cậu lại bỏ qua, hơn nữa để cô ấy sinh hạ đứa bé. Nếu như cậu không muốn cô ấy đến gần Đồng Đồng, như vậy ngay cả vạt áo của cô ấy cũng không sờ tới, dù là cô ấy quật cường cũng không có biện pháp nào.”

“Mình nghĩ, tình cảm của cậu chỉ có cậu hiểu rõ nhất, Nhược Tuyết thật đã bị cậu nhìn thấu, cô ấy lại không dám yêu cậu, mà cậu đối xử với cô ấy như vậy là cảm giác gì? Mình không hi vọng cậu vì thù hận mà mãi mãi sai lầm. Nếu đã nhiều năm như vậy không bỏ được, cậu còn muốn cô ấy, tại sao không dụng tâm theo đuổi cô ấy?”

"Nói xong rồi sao?" Lương Úy Lâm khóe miệng nâng lên cười. Nghiêm Quân Hạo hiện tại mới đến nói với anh một đống vô dụng này. Anh làm sao có thể không biết mình lòng? Chỉ là, anh vẫn kháng cự lâu như vậy mà thôi.

Biết thì có thể thế nào? Anh đã từng nói với cô tình cảm của anh nhưng năm đó cô không cần, giờ cũng không! Việc ngốc này anh không muốn làm lần hai. Theo đuổi, Quân Hạo lại nói với anh những điều buồn cười như vậy?

Anh sẽ không theo đuổi một người phụ nữ, nếu muốn cô, sẽ đem giữ cô lại như vậy thôi. Nhưng lưu lại có tác dụng chứ? Hiện tại cô không thèm nhìn anh một cái.

"Nói xong rồi !" Nghiêm Quân Hạo hướng người không có lên tiếng Giang Hạo Nhiên nhún nhún vai: "Hạo Nhiên cậu còn có bổ sung sao?"

"Ha ha, chuyện riêng tư của cậu ta mình không phát biểu cái gì." Nếu như không phải bất đắc dĩ, anh luôn luôn bo bo giữ mình. Huống chi bọn họ cũng không phải là người chưa thành niên, chuyện của mình nhất định sẽ xử lý tốt .

Lương Úy Lâm không để ý tới nữa hai người đàn ông nhàm chán, đi ra ngoài.

"Lâm. . . . . ." Ở lúc Lương Úy Lâm muốn đi ra thư phòng, Nghiêm Quân Hạo lần nữa lên tiếng gọi anh lại.

Nghiêm Quân Hạo, con mẹ nó cậu có chuyện thì không thể nói hết một lần cho xong sao?

"Nếu quả như thật thích một người phụ nữ, không cần ép buộc cô ấy, không có ai thích bị người uy hiếp, ừ, đặc biệt là phụ nữ. . . . . ." Nghiêm Quân Hạo sờ mũi một cái, không biết hôm nay anh nói quá nhiều sao? Lương Úy Lâm sẽ không rút súng bắn anh chứ?

Thân thể dừng một chút, Lương Úy Lâm không nói gì thêm đi ra ngoài.

"Bảo bối, ăn ngon không?" Nhược Tuyết cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau bên khóe miệng dính bánh ngọt của con gái.

"Ăn ngon!" Một màn cười nhàn nhạt khiến Nhược Tuyết cảm giác mình dù khổ thế nào cũng đáng giá.

"Này Đồng Đồng cùng ba mẹ phải thường xuyên tới nhà dì chơi, có được hay không?" Thu dọn xong đống bùi nhùi các bạn nhỏ ăn xong, Uông Điềm Điềm nói.

"Dạ được!"

"Lương Úy Lâm, các người đã nói xong chuyện?" Tiếng kêu Uông Điềm Điềm khiến hai mẹ con đang nhìn nhau cười liền tạm ngưng, cô bé tuột từ trong ngực mẹ xuống, chạy tới: “Ba.”

Lương Úy Lâm thuận thế ngồi xổm người xuống ôm lấy con gái: "Hôm nay chơi vui không?"

"Vui vẻ! Chị Vi. . . . . ." Người bạn nhỏ bắt đầu cùng ba nói chuyện.

Nhược Tuyết không muốn quay đầu lại nhìn con gái, cho nên trong tay vô thức thu dọn cái bàn rõ ràng đã dọn xong rồi.

editor Cát

"Ừ, Nhược Tuyết, hai người có muốn ở lại cùng nhau dùng cơm trưa không?” Thấy hai người cũng không có nhìn đối phương, cũng không nói chuyện, Uông Điềm Điềm lên tiếng hỏi. Hai người kia, nói hơn hai câu nói thì sẽ như thế nào đây?

"Không cần!" Cô cũng không muốn ở trước mặt nhiều người như vậy cùng Lương Úy Lâm ở chung một chỗ.

"Lương Úy Lâm. . . . . ." Uông Điềm Điềm không thể làm gì khác hơn là quay đầu hỏi cái kia người đàn ông.

"Vậy thì trở về thôi!" Lương Úy Lâm không có đi tới đây, Nhược Tuyết nghe được thanh âm anh lên tiếng nói, sau đó để con gái xuống: "Bảo bối, ba đi lấy xe."

"Mẹ ôm." Lương Tư Đồng lại trở về bên cạnh mẹ, cái tay nho nhỏ mở ra, trên mặt cười thỏa mãn. Có ba, lại có mẹ, trong lòng cô gái nhỏ còn cái gì không đủ sao?

"Nhược Tuyết, có rảnh rỗi đưa cô bé ra ngoài dạo."

"Điềm Điềm, tôi biết rồi! Hẹn gặp lại." Đang nói chuyện, xe Lương Úy Lâm đã ra ngoài. Mặc dù chính anh lái xe nhưng Nhược Tuyết biết, A Cánh nhất định sẽ trên chiếc xe còn lại đi theo sau bọn họ. Lương Úy Lâm là ai? An toàn của anh là chuyện quan trọng nhất, huống chi bọn họ bây giờ còn mang theo con gái!

Xe một đường trở lại, người bạn nhỏ đã ngủ, hai người lớn đều không nói gì. Lương Úy Lâm luôn luôn ít nói, mà Nhược Tuyết ở trước mặt anh cũng thế, huống chi cô hiện tại không muốn nói chuyện với anh.

Vậy thì trầm mặc đi!

Trở lại biệt thự lưng chừng núi, Lương Tư Đồng vẫn không có tỉnh lại, Lương Úy Lâm