XtGem Forum catalog
Yêu Người Tĩnh Lặng

Yêu Người Tĩnh Lặng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323011

Bình chọn: 9.00/10/301 lượt.

h không an phận nhất định kêu nàng tới gần giường.

“Không có gì phải lo lắng, sau này chuyện đó không xảy ra nữa đâu”- Hôm nay là lần

đầu tiên nàng cười, nàng cầm lấy trái táo trên bàn chầm chậm gọt ra.

NÀng dường

như điềm nhiên coi như không có chuyện gì thật khác với vẻ mặt kinh

hoàng tốt qua, Trì Hải Bình biết lúc hắn đang ngủ nhất định đã xảy ra

chuyện gì đó, nhưng hắn không hỏi, chủ dùng ánh mắt chăm chú nhìn nàng,

đôi mắt sâu thẳm khó có thể nắm lấy cảm xúc.

Ngừng gọt táo, nàng cú chút không tự nhiên hỏi: “Sao vậy, sao lại nhìn em như thế?”

“Không có gì?” Ánh mắt hắn chưa từng di chuyển, vẫn chỉ tập trung trên người nàng. “Em bình an là tốt rồi.”

Thật sự hắn

không hỏi gì cả, chỉ cần nàng bình an quay về là được. Nhưng không hỏi

nàng cách giải quyết cũng không có nghĩa hắn không hỏi nguyên nhân, một

ngày nào đó hắn sẽ tìm ra.

“Nói những lời ngốc như thế chứ? Không phải vì bị thương nên đầu óc của hư rồi chứ?”- Nàng cười khẽ giả bộ không hiểu những lời hắn nói.

Nàng đã vô ý đề cập, hắn cũng chỉ cười nhạt, nói tiếp: “Có lẽ! AI bảo anh ngủ lâu như vậy mọi thứ trong đầu không còn rõ ràng nữa”

“Đồ ngốc”- Nàng buông quả táo trong cúi, cúi đầu hôn nghiêng lên mặt hắn.

Hắn đúng là

đồ ngốc mà!! Nhưng nàng lại thích tên ngốc này!! Cả nàng và hắn đều bị

nhiễm vi rút tình yêu, nó đã ăn sâu vào não, khiến ai cũng không thể

tỉnh táo. Mà có thể đây cũng là ảnh hưởng của tình yêu khiến con người

ta trở nên ngọt ngào.

Nhưng Trì

Hải Bình cũng sớm tìm ra nguyên nhân, bởi vì ngay sau khi hắn xuất viện, Hiền Vũ Tây vì xin phép nghỉ quá nhiều ngày nên không thể không quay

lại trường. Lúc nàng đi học, hai người trung niên vẻ mặt ương ngạnh nhấn chuông cửa.

Hiền Thượng

Anh cùng Lưu Tất Trung biết chỉ có mình Trì Hải Bình ở nhà một mình, lập tức đi tới, vừa vào cửa tựa như bình thường sai bảo người khác.

Trì Hải Bình thấy họ đi vào, cũng chỉ lạnh lùng nhìn họ ngồi trên ghế sô pha, có dự

định không để ý tới yêu cầu của họ, đem bộ mặt ở nơi làm việc bày ra.

Một luồng

hơi thở quỷ dị xuất hiện, Lưu Tất Trung giữ chặt không để Hiền Thượng

Anh hét lên, dùng ánh mắt độ lượng nhìn tên nam nhân xoàng xĩnh trước

mắt.

“Hai vị có chuyện gì sao?”- Từ khi bọn họ vào cửa, câu đầu tiên của Trì Hải Bình đã nhập vấn đề chính, căn bản không lãng phí thời gian.

“Xem ra cậu cũng không phải người đơn giản”- Lưu Tất Trung khẳng định nói.

Cũng bởi vì

ảnh chụp đã cũ nên họ không thể nhìn ra mặt nam nhân, đành phải không

mời mà đi điều tra thân phận nam nhân này, xem ra theo kinh nghiệm của

ông thì nhìn không lầm.

Bất quá Hiền Thượng Anh luôn kiêu căng không thể đánh giá chính xác như chồng mình,

còn tưởng rằng chồng mình dùng ám chỉ hắn câu được con cá lớn.

“Đúng vậy! Thật không đơn giản, câu phải con gái của Hiền gia thì cũng nên ngẫm xem thân phận mình ở đầu”- Hiền THượng Anh cười nhạo liếc mắt nhìn toàn thân hắn, hoàn toàn không

thể chịu đựng người này trên người một chút hàng hiệu cũng không có.

“Đầu tiên…”- Lưu Tất Trung cau mày muốn cắt ngang lời bà, không ngờ bà ấy lên tiếng trước, đem chi phiếu trong túi ra.

“Chi phiếu đây cầm đi”- Hiền Thượng Anh vội vàng nói, nhanh chóng xử lí chuyện này, bà muốn

quay về căn biệt thư ở Florence kia. Không muốn tiếp tục tốn thời gian ở đây.

“Chi Phiếu?”- Cầm lấy tờ chi phiếu Hiền Thượng Anh đang để trên bàn, Trì Hải Bình nhìn xong rồi thả xuống.

Ba nghìn vạn, quá xem nhẹ hắn rồi!

“Ba nghìn vạn này đủ cho kẻ nghèo như ngươi sống cả đời!”- Không!! Nói không chừng là ba đời! Hiền Thượng Anh xem thường nghĩ.

“Đủ rồi! Bà không thể ngậm miệng lại sao?”- Lưu Tất Trung không nhịn nổi nữa, không muốn để vợ mình nói những lời ngu xuẩn.

Bà không

thấy tên tiểu tử này không giống kẻ bình thường sao? Chẳng lẽ không chờ

thêm tí nữa rồi hãy đưa chi phiếu ra? Thật là loại đàn bà ngu xuẩn không có tính nhẫn nại.

“Vậy muốn gì?”- Muốn bà nổi cơn sao. Bà nhẫn nhịn lâu lắm rồi. “Chúng ta hôm nay tới đây mục đích chính là muốn hắn nhận chi phiếu, sau đó

rời khỏi con nha đầu đó, cuối cùng dùng cách nhanh nhất đem gả nó đi họ

nhà họ Lâm sao?”

Vì chuyện

này, bà còn dùng máy bay riêng để về ngôi nhà cũ, thật vất vả để giải

quyết nhanh mọi chuyện, ông ta còn dám kêu bà câm miệng? Nhìn vợ chồng

đối diện bắt đầu nổi nóng, Trì Hải Bình thừa cơ hội xem lại số tin tức

mà mình vừa nghe được

Đơn giản mà

nói, hắn là tổng giám đốc ít khi lộ diện, chỉ khi ăn cơm cùng khách

hàng, bây giờ bị hai kẻ có tiền dùng chi phiếu ba nghìn vạn bảo hắn rời

đi, đem nàng gả cho đối tượng họ đã an bài. Đúng là như vậy sao?

Như vậy mới

tìm cách đuổi chướng ngại vật là hắn đi, chuyện xảy ra vào buổi tối mấy

hôm trước do những đại nhân này sai khiến, nếu không phải cả hai thì

cũng là một trong số họ. Hết đe dọa lại dụ dỗ hắn, có thể thấy mấy người thượng lưu lắm tiền này chẳng có trò gì mới. Mặc kệ thế nào, nhìn trò

hề trước mặt hắn đã cảm thấy rất phiền.

“Chi phiếu xin hãy cầm lại”- Hắn không nhanh không chậm nói, cắt đứt cuộc cãi vả thu hút sự chú ý của cả hai.

“Giả thanh cao!! Nói đi!! Cậu