muốn bao nhiêu!”- Hiền Thượng Anh nhìn thấy Trì Hải Bình đẩy lại, liền cho rằng hắn không thỏa mãn với con số
“Bà không thể im miệng sao?”- Lưu Tất Trung lần này phát hỏa, biểu tình trên mặt không nén giận. Quay đầu nhìn về Trì Hải Bình: “Muốn cái gì cậu mới bằng lòng bỏ đi?”
“Tôi chỉ muốn cô ấy”- Ý tứ kiên quyết không đổi.
Tiền sao!!
Hắn đã có quá nhiều, đủ dư cho nửa đời còn lại, bây giờ Hiền Vũ Tây và
hắn cũng không ham thích vật chất chỉ cầu cuộc sống bình thường.
Muốn quyền muốn thế hắn cũng không thiếu, bởi vậy dù là thứ gì cũng không thể đổi lấy thứ hắn yêu thương như trân bảo.
“Cho dù cậu biết con bé đã kí vào tờ phân chia tài sản cũng không thay đổi sao?”- Là nam nhân này thật sự coi tình yêu quan trọng hơn bánh mình, hay hắn không biết gì cả?
Trì Hải Bình nhíu mày nửa ngày, sau đó chậm rãi cho ông đáp án
“Không đổi, giống nhau!”- Từ đầu đến cuối hắn chỉ có một đáp án.
“Cậu chắc không rõ Hiền gia có bao nhiêu tài sản, bao gồm trước mắt toàn bộ
bất động sản thế giới, có thể in nhiều hơn cả giấy photo, càng có hệ
thống các công ty đầu tư mọi hạng mục… những thứ này, cậu cho dù có bám
lấy nó cũng chẳng có cơ hội lấy được, không bằng lấy ba nghìn vạn này
còn có ích hơn”- Lưu Tất Trung phân tích một cách có lí, chính là muốn thuyết phục hắn.
Thật ra Trì
Hải Bình không biết Hiền Gia có bao nhiêu tài sản, nhưng thân là người
quản lí ngân hàng, hắn thật ra biết rất rõ tài sản của Hiền Gia mấy năm
nay thua xút rất nhiều. Ngay cả bất động sản ở Đài Loan, cũng đã mất một nửa, càng không cần nói đến công ty kinh doanh thì lời được bao nhiêu.
NHưng những điều này nói ra cũng không cần thiết, dù sao chẳng liên quan đến hắn.
“Các người hiện tại đang là gì?”
Một giọng nữ chen ngang cuộc chiến ba người. Vừa ra khỏi nhà, Hiền Vũ Tây lo lắng
Trì Hải Bình bị thương ở nhà một mình, vất vả lắm học xong ba tiết, liền xin phép chạy về nhà. Bây giờ nàng lại nhìn thấy gì đây? Cha mẹ nàng
dùng tiền đuổi hắn đi.
“Em sao lại về sớm như vậy?”- Nét mặt Trì Hải Bình vẫn không thay đổi khi nhìn thấy nàng, chỉ có thần sắc ôn nhu hơn, liền đập vỡ cái mặt nạ cứng rắn đang mang.
“May mà em
quay về! Nếu không chẳng biết họ sau lưng còn giở thủ đoạn gì”- Nàng
giọng nói nàng không lớn, nhưng ngữ khí ám chỉ hàm chứa cảm xúc.
“Hiền Vũ Tây, đây là lời con gái có thể nói sao?”- Lưu Tất Trung khiển trách nói.
“Lưu Tiên
Sinh, đây là những chuyện người thường làm mà?” Nàng lấy ảnh chụp cùng
khẩu cung có được ở chỗ Yến Mại Kỳ ném đến trước mặt họ.
Ảnh chụp bên trong là hai người bị đánh như đầu hoa, biến dạng nhìn không ra, nhưng
bên cạnh còn trợ thêm hình ban đầu trước khi đánh khiến lưu Tất Trung
thất sắc trầm xuống.
“Thật đúng là nhân vật nổi tiếng… còn cả phu nhân nữa”- Liếc mắt nhìn họ, nàng cảm thấy mình muốn làm điều xấu ngay.
“Thì sao? Chỉ mấy tấm ảnh mà uy hiếp ta sao?”- Lưu Tất Trung hừ lạnh.
“Phải, Phải”- Hiền Thượng Anh phụ họa theo.
Vừa mới trở mặt bây giờ hai vợ chồng đã phát huy sức mạnh đoàn kết, cùng hếch mũi lên xả giận.
“Ta không dự định uy hiếp các người”- Bởi vì nàng không cần dùng thủ đoạn hèn hạ này, sợ bẩn tay mình. “Ta chỉ muốn các người biết, ta cũng không phải người dễ bị chèn ép đâu!”
Trước kia thí có thể nhưng giờ thì không.
“Mày nói gì?”- Hai vợ chồng hét to
“Ta
nói gì các người không rõ sao, ta nói ta không ngoan ngoãn để cho các
vị chèn ép, ta thậm chí còn có thể đoạn tuyệt quan hệ giữa chúng ta”- Hiền Vũ Tây lần này quả thật bị chọc cho giận, lời nói buông xuống cũng tàn nhẫn.
Trì Hải Bình không mở miệng ngăn cản nàng, chỉ đứng bên ôm nàng tránh để nàng kích động quá mức.
“Mày cho rằng tao không thể sao?”- Tuy Hiền Vũ Tây là người có dung mạo đẹp nhất trong thế hệ Hiền Gia, nhưng không có nghĩa không tìm được người thế nàng. “Cho dù mày đã kí phân chia tài sản, nhưng nhà trọ này tao cũng có thể cướp
được, như vậy mày còn dám cùng Hiền Gia đoạn tuyệt quan hệ sao?”
Cho dù quật
cường ra sao nàng cũng chỉ dùng tiền từ nhà ra, nếu thoát khỏi bảo hộ
của gia đình nàng còn có thể ngông nghênh không?
“Cô ấy có thể?!”- Trì Hải Bình nãy giờ không lên tiếng bây giờ trầm giọng nói. “Chỉ cần cô ấy đồng ý không có gì không thể”
“Người trẻ tuổi, cậu muốn xác định lại không? Mất căn nhà trọ này, nó chẳng
còn gì, đến lúc đó các người chỉ có ra công viên mà ngủ”- Lưu Tất Trung nhắc nhở hậu quả sau khi quyết định.
“Ta dù không có gì, anh ấy cũng sẽ ở bên”- Hiền Vũ Tây cười lạnh nói. “Không giống các người, bị chia tài sản để ta sống ở đây, bây giờ ta có giá trị lợi dụng mới chạy về xét quan hệ”
“Mày..”
“Đủ rồi. Việc cũng đã xong”- nhận thấy Hiền Vũ Tây sắp suy sụp, Trì Hải Bình hạ lệnh tiễn khách. “Hai vị đi được rồi”
Lưu Tất
Trung cùng Hiền Thượng Anh bị vô lễ đuổi ra ngoài, tuy nộ khí dân cao
nhưng cũng chỉ có thể mở cửa tự đi ra ngoài, trước khi đi còn không quên xác nhận lại.
“Nếu các ngươi đã khăng khăng thì chờ đó, đợi cáo trạng của luật sự đi!! Đến lúc đó, ngay cả căn nhà trọ này, các ngươi ngoại trừ người không thể
mang đi bất cứ gì”
“Cám ơn ông đã nhắc, Lưu Tiên