Yêu Phải Cô Nàng Bán Thân

Yêu Phải Cô Nàng Bán Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323522

Bình chọn: 7.00/10/352 lượt.

ông cần phải trộm, tôi sẽ làm một thẻ cho cô”.

“Hả?”. Cô ngây người, cứng họng nhìn anh. “Anh nói

gì?”.

“Nhanh đi tính tiền đi, người ta còn đang chờ”. Anh

thúc cô.

Chắc là cô nghe lầm. Cô liếc anh cái nữa, tự đoán,

không hề hỏi nhiều.

Tính tiền xong, tổng cộng cô mua hai bộ âu phục và

mấy cái áo khoác.

Vốn cô chỉ cần mua 1 bộ âu phục, nhưng nhân viên cửa

hàng vẫn thuyết phục, nói bộ âu phục kia rất hợp với cô, nếu cô mua cả 2 thì sẽ

được giảm giá. Cô nghĩ giảm giá cũng vẫn đắt hơn mua 1 bộ nên tìm cớ thoái lui.

Kết quả cả hai giằng co một hồi, Dịch Tử Xá “mắt

nhìn không rõ” đột nhiên nhảy vô nói một câu. “Lấy cả 2 đi”. Sau đó cứ như vậy

mà định.

Lên xe rồi, Mạnh Thiên Bình ôm khư khư cái túi quần

áo mà không ăn không uống làm việc hùng hục 2 tháng cô cũng không kiếm đủ tiền

để mua, cảm xúc phức tạp, cực kỳ hưng phấn, thỏa mãn, đau lòng, không muốn, ngũ

vị trộn lẫn.

Mấy bộ quần áo này thật sự rất đẹp, cô thật sự rất

thích, rất thích, nhưng lại nhịn không được nghĩ, nếu có thể đổi mấy bộ đồ này

thành tiền thì tốt hơn biết bao, có thể trả tiền nhà, mua chút thức ăn ngon cho

mẹ, cũng có thể phụ Sĩ Ngạn trả tiền học phí. Nhưng cô biết không có khả năng,

vì đây là “đồ diễn”.

Bất đắc dĩ, cô khẽ thở dài một hơi.

“Sao mà thở dài?”. Bên cạnh lập tức truyền tới giọng

của Dịch Tử Xá.

“Tôi chỉ thử nghĩ 2 bộ đồ này bán được bao nhiêu

tiền? Có được 1/3 giá gốc không?”. Quần áo 1 vạn mà bán lại chắc chỉ khoảng 3 4

ngàn? Cô tiếp tục đoán.

Dịch Tử Xá quả thực bó tay.

“Cô thiếu tiền đến vậy à?”.

“Ừm”. Cô thở dài.

“Vậy vừa rồi cô nên mua toàn bộ quần áo kia, lên

mạng bán đấu giá, cho dù nâng giá gấp 9 lần, trong nháy mắt người ta vẫn sẽ

tranh nhau không còn một mẩu”.

Lúc này tới lượt Mạnh Thiên Bình bó tay.

Anh ta đang trêu chọc cô, hay đang nói nghiêm túc?

“Cho nên tôi mới nói cô ngu ngốc”. Anh đột nhiên

chêm thêm 1 câu, làm cô không biết chống đỡ sao.

Anh ta nói thật? Thật là có người nhiều tiền đến nỗi

không có chỗ tiêu như vậy sao? Có người thích bị người ta biến thành kẻ ngốc,

vậy cô sẽ thành toàn!

Cô nâng cằm khiêu khích, cô thề với anh. “Anh cứ chờ

đó, lần sau tôi sẽ vét sạch cái thẻ của anh cho coi”.

Anh liếc cô nửa con mắt, tiếp chiêu.

“Được, tôi chờ xem”.

Nói thật, Mạnh Thiên Bình cũng không biết chuyện gì

đang xảy ra, theo lý mà nói sau khi cô cầm 100 vạn của Dịch Tử Xá thì phải hết

sức học tập sắm vai mình cần sắm, sau đó giúp anh ta vượt qua cửa ải khó khăn

mới đúng, kết quả cô đang làm cái gì?

Buổi đầu tiên đến nhà anh ta thì ngủ quên trời đất,

ngủ thẳng đến giữa trưa luôn, coi như có nguyên nhân chính đáng là vì cô chưa

ngủ đủ đi. Nhưng chiều hôm sau ăn đại tiệc anh ta thết không phải trả tiền, còn

mua cả đống quần áo mấy trăm vạn, buổi chiều anh ta phải về công ty tăng ca nên

cô cứ nhàn nhã ở nhà ngủ tiếp, ngủ đến nỗi làm cách nào từ sofa phòng khách về

giường ngủ cũng không biết, đúng là quá sức bê bối.

Ngày thứ ba, khi cô còn nằm trên giường anh đã đi

Cao Hùng công tác, đi suốt 2 ngày 2 đêm.



Nháy mắt, giao dịch của bọn họ đã tiến vào ngày thứ

5, ngoại trừ được lợi thì cô chưa phải trả giá gì, bất ngờ còn ở phía sau, như

hiện tại cô đã nhận được 1 bức thư thông báo của ngân hàng, bên trong là thẻ

Visa Card có tên mình.

Hóa ra lúc đó cô không nghe lầm, anh ta nói thật.

Tôi sẽ làm 1 thẻ cho cô.

Nhưng sao có thể? Cô đến đây để làm gì? Trong đầu

anh ta đang nghĩ gì?

Cô càng nghĩ càng rối, muốn lập tức gọi điện ngay

cho Dịch Tử Xá, nhưng lo lắng quấy rầy công việc của anh, chỉ có thể cố gắng

nhẫn nại, nhịn tới buổi tối sau khi anh đã tan tầm về nhà.



Buổi tối, khi tiếng nhạc mở cửa điện tử vang lên

trong phòng khách, Mạnh Thiên Bình ở bếp cực kỳ vui vẻ. Tuy nói ở bếp, nhưng

kiến trúc mở của căn phòng thuận tiện cho cô chỉ cần quay đầu là có thể nhìn

thấy Dịch Tử Xá đẩy cửa vào.

“Anh về rồi”. Cô gọi.

Buổi tối tan tầm về nhà, đẩy cửa là đèn trong phòng

sáng lên, còn có người chào đón anh vào, Dịch Tử Xá có cảm giác nói không nên

lời, hơn nữa người mặc tạp dề trong bếp kia không biết đang làm gì mà mặt mũi

tóc tai hỗn loạn lên.

“Cô đang làm gì đó?”. Đóng cửa lại, anh để cặp tài

liệu lên bàn, sau đó đi về phía cô. Anh nhìn thấy hình như trên tóc cô có dính

thức ăn.

“Gói sủi cảo”.

“Gói sủi cảo?”. Anh trợn mắt, giống như không hiểu 3

chữ này nghĩa là gì.

“Đúng rồi. Anh ăn tối chưa? Đói bụng rồi hay chưa

đói, muốn tôi hấp ít sủi cảo cho anh ăn trước không?”. Cô hỏi.

Đến gần cô, Dịch Tử Xá mới nhìn thấy toàn bộ quầy

bar đang chi chít sủi cảo đã gói xong đẹp đẽ, số lượng ít nhất phải trăm cái,

trong khi cô – hai tay dính đầy bột mì vẫn đang bận rộn tiếp tục gói.

Phòng bếp lộn xộn, quầy bar không khá hơn, ngay cả

cô cũng có chút lấm lem, nhưng tuyệt không khiến người ta ghét, mà cảm giác rất

ấm áp, thân thiết, muốn được tham gia cùng cô.

Đột nhiên, anh bỗng hiểu ra cảm giác nói không nên

lời vừa nãy là gì, đó là cảm giác gia đình, gia đình ấm áp, gia đình đầm ấm, từ

năm 11 tuổi đi du học đến nay anh đã quen sống một mình,


Old school Swatch Watches