Old school Swatch Watches
Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325652

Bình chọn: 8.5.00/10/565 lượt.

p em, anh thấy em thật dáng yêu muốn xem em như em gái của mình, nhưng sau đó xảy ra rất nhiều chuyện, nghe chú nói muốn anh kết hôn với em, lúc đó anh đã thề sẽ yêu thương bảo vệ em thật tốt, chỉ là chuyện đời hay thay đổi, em cũng không cho anh cơ hội này. Nói thật là anh đối với em vừa tức vừa hận, mọi cảm tình đối với em đều bởi vì em cố tình gây sự mà biến mất không chút dấu vết.”

“Thật xin lỗi. Thác, anh sẽ tha thứ cho mọi chuyện trước kia em gây ra cho anh chứ?” Âu Dương Điệp hạ mi mắt thật dài xuống, giờ phút này cô thật tâm sám hối.

“Đồ ngốc. Nếu không tha thứ cho em thì vì sao bây giờ anh lại ở cùng với em được.” Tư Đồ Thác nhẹ nhàng ôm cô vào lòng: “Mọi chuyện trước kia hãy để nó qua đi, ai bảo anh lại yêu em, bây giờ chỉ cần chúng ta sống thật hạnh phúc là tốt rồi.”

“Vâng.” Âu Dương Điệp gật gật đầu nhìn anh: “Thác, ngày mai chúng ta đến thăm mẹ của anh được không?” Lúc trước gả cho anh nhưng cô lại cự tuyệt không đến gặp bà.

“Được.” Ánh mắt Tư Đồ Thác thâm thúy mang theo ý cười vui mừng, anh luôn luôn hi vọng có một ngày được nắm tay người anh yêu mến đến gặp mẹ.

“Thác. Nếu cha chứng kiến dáng vẻ hạnh phúc của chúng ta bây giờ nhất định sẽ rất vui mừng.” Âu Dương Điệp đột nhiên nghĩ đến cha.

“Chú Âu Dương khẳng định đã sớm dự đoán được kết quả của chúng ta hiện nay cho nên mới khăng khăng gả em cho anh.”

“Thác, sao anh vẫn còn gọi là chú, phải gọi là cha chứ.” Âu Dương Điệp uốn nắn anh.

“Tiểu Điệp. Chú, cái từ này đối với anh so với cha còn thân thiết hơn. Bởi vì có chú nên mới thay đổi vận mệnh của anh, trong lòng anh, ngoại trừ mẹ thì chú là người thân nhất.” Tư Đồ Thác nhẹ nhàng giải thích, chú đối với anh vô cùng ý nghĩa.

“Vậy còn em thì sao? Em đứng thứ mấy ở trong lòng anh?” Âu Dương Điệp có chút ghen tỵ hỏi.

“Để anh suy nghĩ, có lẽ là thứ tư hoặc thứ năm, thứ sáu.” Tư Đồ Thác ra vẻ suy nghĩ, cuối cùng nói: “Anh thật sự không thể xác định được.”

“Hừ.” Âu Dương Điệp hừ lạnh một tiếng, tức giận trừng mắt nhìn anh.

“Tức giận?” Trong mắt Tư Đồ Thác ẩn chứa ý cười.

“Mẹ là thứ nhất, cha là thứ hai, em cũng không so đo, nhưng ai là thứ ba? Vì sao em ngay cả thứ tư, thứ năm, thứ mấy cũng không biết. Nói, còn có ai?” Âu Dương Điệp giả vờ hung ác hỏi, anh tốt nhất là không nên nói ra tên của một cô gái.

“Ha ha.” Tư Đồ Thác không nhịn được cười rộ lên.

“Không cho cười. Mau thành thật khai báo.”

“Được. Anh nói, đương nhiên đứa bé trong bụng em là thứ ba. Về phần tại sao không xác định là bởi vì anh cũng không biết em sẽ sinh mấy cục cưng.” Tư Đồ Thác ôm cô, khóe môi cong lên hạnh phúc nhìn cô.

“À…” Âu Dương Điệp sửng sốt, lúc này mới phát giác bị anh đùa giỡn liền tức giận lấy tay đánh anh. “Anh thật đáng ghét.”

“Được. Anh đáng ghét.”

Trong phòng truyền ra tiếng cãi lộn nhưng ngập tràn hạnh phúc. Lý Mai đem các giấy chứng nhận đến đặt trên bàn nghiêm mặt nhìn hắn nói: “Mấy thứ anh dặn tôi đã giúp anh làm xong, còn về phần anh làm cách nào để rời khỏi đây thì anh phải tự nghĩ cách. Bọn họ đã bố trí người đứng ở các cửa của sân bay, tôi nghĩ ở những nơi khác khẳng định cũng đều có người. Anh nên cẩn thận một chút.”

“Cô không phải đã quên cái gì sao?” Thạch Lỗi ngay cả nhìn cũng chưa nhìn đống giấy tờ kia, ngồi một chỗ bắt chéo chân hỏi.

“Quên cái gì?” Lý Mai sửng sốt, cô nghĩ mình đã làm xong hết mọi việc.

“Tiền. Không có tiền làm sao tôi xuất ngoại, mua vé máy bay không cần tiền sao?” Thạch Lỗi vươn tay giống như chuyện này là đương nhiên vậy.

“Hai ngày nữa tôi sẽ đem tới cho anh mười vạn, vậy là đủ rồi chứ?” Lý Mai nói.

“Mười vạn?” Giọng nói Thạch Lỗi dương cao một chút chằm chằm nhìn cô nói: “Cô nói cái gì? Tôi muốn một trăm vạn.”

“Một trăm vạn?” Giọng nói Lý Mai có chút giật mình mang theo tức giận, hắn nghĩ hắn là ai, nghĩ cô là tỷ phú sao? Lập tức quay lại nói: “Tôi không có. Đừng quên lúc trước, số tiền kia đều đã đưa cho anh.”

“Không có cũng phải có. Hãy nghĩ cách đi, với tôi thì không sao cả, cùng lắm là tôi không đi nữa. Thật ra tôi rất thích cuộc sống hiện tại.” Thạch Lỗi bình thản nói, hiện tại hàng ngày ăn uống đều do cô cung cấp, cũng không tồi lắm.

Lý Mai nhìn bộ dáng lưu manh của hắn, hận nghiến răng nghiến lợi nhưng không có biện pháp nào đành phải nín nhịn nói: “Được, tôi sẽ nghĩ cách. Về phần một trăm vạn, tôi sẽ cố gắng gom được bao nhiêu thì được.”

“Sớm đồng ý có phải tốt không. Suy nghĩ nhiều làm gì, vô nghĩa.” Thạch Lỗi không kiên nhẫn nói.

“Tôi đây phải đi chuẩn bị tiền, anh chờ đi.” Lý Mai cố nhịn tức giận xuống nói, chỉ có đưa hắn đi khỏi đây mới có thể chấm dứt ác mộng của chính mình.

Một ngày sau.

Cô cầm năm mươi vạn đã chuẩn bị tốt cùng vé máy bay đến chỗ ở của hắn.

“Tôi không có cách nào gom đủ một trăm vạn, chỉ có năm mươi vạn này thôi, ở đây còn có vé máy bay, bay chuyến chiều nay.” Cô chính là có cũng không muốn cho hắn.

“Năm mươi vạn? Quên đi. Hình như cô nóng lòng lấy vé máy bay giúp tôi như vậy là muốn tôi nhanh chóng rời khỏi đây sao?” Thạch Lỗi cầm tiền cùng vé máy bay nói.

“Anh không muốn đi? Anh muốn bị Tư Đồ Thác tìm được, sau