u
ta tin tức của Duy Phong.
Cuối cùng không chịu được nữa Nhi mới quyết định lên tiếng:
- Tony à, chị biết em sợ chị tổn thương nhưng xin em hãy nói rõ mọi chuyện
với chị được không. Duy Phong đã như thế chẳng lẽ em cũng không nghĩ rằng chị có
quyền được biết lí do mình bị đá sao? _ nụ cười yếu ớt của cô nhạt nhòa theo
dòng nước mắt.
- Chị hiểu lầm rồi. Không phải em giấu giếm chỉ là đang cố tìm cách giải
thích thôi.
Linh Nhi chớp mắt chờ đợi.
Minh Minh thì đã chuyển từ trạng thái đóng băng sang tư thế chống cằm mơ màng
ngắm nhìn khuôn mặt baby của Tony.
- Chị nhớ hôm ở sân bóng lúc Duy Phong phải chạy về sớm chứ. Hôm đó, mẹ Phong
xảy ra chuyện. Ở nhà ngoài đám người làm ra chẳng còn ai hết. Âu Dương Hoa _ khi
nhắc đến cái tên này giọng Tony tỏ rõ sự khinh bỉ, chua chát _ còn bận việc bên
ngoài, anh trai Duy Phong thì bỏ nhà đi hơn một năm nên nó đã kịp không suy nghĩ
mà chạy ngay về nhà. Chứ bình thường chị cũng biết nó sẽ không bao giờ bỏ chị mà
đi như thế mà. Ban đầu, Phong cũng không nói cho em nhưng hôm đám tang vì sợ
không cáng đáng nổi mà đã đến nhờ gia đình em giúp đỡ. Một thằng con trai mười
mấy tuổi đầu thử hỏi sao có thể lo chuyện đại sự như vậy được. Thật ra em thấy
bản thân mình rất vô dụng, mang tiếng là bạn thân mà không thể an ủi nó được đã
đành thậm chí em còn không giữ nổi nó ở lại nhà mình. Bên ngoài nhìn Phong lạnh
lùng, khép kín nhưng thực chất nó sống rất tình cảm. Em sợ cú sốc này quá lớn
khiến nó không chịu đựng nổi.
Tony nói liền một lúc lâu mà không chờ xem phản ứng của hai cô gái đối diện.
Minh Minh cố gắng hết sức nhưng cũng không thể bắt kịp những thông tin có chút
hoang đường mà “thiên thần” đưa ra. Linh Nhi không biểu lộ cảm xúc, hỏi một câu
mà cô muốn trốn tránh nhất:
- Duy Phong…giờ thế nào?
- Mất tích.
- Từ bao giờ? Em đã đi tìm chưa? _ giọng cô run rẩy chỉ chực vỡ òa.
- Hai tuần. Sau hôm hỏa thiêu bác Cẩm Quyên, Duy Phong đã kiên quyết đòi đi
rắc tro một mình. Em không cản nổi.
- Không ai đi tìm sao? Bố Duy Phong vô trách nhiệm đến mức bỏ mặc chuyện sống
chết của vợ con? _ Linh Nhi cao giọng.
- Đối với hạng người ấy phải dung từ “thú tính” mới đúng _ Tony cười
nhạt.
Từ khi quen nhau đến giờ, Linh Nhi chỉ quen với hình ảnh một Tony hoạt bát,
trẻ con, trân thành nên không tránh khỏi sự ngỡ ngàng khi bị đặt vào hoàn cảnh
hiện tại. Dường như hiểu được tâm trạng hỗn loạn của Nhi, cậu ta mỉm cười hiền
lành:
- Còn rất nhiều chuyện…
Bỗng nhiên, từ điện thoại Tony phát ra tiếng còi xe cảnh sát nghe rất vui
tai. Tony giật mình cân nhắc xem có nên nghe điện không bởi cậu nhớ rất rõ mình
đã đặt kiểu chuông đặc biệt này cho ai.
- Hey _ Tony kéo dài giọng.
Đầu dây bên kia khẽ truyền đến nhịp thở đều đều như thể người ấy đang cân
nhắc xem nên nói gì trước. Cuối cùng chất giọng trầm khàn mang theo vẻ mệt mỏi
cũng cất lên:
- Nếu đang ở cùng Nhi Nhi thì đừng nói gì chỉ im lặng nghe thôi!
- Haizz. Sao nghe thế nào cũng không ra ngữ điệu của kẻ đang đi nhờ vả nhỉ _
Tony cười cười với chị phục vụ đang đặt cốc cappu cùng chiếc choco mousse lên
bàn.
- Tôi chờ cậu ở nhà _ không để đối phương kịp phản ứng, Duy Phong đã lạnh
lùng ngắt máy.
Tony cười khểnh rất tự nhiên với hai cô gái đang giương mắt chờ đợi sự giải
thích từ mình:
- Chị không nghĩ là Phong gọi đấy chứ?
- Chị mong, rất rất mong là thế nhưng chắc không phải rồi. Hì.
- Ừ. Thằng em họ của Tony xảy ra chút chuyện. Ăn xong mình về luôn ha.
Linh Nhi dù trong cảm thấy vô cùng thất vọng nhưng ngoài mặt vẫn cố nở nụ
cười nhẹ:
- Không sao. Lát chị về cùng Minh Minh. Em có việc thì cứ đi trước đi.
- Chị yên tâm có tin tức gì về thằng nhóc Duy Phong vô tình sẽ báo ngay cho
chị đến lột da nó.
Tony nháy mắt gian xảo nhưng trong trường hợp này Linh Nhi chẳng thể nặn ra
nụ cười méo mó nào.
Vừa về tới nhà Nhi đã nói muốn đi ngủ rồi vẫy tay xua đuổi Minh Minh. Mấy
ngày nay cô đều thức ngồi canh bênh cửa sổ vì sợ sẽ để lỡ giây phút Duy Phong
đến tìm. Nhưng hầu như đêm nào, cơ thể yếu ớt ấy cũng không chịu được sự dày vò
mà gục đầu vào song cửa ngủ quên. Giấc ngủ chập chờn luôn mang đến cho Nhi cơn
mơ về một nơi xa xôi nào đó, nơi mà những hình ảnh luôn mờ ảo nhạt nhòa không rõ
ràng. Ở nơi ấy có một người đứng trên đỉnh núi cao rắc những hạt bụi trắng xoá
ra xung quanh tựa một thiên thần đang ban phát phép màu xuống nhân gian. Nhưng
thiên thần rất buồn, trong mắt không ánh lên niềm hạnh phúc như đang làm việc
thiện mà chỉ có những giọt sương li ti lấp lánh buông mình xuống gò má, khoé
môi. Không khí bao trùm một màu xám cô đơn đến tê người! Để rồi khi tỉnh dậy cô
luôn thấy nước mắt mình đã thẫm đẫm trên tấm rèm cửa.
Hôm nay, là lần đầu tiên sau ngày Duy Phong cắt đứt mọi liên lạc với mình,
Linh Nhi mới đặt chân lên giường ngủ. Lần đầu tiên sau hai tuần – mười bốn ngày
dài đằng đẵn