pacman, rainbows, and roller s
Boomerang - Yêu Thương Quay Về

Boomerang - Yêu Thương Quay Về

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325695

Bình chọn: 7.5.00/10/569 lượt.

anly của mình đúng không”. Những lúc như thế, Phong chỉ nhếch mép và bảo:
“Không. Anh là gay nên mới thích màu hồng”. Rồi anh sẽ phá lên cười khi nhìn
thấy khuôn mặt méo xẹo của Nhi. Và ngày hôm sau, Duy Phong vẫn sẽ tròng vào
người một chiếc áo hồng khác.

Có lẽ Linh Nhi sẽ không bao giờ biết được sở thích mặc áo màu hồng của Phong
là bắt nguồn từ bản thân mình. Ban đầu tủ quần áo của anh chỉ xoay quanh ba màu:
xám, đen và trắng. Sau một thời gian phát hiện ra gu thời trang tẻ nhạt của
Phong, Linh Nhi đã mua tặng anh một chiếc áo sơ mi màu hồng phấn có cổ áo rất
nhỏ, với đường may tinh tế ôm khít vào cơ thể mà không hề tạo cho người mặc cảm
giác bí bách, khó chịu.

- Anh đừng chỉ mặc những chiếc áo có màu sắc u ám thế. Quần áo ảnh hưởng rất
nhiều đến tâm trạng đó! Cuộc sống phải muôn màu, muôn vẻ mới được. Quần áo cũng
vậy, thường xuyên thay đổi màu sắc và kiểu dáng sẽ khiến con người trở nên vui
vẻ hơn. Nhìn anh xem, ăn mặc như một ông chú già ế vợ vậy _ Linh Nhi le lưỡi,
lắc lư cái đầu.

Từ giây phút đó đối với anh, Linh Nhi cũng giống như những chiếc áo sặc sỡ
thổi vào cuộc sống của anh một luồng gió mới mẻ, ngập tràn hạnh phúc. Cô chính
là sắc hồng đáng yêu trong cuộc sống vốn xám xịt cô đơn của anh.

Linh Nhi huơ huơ những bản thiết kế của mình trước mặt Phong, khẽ hỏi:

- Anh nghĩ gì mà thần người ra vậy?

- Không có gì.

Anh thở dài nhớ lại những ngày tháng đã qua. Con người là loài động vật rất
ích kỉ! Bản thân hiểu rõ không thể đưa tay nắm lấy hạnh phúc nhưng cũng chẳng
cam lòng buông xuôi. Nếu chưa từng cảm nhận được cái gọi là hạnh phúc thì có lẽ
đã không ham hố đến vậy. Cũng giống như người bị mù bẩm sinh, vốn không hề biết
được ánh sáng mặt trời đẹp đẽ, rực rỡ thế nào nên sẽ đương nhiên mà chấp nhận
cuộc sống bao trùm bóng tối. Trái lại, nếu có một ngày người đó đột nhiên biết
cảm giác nhìn ngắm mọi vật một cách rõ ràng sẽ dễ chịu thoải mái biết bao, nhận
ra việc cố gắng tưởng tượng ra thứ mình chưa từng tận mắt nhìn thấy là khổ sở
méo mó đến nhường nào thì nỗi đau khi một lần nữa bị tước đoạt thị giác là không
gì sánh được.

Đánh mất Linh Nhi cũng chính là là đánh mất thứ ánh sáng lung linh đẹp đẽ vừa
loé lên trong cuộc đời Duy Phong. Anh thậm chí chưa kịp tận hưởng thì cô đã vuột
mất xa khỏi tầm tay.

- Em đừng cưa anh nữa. Cũng đừng quà cáp gì cả. Anh có người yêu rồi! _ Phong
chợt thở dài, anh cố ý nhấn mạnh câu cuối cùng.

- Thì sao? Anh từng nói với em chuyện đó không quan trọng mà. Thử hỏi lại bản
thân mình xem anh có thực sự yêu cô ấy không.

- Im đi! Không phải chuyện của em! _ Duy Phong quát lên.

- Anh nghĩ làm thế này em sẽ từ bỏ sao? Đừng đánh giá em thấp như vậy, Duy
Phong à. Anh biết rồi đấy, đồng ý hay không anh có quyền quyết định nhưng cưa
anh là việc của em!

- Nếu em thích lãng phí thời gian với một thằng như anh, thì tuỳ.

- Ngày mai em sẽ mang thứ khác đến.

Linh Nhi buông một câu nói nhỏ nhưng vô cùng kiên định. Bóng dáng nhỏ bé của
cô nhanh chóng khuất sau những tấm đệm thể dục màu xanh lá cũ kĩ.

Duy Phong chăm chú nhìn những chiếc áo màu hồng nhỏ xíu Nhi đặt lại bên bậc
thềm cạnh nhà vệ sinh nam. Giọng nói trẻ con của cô bỗng như vang lên bên
tai.

- Phong à, sau này em sẽ tự tay may áo cho anh nhé! Em sẽ khiến tủ quần áo
của anh ngập tràn màu hồng. Hi hi.

- Hâm! Anh có gay đâu mà cái gì cũng hồng.

- Con trai mặc màu hồng rất đẹp mà. Em rất thích!

- Kiếp trước em là lợn hả. Từ đầu tới chân cái gì cũng hồng _ Duy Phong cười
cợt.

- Em mà là lợn thì anh là đồ con bò! Hứ. Bò lố bịch học đòi mặc áo hồng _
Linh Nhi chun mũi chỉ trỏ chiếc áo trên người Phong.

Những chuyện cũ anh vẫn nhớ rõ như một thước phim dài tập, bất cứ lúc nào
cũng có thể tua lại những kí ức hạnh phúc đã qua. Chỉ có điều tiếng cười nói vui
vẻ ngày nào dường như đã trở thành kỉ niệm bị bỏ quên ở một thế giới khác. Rất
xa xôi.

Vầng thái dương đã bắt đầu thiêm thiếp ngủ. Bóng tối bất ngờ vây lấy Duy
Phong. Nụ cười nửa miệng cố hữu cũng trở nên mờ ảo, nhuốm màu đau thương.

Những ngày tiếp theo, Linh Nhi nghe lời khuyên của Ngọc Lam và Bảo Anh chưa
vội tặng quà Duy Phong. Bảo Anh nói, nếu cô chỉ biết mang đến những món quà hay
ho thú vị thì chẳng thể khiến Phong lung lay được. Có tỏ ra thích thú cũng là
thích vì được nhận quà thôi. Linh Nhi thấy cũng có lí bèn tạm dùng kế hoãn binh,
chờ xem động tĩnh của địch.

Ngọc Lam lại gợi ý cô nên nói chuyện nhiều hơn với Phong để bồi đắp tình cảm
nên mỗi ngày Nhi đều gửi đi một tin nhắn dù chẳng lần nào có tin trả lời. Linh
Nhi chán nản kể lại chuyện này cho hai cô bạn. Ngọc Lam và Bảo Anh liền tò mò
mượn điện thoại của Nhi để đọc trộm tin nhắn. Linh Nhi chỉ không ngờ cuối giờ
học hôm đó hai người lại bẽn lẽn thú nhận:

- Xin lỗi chú. Nhưng bọn anh…lỡ đọc tin nhắn của chú với Phong rồi _ Bảo Anh
bối rối liếc Nhi.

- Không sao. Cũng chẳng có gì đặc b