ư vậy nó cũng không cần thì còn cần ai nữa. Đừng
buồn, người như thế con còn tiếc sao?
- Con chỉ yêu anh ấy thôi. Mẹ ơi, con phải làm sao?Nếu không có anh
ấy con không biết phải làm thế nào. Nếu có thể con muốn mãi mãi ở bên
anh ấy không xa cách
- Con vì người ta mà khổ sở. Vậy còn nó thì sao? Mẹ sẽ tìm nó để hỏi
cho rõ con có gì không tốt mà nó lại chia tay dễ dàng tới vậy. Mẹ đã
đồng ý sẽ để con và con của người bạn thân nhất kết hôn rồi, sao có thể
đối xử với con của mẹ thế được
Cô níu tay mẹ lại:
- Mẹ đừng làm thế. . .Con không muốn anh ấy phải lo nghĩ nữa. . .Con
sẽ không níu kéo hay trách cứ gì cả. . . Vì thế, mẹ đừng như vậy
- Con bé này, con làm sai cái gì chứ?Có gì cũng phải nói cho ra lẽ. Bỗng nhiên chia tay, lí do là gì?
- Anh ấy phải sang Nhật một thời gian không biết khi nào mới trở về.
Anh ấy có lẽ không muốn con khổ tâm nhưng cũng có thể là nguyên do khác. Con không biết nữa. . .con thực sự là quá đau khổ rồi
- Thiếu gì người tốt chứ. Mẹ sẽ tìm cho con một người tốt hơn con rể. Đừng có buồn nữa
Đúng là mẹ cô có khác. An ủi thế mà cũng chấp nhận được à?Còn đang
buồn thì nhắc tới chuyện tìm người khác làm gì chứ. Cô còn chưa nghĩ
mình quên được Vyl
Tối hôm đó, cùng Lin và Gum trò chuyện, Puny cuối cùng cũng đỡ hơn
một chút. Cô xuống nhà ôm Susu lên phòng ngủ, nhìn con vật 2 người đính
ước mà nhớ về thời gian đẹp đẽ ngày xưa. Susu như hiểu cảm giác của chủ
nó, nó rúc rúc vào tay cô kêu Meoz meoz
- Susu ngoan, em không được bỏ chị đi như ai kia đâu nhé!
Susu đáp lại:
- Meoz meoz meoz
Cô ôm bảo bối của hai người đi ngủ. Thi thoảng lại chợt tỉnh giấc, cứ như vậy cũng chống chọi được đến sáng
* * *
Chiều hôm sau, Puny cùng Lin, Gum đi tới sân bay. Buổi sáng với nỗi
đau phải xa anh, cô nghĩ mình sẽ khóc hết nước mắt để chiều gặp anh sẽ
không phải khóc nữa. Như vậy cả hai sẽ đều không đau lòng. Nghĩ là một
chuyện còn làm là cả vấn đề
Trên sân bay, mọi người đều có mặt đông đủ. Có Huan, Zita và cả Ryo
cùng người đặc biệt của Puny. Tạm biệt mọi người rất nhanh, anh cứ như
bật công tắc lướt qua vậy
- Hai người từ từ trò chuyện – Cả đám tản đi như đã chuẩn bị trước
Puny còn tưởng anh cũng lướt qua mình giống như mấy người đó. Nhưng
như thế cũng tốt, sẽ không lưu luyến. Cô vẫn đứng nhìn anh không nhúc
nhích đến khi tiếng gọi ấm áp của anh vang lên làm tim cô đập loạn:
- Bảo Uyên, lại đây!
Hình như càng ngày anh càng làm người khác xen lẫn cảm xúc buồn đau. Anh gọi tên cô mà cô trong thoáng chốc còn ngơ ngẩn
không biết liệu đó có là tên mình hay không
Anh coi cô là bạn rồi thì việc gì cô phải tim đập loạn, tay run rẩy
cơ chứ! Vậy mà không sao làm khác được. Có lẽ phải rất lâu nữa mới có
thể quên đi anh
Cô định chạy đi mà không thèm ngoảnh lại nhưng thế nào lại không nỡ
chạy đi.Đây có thể là lần cuối được gặp anh.Cô không nỡ. Trong lúc con
tim lên tiếng, Puny ôm chầm lấy Vyl, cô kiễng chân hôn nhẹ lên môi anh.
Nụ hôn ấy là tất cả những gì cô muốn nói:
- Cho dù anh nói chia tay. . . nhưng em vẫn muốn nói cho anh biết rằng em yêu anh.Suốt thời gian qua em đã yêu anh. . .
Cô vừa rời khỏi anh thì bị anh kéo lại
- Bảo Uyên. . .
Trong phút chốc cô cảm tưởng như mình còn một chút hi vọng nhưng rồi tự lí trí cô lại phản bác lại khiến cô phải cự tuyệt:
- Đừng chạm vào em cũng đừng gọi em ấm áp như thế. . .Nếu không em sẽ không nỡ để anh đi đâu. Anh cứ thế này, cho dù em có mạnh mẽ tới đâu
cũng không chịu đựng được. . .Chúng ta chỉ nên thế này thôi
Không hiểu từ lúc nào anh đã đặt vào trong vòng tay của cô Bubu đáng yêu – vật đính ước chính thức của 2 người
Bubu từ khi ở cùng cậu chủ Vyl trở nên mập mạp tròn vo hơn hẳn khi ở
cùng cô chủ cũ của nó. Nhìn thấy thú cưng của mình khác trước và béo lên như thế, Puny thích thú ôm lấy nó vuốt ve bộ lông trắng muốt xù xù lên. Cô bé mải mê với cục bông nhỏ nhỏ mà quên cái người đang đứng cùng mình mới là nhân vật chính của ngày hôm nay. Cô lên tiếng:
- Bubu của chị dễ thương quá đi!
Bàn tay vuốt ve bộ lông của Bubu cứ liên tục làm nó quay đầu lại cắn
yêu vào tay cô vài cái. Bộ dạng bị Bubu bắt nạt của Puny làm ai đó đứng
cạnh mỉm cười
Hình như ở lâu với Hoàng Tử hắc ám Bubu bắt đầu bị nhiễm bệnh của
anh. Cô ngậm ngùi chấp nhận sự thật này ,ở lâu với anh có lẽ Bubu quý
anh hơn cô rồi
Puny chợt ngẩng đầu lên nhìn anh. Lúc này, anh sắp rời xa nơi đây cô
bỗng chốc cảm giác hụt hẫng, bâng khuâng, muốn níu giữ anh lại. Nhưng
không thể, vì cô không có quyền làm thế. Hơn nữa, anh đã nói chia tay
rồi thì nên tôn trọng quyết định ấy, nhưng điều cô buồn nhất chính là
ngay cả Bubu mà anh cũng không cần. . .còn đem trả lại cho cô, thế này
thì cô có nên trả lại Susu cho anh không nhỉ?
Trước khi anh đi cô vẫn nhớ lời nói cuối cùng của anh:
- Chăm sóc tốt cho bản thân. Không
