Khi ánh mắt của cô tiếp xúc với chiếc giường cực lớn màu lam thì cả người lạnh run, chỉ có thể dùng từ
tay chân thừa thãi để diễn tả tâm tình hiện tại của cô.
May mắn
là lúc này Lan Đạo Uy đang ở trong văn phòng xử lý công việc khiến cho
cô có một chút thời gian để nghĩ biện pháp vượt qua đêm nay; dù sao
tránh được một đêm hay một đêm, chuyện ngày mai để ngày mai, bây giờ
phải tìm cách cái đã.
Đột nhiên một nụ cười hiện lên khuôn mặt
nhỏ nhắn của cô, đúng vậy, giả vờ ngủ! Cô liền quyết định giả vờ ngủ,
cách này có vẻ cũ rích nhưng cũng là một biện pháp an toàn nhất, Lan Đạo Uy hẳn là không mặt dày đến nỗi đánh thức một cô gái tâm hồn bị tổn
thương vất vả lắm mới ngủ được.
Sau khi quyết định, Phương Tử Cầm lập tức nhắm mắt tiến vào giấc ngủ nhưng lỗ tai cô thì lại dài ra lẳng
lặng nghe động tĩnh trong phòng.
Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng
cửa phòng mở ra, tiếng bước chân đi đến bên giường rồi dừng lại. Cô nhắm chặt hai mắt, ngay cả thở cũng không dám, cho đến khi nghe tiếng nước
chảy trong phòng tắm cảm xúc nặng nề của cô mới thả lỏng một chút.
Một lúc sau, Lan Đạo Uy đi ra khỏi phòng tắm, trên người mặc quần ngắn để
ngủ, nửa người trên để trần, anh liếc mắt ngắm Phương Tử Cầm một cái, tư thế nằm ngủ cứng ngắc của cô khiến anh không khỏi bật cười. Ai cũng
biết là cô đang vờ ngủ nhưng anh cũng không định làm khó cô, mấy ngày
nay cô đã chịu không ít sức ép, anh không nghĩ là trong tình cảnh này
lại làm cô khó chịu.
Lan Đạo Uy lên giường nằm cạnh cô, một tay
kéo cô vào lòng khiến cô dựa chặt vào ngực anh, một tay ôm lấy vòng eo
nhỏ nhắn của cô.
Phương Tử Cầm ngừng thở, không dám di động mảy
may, dựa vào trong lồng ngực ấm áp cường tráng rắn chắc của anh khiến cô không khỏi động lòng, nhưng sợ hãi anh sẽ tiến đến chuyện khác nên toàn thân cô vẫn cứng đờ.
“Hãy thả lỏng đi, tôi chỉ muốn ôm em ngủ, không có ý gì đâu.” Tiếng nói trầm ấm của Lan Đạo Uy vang ở bên tai.
Phương Tử Cầm vẫn không dám lên tiếng nhưng thân thể thoáng đã thả lỏng.
Lan Đạo Uy vùi mặt vào mái tóc dài của cô, hít mùi hương của cô. “Tiểu mỹ
nhân Phương Đông của anh, ngủ đi!” Tiếng nói trầm thấp nhẹ nhàng của anh như một dòng nước ấm rót nhẹ vào lòng cô, làm cô bất giác hoàn toàn lơi là phòng bị.
Mùi hương nam tính nhẹ nhàng khoan khoái của Lan
Đạo Uy bao trùm lấy cô, dựa vào vòm ngực rộng lớn chắc chắn, Phương Tử
Cầm lần đầu cảm thấy vô cùng an tâm, toàn thân ấm áp. Chậm rãi cô chìm
vào giấc mộng đẹp, cảm giác được người khác ôm trong lồng ngực thực là
thoải mái như vậy sao! Cô mơ hồ nghĩ, trên môi đồng thời nở một nụ cười
thỏa mãn.
& & &
Liên tiếp vài ngày sau, Phương Tử Cầm đương nhiên theo lẽ thường không hề phòng bị ngủ trong lòng Lan
Đạo Uy. Hơn nữa Lan Đạo Uy phong độ đối với cô hết mực nuông chiều làm
cô không hề có chút phòng bị nào. Mà tư thế ngủ của cô cũng thật khoa
trương hết sức, thường thường cả người nằm trên thân thể Lan Đạo Uy, nếu không thì tay chân phóng loạn xạ quả thực giống như anh không hề tồn
tại.
Tất cả những việc này làm Lan Đạo Uy dở khóc dở cười. Chính
thân thể anh cũng thừa nhận không chịu nổi sự tra tấn này, tâm tình như
con sông dâng cao sắp tràn bờ. Ngủ ở bên cạnh cô nhưng không được chạm
vào cô là thử thách lớn nhất trong cuộc đời anh, cũng là ngoại lệ duy
nhất, anh chưa từng có thái độ dung túng như thế đối với bất kì cô gái
nào.
Hôm nay, Lan Đạo Uy đang ở trong văn phòng phê duyệt công
văn nhưng tâm tình anh thực sự không tốt, cảm xúc cực kỳ bực dọc đã dọa
nạt không ít nhân viên cấp dưới, không ai dám lên tầng mười hai, sợ trở
thành bao cát để trút giận.
Đã qua một tuần, Lan Đạo Uy trong đầu thật phiền não, anh không biết mình có thể nhẫn nại được bao lâu nữa!
Cho đến nay chưa từng có cô gái nào có thể kích thích anh đến như vậy,
cũng làm cho anh mất đi sự bình tĩnh lãnh đạm vốn có.
“Cốc cốc!” Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang luồng suy nghĩ của Lan Đạo Uy.
Anh tức giận quát. “Vào đi!”
Người đến chính là em trai Lan Đạo Uy – Kỉ Tụng Bình.
“Sao vậy? Nghe giọng anh có vẻ không vui, tâm tình không được tốt à?” Kỉ Tụng Bình khuôn mặt tươi cười lên tiếng.
Lan Đạo Uy vứt cho em trai một ánh mắt dọa nạt, “Không phải chuyện của cậu!” Khẩu khí cực kì nóng nảy.
Kỉ Tụng Bình cẩn thận liếc Lan Đạo Uy một cái, anh trai luôn luôn sáng
suốt, lạnh lùng ngạo nghễ trên thương trường, chưa từng thấy anh thất
thường như thế bao giờ. Anh trai nhìn có vẻ thật không thoải mái, cảm
xúc kìm nén. Việc này… thật sự không phải bình thường.
“Ồ, anh không phải là đang tìm người trút giận đó chứ?” Kỉ Tụng Bình không biết sợ hỏi.
“Anh nói rồi, việc này không liên quan đến cậu!” Lan Đạo Uy gầm nhẹ.
Kỉ Tụng Bình rất nhanh suy nghĩ ra, cảm xúc thất thường của anh trai nhất định có liên quan đến cô gái họ Phương kia.
“Nghe nói anh đang sống chung với con gái nhà Phương thị?” Kỉ Tụng Bình không hề né tránh hỏi thẳ