Cầm đang ngồi trong phòng tiệc đặc biệt của khách sạn.
Hôm sau Phương Tử Cầm vẻ mặt lãnh đạm nhìn Lữ Tử Khiêm sau cơn say ôm đầu không ngừng nhăn nhó vì đau.
“Uống đi, sẽ giúp anh thoải mái hơn một chút.” Cô lấy cho anh một ly nước nóng và viên thuốc.
Lữ Tử Khiêm sau khi uống xong, yên lặng nhìn cô chằm chằm. “Anh xin lỗi,
say đến nỗi thế này làm em cực nhọc.” Anh thật tình nói lời xin lỗi.
Phương Tử Cầm nghiêm túc nhìn anh. “Tử Khiêm, vì em mà hành hạ chính mình như
thế này là hành động cực kì ngu xuẩn.” Cô mở lòng, giọng nói cực kì
nghiêm túc và rất quan tâm. “Anh với em thật tình không có khả năng, cho đến nay em vẫn xem anh là bạn, người hợp tác kinh doanh, ngoài việc đó
ra không có tình cảm gì khác, anh hiểu không?”
Lữ Tử Khiêm vẻ mặt đau đớn, từ đầu đến cuối trầm mặc không nói.
“Đừng gây phiền toái cho em và cả anh nữa, hãy chính chắn một chút! Chẳng lẽ
anh muốn không thể làm bạn bè với em nữa sao! Nếu anh muốn như vậy, em
sẽ không cộng tác với anh nữa, em sẽ rời bỏ Tư Tài.” Phương Tử Cầm cố ý
không nhìn vẻ mặt thống khổ của Lữ Tử Khiêm, nhẫn tâm nói.
“Đừng
như thế… Anh biết sai rồi.” Lữ Tử Khiêm khủng hoảng nhìn cô. Chỉ cần Tử
Cầm rời khỏi Tư Tài ngay cả cơ hội gặp mặt cô cũng không còn.
Phương Tử Cầm hít một hơi, đi đến bên cạnh anh. “Tử Khiêm chẳng lẽ anh không
nhìn ra Uyển Lăng mới thật thích hợp là người phụ nữ của anh sao? Cô ấy
một mực thầm yêu anh, hãy yêu người bên cạnh mình, vì sao anh không biết quý trọng.” Giọng nói của cô đã hòa hoãn đi rất nhiều.
Lữ Tử
Khiêm chậm rãi gật đầu, “Từ nay về sau anh sẽ không làm phiền em nữa, em đừng bỏ Tư Tài, dù sao nó cũng là tâm huyết của em.”
Phương Tử Cầm nhìn anh mỉm cười, “Ok! Em hứa với anh, anh cũng đừng quên những gì mình đã nói.”
Lữ Tử Khiêm vội vàng gật đầu, “Chúng ta vẫn là bạn bè chứ?” Anh chân thành hỏi, vẻ mặt vội vàng hối hả khiến người khác không đành lòng.
“Đương nhiên, chúng ta vĩnh viễn là bạn tốt!” Phương Tử Cầm hào sảng trả lời.
Tiếp đó cô đứng dậy cầm lấy túi xách. “Đi thôi! Em đưa anh về nhà, cả
người anh toàn mùi rượu, hôi chết được. về nhà tắm rửa một cái rồi thay
quần áo đến công ty.” Cô nhìn Lữ Tử Khiêm cười khẽ giả vờ làm xấu.
“Được, được.” Lữ Tử Khiêm lên tiếng đáp ứng ngay. Chỉ cần có thể nhìn thấy Tử Cầm, cô nói cái gì đều được.
& & &
Lan Đạo Uy ngồi trước bàn làm việc, vùi đầu vào đống văn kiện, đột nhiên điện thoại nội bộ vang lên. Anh ấn nút: “A lô!”
“Lan tiên sinh, có một cô gái tên Đổng Ngải Vi đến tìm nói là có việc quan
trọng muốn nói với ngài.” Cô nhân viên tiếp tân báo cáo.
Đổng
Ngải Vi? Lan Đạo Uy nhướng mày, anh và cô ta căn bản không có gì để nói
,nhưng nể mặt bố cô ta – ông Đổng, anh không tiện từ chối.
“Mời cô ta lên!” Lan Đạo Uy trả lời.
“Dạ được!”
Lan Đạo Uy cúp máy, nhớ tới việc Đổng Ngải Vi có ý xấu với Phương Tử Cầm không khỏi nhíu mày. Không lâu sau có tiếng gõ cửa.
“Mời vào.”
Đổng Ngải Vi ăn mặc xinh đẹp đi vào. “Xin chào, Lan tiên sinh!” Cô lên tiếng.
Lan Đạo Uy gật đầu, “Xin chào, mời cô ngồi!”
Đổng Ngải Vi ngồi đối diện với anh vẻ mặt cười không được tự nhiên, vẻ uy
nghiêm khí thế của Lan Đạo Uy làm cô e ngại không biết phải nói thế nào.
“Đổng tiểu thư đặc biệt ghé thăm, không biết có việc gì?” Lan Đạo Uy trực tiếp hỏi.
Đổng Ngải Vi quyết định bạo gan, hôm nay đã đến đây thì phải hoàn thành.
“Tối hôm qua đã tôi gặp Phương Tử Cầm.” Cô mở đầu muốn làm cho Lan Đạo
Uy chú ý.
“À!” Lan Đạo Uy từ chối cho ý kiến.
“Cô ấy không phải đi một mình, nói ra có thể sẽ khiến anh giật mình.” Đổng Ngải Vi cười ác ý.
“Đổng tiểu thư nếu không ngại xin nói thẳng, tránh lãng phí thời gian của tôi và cô.” Giọng nói Lan Đạo Uy bắt đầu mất kiên nhẫn, ánh mắt sắc bén
nhìn về phía cô. Ánh mắt lợi hại của anh khiến Đổng Ngải Vi không dám
nói thêm lời dư thừa nữa.
“Tối hôm qua ở Khách sạn Hoàn Á, tôi
chính mắt thấy Phương Tử Cầm cùng một người nữa gọi là Lữ Tử Khiêm ở đại sảnh ôm ấp thân mật, hơn nữa hai người còn thuê chung một phòng nữa.”
Đổng Ngải Vi nói liền một hơi, ánh mắt dò xét phản ứng của Lan Đạo Uy.
Thấy anh không phản ứng gì, cô nàng châm thêm một ít dầu vào lửa: “Tôi
nghĩ Phương Tử Cầm hẳn đang sống cùng với Lan tiên sinh, tối hôm qua cô
ấy có về không anh hẳn nhiên biết rõ.”
“Cô xác định cô không nhìn lầm người?” Lan Đạo Uy nheo mắt, lạnh lùng hỏi.
“Tuyệt đối không sai, cái người Lữ Tử Khiêm kia còn la to – Tử Cầm, anh yêu
em.” Đổng Ngải Vi mạnh mẽ nói, vì sao đàn ông đều mê mệt Phương Tử Cầm
như vậy, cô ta có điểm nào hơn mình?
“Được! Cám ơn cô đã báo cho tôi biết việc này, cô có thể đi được rồi.” Lan Đạo Uy nói lời tiễn khách.
Đổng Ngải Vi ngây ngốc một hồi, tại sao lại như vậy? Anh không phải là rất
tức giận sao, còn phải cám ơn cô vì đã báo tin? Làm sao mà anh lại có
thái độ thong dong như vậy?
Cô vốn