tò mò hỏi.
- Liệu anh có thể biết em mua quà gì cho anh được không...??
Vân càng đỏ mặt hơn. Con nhỏ lúng túng thấy rõ.
- Lúc nào anh về phòng rồi hãy mở...!!
Duy chăm chú nhìn món quà nhỏ xinh được gói bằng một chiếc
nơ màu hồng. Duy chưa bao giờ nhận được món quà nào có ý nghĩa và mong đợi như
thế này. Anh chàng nâng niu nó như báu vật. Phải chăng những món quà dù nhỏ
nhoi do người mà ta thích tặng thì đều đáng quý và đều đáng yêu.
Duy cũng ngượng ngùng đưa cho Vân một túi sách màu trắng hơi
nặng. Anh chàng bối rối nói.
- Anh thấy em thích truyện "Harry Potter". Anh
không biết là em đọc đến tập nào nên anh đã mua tất cả cho em bảy tập. Anh hy vọng
là em thích...!!
Vân đỏ bừng mặt nhìn Duy. Hai ánh mắt gặp nhau rồi vội quay
đi hướng khác. Vậy là Duy và Vân đều có suy nghĩ muốn tặng quà cho đối phương. Vân
thấy hơi tiếc tiền. Chúa ơi chỉ cần mua một tập thôi, tại sao anh ấy lại mua những
bảy tập làm gì.
- Không cần phải mua nhiều như thế đâu. Em đã đọc được gần hết
rồi...!!
- Anh biết nhưng mà em giữ nó làm kỷ niệm đi khi nào em thấy
nhớ thì lôi ra mà đọc....!!
- Anh đúng là người hoang phí...!!
Duy bực mình hỏi Vân.
- Em mà nói anh một lời nào như thế nữa là anh sẽ thu hồi lại
món quà anh vừa tặng cho em đó...!!
Vân ôm và giữ nó thật chặt con nhỏ vênh lên cãi.
- Có ai tặng quà mà đòi lại như anh không. Đã cho người ta rồi
thì không được đòi lại chứ...??
Duy phì cười bảo.
- Đó là do em chê anh hoang phí còn gì....??
- Nhưng mà em nói đúng có sai đâu...!!
- Em còn cãi nữa hả. Đưa đây...!!
Duy giả vờ giật lấy cái túi màu trắng trong lòng của Vân.
Con nhỏ giữ thật chặt rồi chuyển sang bên cạnh. Duy chồm qua người của Vân, mục
đích của anh chàng chỉ là trêu đùa thôi nhưng đúng lúc chiếc xe phanh gấp và dừng
đột ngột làm cho Duy ngã đè lên người của Vân, con nhỏ sợ Duy ngã nên theo phản
xạ Vân dang rộng vòng tay kéo Duy thật mạnh vào lòng của mình.
Đây là một tình huống không phải là oái oăm nhất của Vân và
Duy vì dù sao họ cũng ngã đè lên nhau một lần ở trong phòng tắm rồi. Điều khách
biệt duy nhất là lần này Vân ôm chặt lấy Duy chứ không phải Duy ôm chặt lấy
Vân.
Anh chàng tài xế quanh xuống định hỏi hai người có sao không
nhưng trông thấy cảnh ôm ấp của hai người. Anh vội quay lên và trên môi hé một
nụ cười.
Vân ngại ngùng buông tay ra khỏi người của Duy. Con nhỏ quay
mặt đi hướng khác mà không dám nhìn vào mặt và ánh mắt của Duy nữa. Duy cũng ngại
ngùng không kém gì Vân. Hai trái tim đập thật nhanh ở trong lồng ngực. Xe ô tô
phanh gấp làm cho túi quà của Vân và Duy rơi cả xuống sàn xe.
Cả hai trở về khách sạn trong trạng thái chơi vơi và một nụ
cười ở trên môi. Mọi người trong gia đình nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt hiếu kỳ
và tò mò. Vân và Duy không dám nhìn nhau trong bữa ăn tối. Cả hai im lặng và cố
nuốt cho nhanh rồi về phòng. Duy muốn nhanh biết Vân tặng gì cho mình còn Vân
muốn nhanh được đọc lời đề tặng của Duy ở trên bìa sách.
Cả ngày hôm nay Tuấn Anh không có cơ hội gần gũi và nói chuyện
với Vân vì con nhỏ bận đi với Duy suốt ngay cả Đào cũng không thấy đâu. Hắn cảm
thấy bức bối và khó chịu, mẹ của hắn không để cho hắn yên. Bà ta lúc nào cũng
nhắc đi nhắc lại cho hắn nhớ những dự định, mục đích và lí do vì sao mà hắn phải
sang đây.
-------------------------------
Mọi thứ xung quanh Vân là một màu đen tối. Vân cảm thấy sợ
hãi. Con nhỏ la lên thật to. Vân không tài nào ngủ được, chuyện xảy ra chiều
nay là một nỗi ám ảnh lớn đối con nhỏ. Vân linh cảm sẽ có chuyện chẳng lành xảy
ra.
Ánh sáng từ chiếc đèn bàn phát ra thứ ánh sáng màu xanh nhạt.
Mọi thứ trong căn phòng trở nên lung linh kỳ ảo. Cứ mỗi lần nhắm mắt lại Vân mơ
thấy mình bị trói và bị bịt giẻ vào mồm. Vân sợ hãi mở ngay mắt ra. Tình trạng
này kéo dài suốt từ lúc Vân trèo lên giường đến giờ.
Vân bật dậy. Vân lục tìm chiếc đồng hồ nhỏ trong ngăn kéo của
một chiếc bàn làm bằng gỗ. Mới có hơn 2 giờ sáng có nghĩa là phải mấy tiếng nữa
bình minh mới lên. Vân đã trằn trọc suốt năm tiếng đồng hồ.
Vân chán nản mở va ly. Con nhỏ lôi quyển sách có tựa đề
"Lí trí và tình cảm" ra đọc. Vân yêu thích văn học cổ điển của nước
anh đặc biệt là tác giả của cuốn sách này. Vân đọc hết ba tác phẩm của bà. Vân
bị câu chuyện cuốn hút. Con nhỏ đọc đến năm giờ sáng. Đôi mắt của Vân díu lại.
Vân ngủ gật trên bàn. Con nhỏ quên mất hôm nay là thứ hai đầu tuần. Vân phải đến
công ty của Khoa làm việc.
Bố mẹ và ông nội của Vân do phải đi thăm người quen bị ốm
nên họ đi ngay từ sáng hôm qua. Có lẽ phải hai hôm nữa họ mới trở về. Vân chưa
có lúc nào cảm thấy buồn ngủ như lúc này. Con nhỏ muốn ngủ bù thời gian đã bị mất.
Duy đã dậy từ khi nào rồi. Anh chàng đánh răng rửa mặt, quần áo chỉnh tề. Duy
gõ cửa phòng của Vân.
Duy gõ hai ba lần mà Vân vẫn không có dấu hiệu trả lời. Anh
chàng nhẹ xoay tay nắm cửa