của Duy vào lúc này thì thế nào con nhỏ cũng bị Duy đánh cho mấy cái cốc
vào đầu và ăn mắng thật thậm tệ, dám đi ăn cơm cùng hai tên đàn ông hả, con nhỏ
này đúng là gan cùng mình và không coi anh chàng ra cái gì cả.
- Anh ta đến đó làm gì...??
Anh chàng vệ sĩ đeo kính màu đen nói thật chi tiết.
- Cậu ấy mang một bó hoa hồng nhung rất đẹp đến tặng cho cô
chủ và rủ cô chủ đi ăn, hình như họ còn nắm tay nữa....??
Duy gồng mình lên vì tức, khuôn mặt của anh chàng đanh lại,
đôi môi mím chặt, đôi mắt long lanh như ánh nắng phản chiếu xuống đáy hồ. Duy gằn
giọng.
- Bây giờ họ đang ăn ở đâu...??
- Dạ, trong một nhà hàng kiểu ý ở quận ba....!!
- Em biết rồi. Hai anh cứ theo dõi và để ý đến mọi hành động
của cô ấy cho em....!!
- Vâng. Tôi sẽ làm đúng những lời mà cậu chủ căn dặn....!!
Duy buông mình đánh phịch một cái xuống ghế. Duy vuốt mặt
hai cái cho tỉnh táo. Đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi gió mát lạnh thổi nhẹ
vào phòng làm cho tâm hồn của Duy dịu lại. Cái nhìn mông lung và có hồn ấy như
cuốn hút lấy Duy. Một hình ảnh người con gái mờ sương hiện rõ lên trong trí óc
của Duy. Duy nhắm mắt lại, đôi mắt buồn ấy nhìn Duy như muốn níu giữ một cái gì
đó. Nỗi đau ẩn hiện, trái tim của Duy đau nhói, đôi môi mấp máy. Duy muốn gọi
tên người con gái đó nhưng không tài nào cất nổi nên lời. Đầu của Duy lại đau,
từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán, trên má, chiếc áo cánh mỏng dính bệt lại.
Bàn tay phải của Duy run run mở hộc tủ, một lọ thuốc màu trắng
nằm im lìm ở trong cùng. Duy vội mở nắp, dốc hai viên thuốc màu hồng nhạt trên
tay. Duy cho lên miệng và nuốt đánh ực một cái. Cốc nước giúp cho Duy dễ thở
hơn được một chút. Duy lảo đảo đứng dậy, cơn đau đầu như cứa từng mạch máu
trong cơ thể, nó là một nỗi khiếp sợ đối với Duy. Từng tế bào thần kinh như muốn
nổ tung ở bên trong, vầng thái dương nhăn lại, những sợi gân màu xanh đang
trùng cả xuống, đôi tai vang lên ngàn tiếng gõ. Duy ngã người xuống giường, Duy
cố nhắm mắt lại và cố chợp mắt ngủ một chút, thần kinh và mọi sợi dây thần kinh
của Duy cần được nghỉ ngơi.
Duy sợ rằng một mai khi quá sức chịu đựng, anh chàng sẽ bị nổ
tung ra mà chết. Trong đầu của Duy đang chứa hàng ngàn gói thuốc nổ chỉ cần một
mồi lửa là nó có thể thiêu dụi đi tất cả.
Hương thơm của hoa nhài bay vào phòng. Đây là mùi hương của
Vân. Duy thấy lòng xao động, Duy đang tưởng tượng Duy đang ngồi trước một hồ nước
trong veo, trên bề mặt không có một con sóng. Duy soi bóng hình của mình xuống
đáy hồ, ánh mắt của Duy ngỡ ngàng vì Duy không nhìn thấy bóng của mình mà là
hình bóng của một cô gái. Duy cố nhìn cho rõ, hình bóng của cô gái càng lúc
càng hiện rõ, đầu tiên là đôi mắt, đó là một đôi mắt thật to, đôi lông mày hình
cánh phượng, lông mi cong vút, chiếc mũi thật thẳng, đôi gò má thật mịn, đôi
môi của cô ta đang hé một nụ cười hình bông hoa nở.
Duy ngạc nhiên vì tại sao mình là một người đàn ông sao lại
biến thành một cô gái. Ánh mắt của cô gái đó nheo lại đầy tinh nghịch. Cô ta thầm
thì hỏi.
- Anh có nhớ em là ai không...??
Duy giật mình ngồi bật dậy. Cơn đau đầu biến mất, hình ảnh của
cô gái lúc nãy vẫn còn in đậm trong tâm trí của Duy. Duy ngày càng thắc mắc là
tại sao mỗi lúc Duy bị đau đầu cô ta lại tái xuất hiện trong trí nhớ của Duy.
Duy tự hỏi.
- Cô ta là ai...??
Khi mọi chuyện đã xảy ra rồi, Đào mới bàng hoàng tỉnh lại.
Cô ta không ngờ chỉ trong một phút tức giận, sự ghen tuông đã biến một cô gái
ngoan hiền, luôn nghĩ cho người khác thành một kẻ ích kỉ, sẵn sàng hạ gục bất cứ
ai dám cản đường đi của cô ta.
Cô ta hối hận khi nghĩ đến cơ thể mềm nhũn, thiếu sức sống nằm
bất động trên sàn nhà của Vân, ánh mắt xót xa, đầy thương hai và tức giận của
Duy. Ngày cả người độc ác và tàn nhẫn như Tuấn Anh cũng không đồng tình với
cách hành xử của cô ta sáng nay. Cô ta cảm thấy đầu óc quay cuồng, khi bình tâm
lại cô ta thấy day dứt. Bàn tay đấm lên ngực thùm thụp, cô ta lao ra khỏi phòng
như cơn lốc.
Vẫy vội một chiếc xe tắc xi cô ta bảo anh chàng tài xế đưa
cô ta đến một quán bar. Tiếng nhạc kích động, mùi thuốc lá, rượu bia và mùi hơi
người nồng nặc đông đúc khiến cho Đào khó thở. Cô ta gọi cho mình hai chai rượu,
Đào tu ừng ừng, cô ta uống rượu như uống nước lã. Một bàn tay đàn ông và một
mùi nước hoa phả vào mũi của cô ta. Tuấn Anh, cô ta biết chắc là vậy, ngoài hắn
ra thì không có ai khác.
Đào tức giận hỏi.
- Anh tới đây làm gì...??
- Đi theo cô...!!
Hắn kéo ghế ngồi bên cạnh Đào, hắn tự nhiên rót rượu ra ly rồi
nâng cốc lên bảo.
- Chúc cho sự thành công ngoài dự kiến của chúng ta....!!
Đào lắc đầu chán nản nói.
- Tôi thấy hôm nay tôi đúng là một con điên....!!
- Nhưng em không thể phủ nhận rằng nhờ thế mà chuyện phá hoại
tình cảm của hai người đó mới đạt được như ý nguyện hay sao...!!
Đào mai mỉa.
- Đạt được như ý nguyện, anh không thấy ánh m
