“Sao em lại hỏi câu này?”.
“Không có gì ạ. Chỉ là em thấy lạ thôi. Em đến đây đã mấy ngày rồi
nhưng chưa từng nhìn thấy một người thân nào của lão gia. Lẽ nào
lão gia không có gia đình?”
“Nha đầu này, vừa nói linh tinh gì thế?” Chị Trần là người rất cẩn
trọng. Nghe Hương Tranh hỏi câu này, chị thoáng giật mình, vội vàng
chạy đi mở cửa quan sát động tĩnh bên ngoài. Sau khi chắc chắn
không có ai nghe lén, chị mới ngồi xuống bên cạnh Hương Tranh, thì
thầm: “Năm nay lão gia đã hơn bốn mươi tuổi, tất nhiên là phải có
vợ rồi. Thiếu gia Tu Phàm đã tốt nghiệp đại học. Những người làm
trong Sở gia đều biết chuyện ấy nhưng không ai dám nói ra bởi vì
lão gia ghét nhất là những kẻ đưa chuyện. Chị nói với em những
chuyện này, em cũng đừng nói ra ngoài, nhớ chưa? Nếu không cả chị
và em đều sẽ bị đuổi khỏi đây”.
Hóa ra là vậy, hèn gì mà chị Trần luôn cẩn trọng trong từng hành
động. Hương Tranh cũng cảm thấy lo lắng, căng thẳng hỏi thêm: “Vậy
sao em chưa từng gặp phu nhân và thiếu gia?”.
“Phu nhân qua đời đã lâu rồi, còn Sở thiếu gia đang bị quản thúc,
em làm sao gặp họ được”.
“Trời! Sao lại thế? Bị quản thúc ở đâu ạ?”
Trần Tú Anh càng nhỏ giọng hơn nữa: “Bị quản thúc tại phía tây nam
của Sở gia, gần Hướng Ninh viên. Thiếu gia cũng rất đáng thương.
Cậu ấy thích piano giống phu nhân. Nhưng lão gia chỉ có mình cậu ấy
nên muốn cậu ấy bỏ học đàn để chuyển sang học kinh doanh, sau này
còn thay lão gia tiếp quản tập đoàn Sở thị. Thiếu gia tính tình cố
chấp hệt như lão gia. Bị lão gia thúc ép, vừa về nước được một
ngày, cậu ấy đã bỏ trốn, nhưng không lâu sau, cậu ấy bị Triệu quản
gia sai người bắt về. Lão gia muốn cậu ấy đến học việc tại Sở thị,
cậu ấy không chịu. Sợ thiếu gia bỏ trốn lần nữa, lão gia mới sai
người quản thúc cậu ấy. Những chuyện bí mật này của Sở gia, tuyệt
đối không được nói ra ngoài. Em nhớ chưa?”.
Hương Tranh gật đầu, trong lòng cô trào lên cảm giác vui mừng. Cuối
cùng, cô cũng đã tìm được tung tích của Sở Tu Phàm. Thật không uổng
công cô tới đây, tin tốt này bù đắp cho việc cô phải chịu đựng sự
uy hiếp của Triệu Ninh những ngày qua.
Trần Tú Anh không hề hay biết những suy nghĩ của Hương Tranh. Chị
thu dọn đám bông băng cất vào tủ thuốc. Trước khi đứng lên, chị
nhắc: “Hương Tranh, chị quay lại thu dọn thư viện. Em đang bị
thương, ở lại đây nghỉ ngơi cho khỏe, nhớ đừng đi đâu đấy”.
Hương Tranh ngoan ngoãn gật đầu, đợi chị Trần đi khuất khỏi khu
nhà, cô lập tức nhảy xuống giường, xăm xăm đi ra cửa.
Cô định bụng tìm tới Hướng Ninh viên.
Hướng Ninh viên nằm ở phía tây nam của Sở gia, bên ngoài hoang vu,
cách xa khu nhà ở nên ít người lai vãng tới.
Hương Tranh nấp sau một gốc cây cổ thụ không xa Hướng Ninh viên,
kiên nhẫn quan sát anh chàng vệ sĩ trẻ tuổi, dáng vẻ nhàn rỗi, ngồi
dựa vào tường rào đá chơi trò chơi trên điện thoại di động. Hương
Tranh lại hướng mắt quan sát động tĩnh bên ngoài tường rào của
Hướng Ninh viên một lát. Sau đó, cô cẩn thận di chuyển sang bức
tường phía nam của khu vườn. Ở đó có một bụi cây trường xuân, Hương
Tranh bám vào đó để leo vào trong.
Bên trong Hướng Ninh viên trồng rất nhiều loại cây, nhờ được chăm
sóc tốt nên đứng tại đây có thể thấy một màu xanh tươi mát trải
khắp khu vườn. Hai bên con đường nhỏ, hoa cúc vàng đang độ nở hoa,
màu vàng rực rõ của hoa cúc nổi bật giữa màu xanh của đám cây lá
xung quanh. Khu vườn khá yên tĩnh, không nghe thấy tiếng người, chỉ
có tiếng chim hót vọng ra từ các vòm cây, tán lá. Ánh mặt trời
xuyên qua kẽ lá trải ánh vàng trên mặt đất, hương hoa nhè nhẹ lan
tỏa trong không gian.
Hương Tranh nấp sau bụi cây, huy động mọi giác quan để quan sát
động tĩnh xung quanh, mắt chăm chú nhìn quanh khu vườn, tai dỏng
lên nghe ngóng. Sau khi đã chắc chắn không có ai trong vườn, cô mới
ra khỏi chỗ nấp, nhón chân, rón rén bước trên con đường trải sỏi
giữa hai hàng cây.
Cuối con đường sỏi nhỏ dẫn tới một căn nhà hai tầng nhỏ còn cũ kỹ
và xấu xí hơn cả khu nhà ở dành cho người làm. Tường nhà đã bong
tróc, mái nhà dột nát.
Đây mà là nơi cho người ở ư? Sở Nhân Vũ sao có thể nhốt con trai ở
một nơi như thế này được? Hương Tranh vừa quan sát căn nhà vừa tự
hỏi. Cô lặng lẽ đi một vòng quanh căn nhà.
Sau khi đi vòng quanh căn nhà một lượt, Hương Tranh phát hiện ra có
một cửa sổ ở phía đông của căn nhà, rèm cửa đã được kéo lên. Qua
cửa sổ, Hương Tranh có thể quan sát thấy phía bên trong căn phòng.
Bức tường đối diện cửa sổ có kê một giá sách lớn, trên đó có rất
nhiều sách, được sắp xếp ngăn nắp. Phía trước giá sách, kê một cái
bàn hình vuông khá lớn, trên bàn còn đặt mấy cuốn sách bìa da dày
và một chiếc máy tính xách tay. Nhìn qua đã biết đây là phòng đọc
sách.
Hương Tranh ngỡ ngàng, căn nhà này bên ngoài cũ kỹ xuống cấp nhưng
bên trong lại rất sạch sẽ, ngăn nắp, rõ ràng là có người thường
xuyên ở đây.
Lẽ nào Sở Tu Phàm sống ở đây thật?
Hương Tranh dừng lại một chút và quyết định bước vào trong
nhà.
