Old school Easter eggs.
Công Chúa Lưu Manh

Công Chúa Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327282

Bình chọn: 10.00/10/728 lượt.

thiên hạ. Được, hôm nay ta sẽ cho ngươi sáng mắt ra. Vĩnh Kỳ trong cơn tự ái, nhanh như chớp đưa tay lên mặt Băng Tâm, vén mái tóc che nửa khuôn mặt nàng lên, kéo đi một mảng vết sẹo. Phần da thịt dưới vết thương lộ ra, trắng nõn nà, không hề có tì vết. Vì bị bất ngờ nên Băng Tâm không kịp ra tay ngăn cản Vĩnh Kỳ. Gia Huy muôn phần sửng sốt. Vết sẹo đó có thể bóc ra như vậy, hoá ra vết sẹo đó lành rồi sao? À, mà không. Nàng ta vốn là chưa hề có vết sẹo đó. Gia Huy lắp bắp:

- Nàng...vết sẹo của nàng...nó...

Băng Tâm cũng bối rối không kém chàng. Vội vàng lấy tay ôm mặt , quay đi chỗ khác. Nhưng đã không còn kịp nữa. Chàng đến trước mặt nàng, lấy tay nâng cằm nàng lên, một tay vén mái tóc đang che mặt. Bây giờ chàng mới có dịp nhìn kĩ. Vết sẹo này thật là kinh khủng quá. Nó như một chiếc mặt nạ ác quỷ che đi khuôn mặt thật của nàng. Đôi mắt nàng sâu thẳm, nhìn chàng không chớp. Đúng là đôi mắt nàng rất đẹp, như vũ trụ bao la chứa muôn ngàn vì tinh tú. Khi người ta lạc bước chân vào đó, sợ rằng mãi mãi không tìm được đường ra. Chàng đặt tay lên vết sẹo, vuốt ve nhẹ nó, rồi từ từ bóc nó ra, từng chút một. Vết sẹo bong tới đâu, da nàng hiện ra thơm mát mượt mà tới đó. Vết sẹo đã bay sạch. Tim Gia Huy ngừng đập trong phút chốc. Bốn chữ nhất tiếu khuynh thành không phải để chỉ khuôn mặt như thế này hay sao? Vẻ đẹp của nàng vượt xa so với trí tưởng tượng của chàng. Đẹp đến độ khiến người ta nao lòng. Lần đầu tiên bốn mắt nhìn nhau, không nói nên lời. Cuối chàng chàng cũng thì thào, tiếng nói nghẹn trong cổ họng:

- Tại sao nàng lại lừa dối ta...

Băng Tâm không nói gì, chỉ nghe tiếng tim đập thình thịch. Thấy Gia Huy nhìn nàng không chớp mắt, ban đầu Vĩnh Kỳ rất tự mãn. Thế nào, ngươi đã sáng mắt ra chưa? Giờ đã biết thế nào là thiên hạ đệ nhất mĩ nhân chưa? So với nàng, kẻ vẫn được xưng tụng là đệ nhất mĩ nữ chỉ đáng xách dép. Thế nhưng khi thấy ánh mắt hai người nhìn nhau, cậu lại cảm thấy khó chịu. Vội xen vào giữa hai người, lên tiếng:

- Thôi. Nhìn thế đủ rồi. Căn bản là Băng Tâm tỷ không thích ngươi nên mới không cho ngươi thấy dung mạo thật của tỷ ấy. Thế thôi mà cũng phải thắc mắc.

Ghét ta? Đúng. Có khi lí do chính là như vậy. Trước giờ nàng kiên quyết bám lấy cuộc hôn nhân này, nhưng lại chưa từng tỏ ra thích ta. Mà cũng được thôi, ta cũng đâu có thích nàng. Nếu cả hai đã không có tình cảm với nhau, thì là một chuyện tốt. Nàng ghét ta, ta cũng có thích nàng đâu? Ta còn khúc mắc điều gì nữa chứ? Nàng là mĩ nhân thì sao, ta cũng là mĩ nam tử vậy. Nàng ta trước sau vẫn đáng ghét như thế. Nhưng tại sao trong lòng ta lại cảm thấy đắng khi biết nàng đối với ta chỉ có một chữ ghét? Không được, phải lấy lại bình tĩnh nào Gia Huy. Một hoàng tử như ta, trước giờ chỉ có nữ nhân gục ngã dưới chân ta mà thôi, tuyệt đối không có chuyện ngược lại.

Sắc mặt Gia Huy thay đổi rất nhanh, từ ngỡ ngàng đến chỗ bất chợt cười vang:

- Ha ha. Cũng chỉ là nhìn giống các cô gái bình thường khác thôi. Dù sao thế cũng may mắn, ta đỡ mang tiếng phải lấy nữ quỷ về làm vợ.

Chàng trước sau gì cũng không công nhận mình bị vẻ đẹp của nàng làm cho thất thần. Sau đó Vĩnh Kỳ với Gia Huy vẫn cứ tiếp tục tranh cãi với nhau về gu thẩm mĩ, không ai chịu nhường ai, giống như hai đứa trẻ ngoan cố. Người ta bảo không đánh nhau đổ máu không thành bạn tốt. Băng Tâm nhìn hai người mà khẽ thở dài. Vĩnh Kỳ trẻ con đã đành rồi, ai ngờ tên Gia Huy này cũng vậy. Nhưng mà nhìn hắn cãi nhau đến mặt đỏ tía tai như vậy cũng dễ thương ghê.

Gia Huy và Băng Tâm mang vàng về thôn Đinh Gia Kiều. Vĩnh Kỳ cũng muốn đi theo, thế nhưng triều đình Kim quốc có việc hệ trọng nên phải quay về. Hơn nữa Băng Tâm cũng không đồng ý để Vĩnh Kỳ đi theo. Chuyện họ đi điều tra là bí mật của Thiên quốc, người đã không biết thì tuyệt đối không được phép biết nữa. Khi chia tay Băng Tâm, Vĩnh Kỳ kêu la ầm ĩ, và thề sớm nhất có thể sẽ lại tìm gặp nàng. Nhận được số vàng, người trong thôn vui mừng khôn xiết. Băng Tâm và Gia Huy vừa giúp họ sắc thuốc, lại giúp họ chăm sóc người bệnh. Có thuốc, bệnh tình của họ nhanh chóng chuyển biến tốt. Họ cảm kích hai người vô cùng. Thôn Đinh Gia Kiều người người thề rằng nếu Băng Tâm và Gia Huy cần họ sẽ giúp đỡ hết mình, không tiếc sinh mạng.

Hai người mang thanh kiếm của tên thích khách ra cho những người thợ lão luyện nhất xem. Một ông lão có đôi mắt tinh anh, giọng nói trầm trầm cất tiếng sau khi xem xét kĩ một hồi:

- Thanh kiếm này đích thực do cha ta làm ra. Nó được làm theo đơn đặt hàng của một vị kiếm khách giang hồ chừng mấy chục năm về trước. Cái đầu kiếm chẻ đôi như lưỡi rắn này, cộng với những đường cong mềm mại của thân kiếm, chính là thanh Tử xà kiếm. Trên này còn có dấu ấn của gia đình ta. Cha ta luôn bí mật khắc nó vào mỗi tác phẩm của ông. Những người đến đây đặt kiếm thường nhận hàng rồi đi luôn. Nhưng người này năm đó khi xem kiếm xong đã dùng kiếm thi triển võ công giết chết luôn mười mấy người đi cùng. Đường kiếm vô cùng ảo diệu,