Old school Swatch Watches
Công Chúa Lưu Manh

Công Chúa Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326921

Bình chọn: 8.5.00/10/692 lượt.

mắt cậu thì chẳng có mấy thứ cậu cho là đẹp cả. Mọi người xung quanh cậu ta, kể cả công chúa tỷ tỷ của cậu ta đều tức đến phát điên khi cậu ta liên tục thốt ra những câu khinh thường họ, đại loại như : Xấu xí, đừng đến gần ta. Vì tương lai sáng ngời, cậu được hoàng đế Kim quốc hết sức nuông chiều, thế nên lại càng kiêu ngạo. Cậu ta vốn chẳng coi ai ra gì, cho đến một ngày cậu gặp Tử Băng Tâm.

Khi ấy Băng Tâm mười lăm tuổi, còn nhóc Vĩnh Kỳ mười hai. Cậu nhóc vốn cho mình là giỏi giang nên thường trốn khỏi cung đi ra ngoài chơi một mình. Cậu nhóc đẹp trai lại ăn mặc sang trọng, đương nhiên trở thành mục tiêu của bọn lưu manh chuyên bắt cóc tống tiền. Nhân cơ hội chúng không để ý, cậu chạy thoát ra phố. Tóm được cậu nhóc, thấy cậu phản kháng quyết liệt, bọn chúng tức mình một chưởng đánh cậu bay ra xa. Đúng lúc này Băng Tâm xuất hiện, phi thân lên không trung, ôm cậu vào lòng, tiếp đất an toàn. Với một thân võ nghệ, Băng Tâm dễ dàng đánh bay tất cả bọn chúng. Chính lúc này đây, cậu nhóc Vĩnh Kỳ Kiêu ngạo đã bị tiếng sét ái tình. Chưa bao giờ cậu thấy người con gái nào đẹp như cô ấy. Nàng đánh bọn lưu manh mà trông giống như một cánh bướm đang bay lượn giữa vườn hoa vậy ( Bệnh nặng rồi ^^). Khi dọn dẹp xong rác rưởi, Băng Tâm quay lại định hỏi cậu nhóc ở đâu, trong bụng chắc mẩm cậu ta đang sợ run lên. Thế nhưng, câu đầu tiên cậu nói với nàng là : Tỷ Tỷ, tỷ đẹp thật. Lớn lên tỷ làm vợ ta nhé!. Đã thế cậu ta lại còn nói câu này trong khi mắt nhìn nàng đắm đuối.

Thế rồi cậu ta cứ nhì nhèo đòi bám theo Băng Tâm. Khi biết Băng Tâm là đệ tử của Bạch Cư lão quái, cậu ta kiên quyết xin theo làm đệ tử lão. Thấy cậu ta có tư chất của một thiên tài, Bạch Cư lão quái đã thu nhận. Từ đó bốn người cùng nhau giang hồ phiêu bạt, thật sự vui vẻ. Mấy tháng trở lại đây, hoàng đế Kim quốc bị bệnh, Vĩnh Kỳ đành trở về Kim quốc. Khi quốc vương hồi phục sức khoẻ, cậu ngay lập tức trở lại sơn động tìm Băng Tâm, nhưng Băng Tâm và cả Lâm Phong đều đã rời đi.

Vĩnh Kỳ cứ hớn ha hớn hở:

- Băng Tâm tỷ tỷ. Cho đệ đi theo tỷ với nha. Từ giờ tỷ đi đâu đệ sẽ đi đấy, một bước cũng không rời xa.

Thấy cậu ta một câu Băng Tâm, hai câu Băng Tâm, Gia Huy thấy ngứa mắt:

- Ngươi làm sao cứ bám theo cô nàng này chứ? Bộ không có việc làm rồi hay sao?

- Tỷ tỷ chính là công việc của ta. Bởi vì tương lai tỷ ấy sẽ là vợ của bổn công tử đây.

Gia Huy mỉa mai tên nhóc kiêu ngạo:

- Thế thì rất tiếc phải chia buồn cùng ngươi. Nàng ấy sớm đã là người của ta rồi.

Vĩnh Kỳ tức giận quay ra hỏi Băng Tâm:

- Tỷ tỷ, tên này nói thật sao? Tỷ đã giấu đệ kết hôn với hắn rồi?

- À, chưa. Chúng ta vẫn chưa kết hôn- Băng Tâm cười cười. Quả đúng như thế, hai bên mới chỉ hứa hôn.

Vĩnh Kỳ lại quay sang Gia Huy, đắc thắng:

- Ngươi nghe thấy chưa. Tỷ ấy nói không có kết hôn. Làm sao mà tỷ lại cùng với ngươi được chứ.

- Ngươi thử hỏi nàng ấy xem, nàng ấy trước sau gì cũng sẽ là nữ nhân của ta thôi.-

Gia Huy nhâm nhi tách trà, điệu bộ vênh váo.

Vĩnh Kỳ lại quay sang Băng Tâm, nhìn do thám. Nàng cũng đành gật đầu. Hắn nói đúng, trước sau gì ta cũng là vợ hắn.

Vĩnh Kỳ tức mình, nhưng vẫn cố gặng hỏi:

- Chưa kết hôn mà lại là của nhau. Vậy hai người yêu nhau sao?

Cả hai cùng phản ứng một lượt, đập bàn kêu lên:

- Không hề có chuyện đó!

- Chuyện đó thật hoang đường!

Xem phản ứng của hai người thống nhất như vậy, đúng là tâm đầu ý hợp. Vĩnh Kỳ vẫn lảng tránh phản ứng của Gia Huy, tiếp tục khiêu khích chàng:

- Tỷ ấy nói không có chuyện yêu ngươi. Vậy là ngươi trước sau cố bám lấy nàng?

- Hàm hồ. Làm gì có chuyện đó. Là cô ta cố bám lấy ta. Ta cố dứt không ra đây này.

Băng Tâm là người con gái duy nhất Vĩnh Kỳ cảm thấy đẹp, vậy mà tên này lại nói không thích tỷ ấy. Vĩnh Kỳ tâm trạng bây giờ chẳng khác nào một fan hâm mộ cuồng nhiệt đứng ra bảo vệ thần tượng của mình trước lời chỉ trích của người khác.

- Sao ngươi dám chê bai tỷ tỷ của ta? Tỷ tỷ của ta trên đời này có một không hai, tuyệt đối là một người hoàn hảo.

Gia Huy cũng chẳng vừa:

- Có gì hay ho đâu cơ chứ. Ngươi làm sao mà thích cô ta đến vậy? Cô ta đã xấu như ma quỷ lại còn tính tình khó ưa. Đúng là chẳng được cái điểm gì.

Vĩnh Kỳ mắt tròn xoe. Hắn nói cái gì thế? Tỷ tỷ của ta đẹp hơn hoa hơn ngọc, thế mà hắn dám chê xấu xí ư?

- Thật nực cười. Băng Tâm tỷ tỷ đích thực là thiên hạ đệ nhất mĩ nhân đó. Ngươi đúng là kẻ phàm nhân, có mắt như mù.

Tên này hâm mộ cô ta đến nỗi lũ lẫn rồi sao? Lấy ngôn từ miêu tả thiên nga ra tả vịt cồ à? Gia Huy vẫn tỏ thái độ bỡn cợt:

Tội nghiệp thay cho con mắt thẩm mĩ của ngươi. Tuổi còn nhỏ, chắc chưa được thấy mĩ nhân bao giờ.

Vĩnh Kỳ giận điên người. Trước giờ chỉ có ta chê con mắt thẩm mĩ của người khác, chứ chưa hề có ai dám chê ta. Thứ mà Vĩnh Kỳ này đã cho là đẹp thì đó đích thực là bảo vật của