không định tha cho Thu Hương nhưng thấy nàng quá nhát gan, hơn nữa lúc đó lại cực kỳ hoảng loạn, tin chắc không thể làm gì gây hại cho mình nên bỏ mặc nàng ở lại đó. Diệp Vân bí mật đem ba người về phủ tể tướng. Lâm Phong thì giam lỏng trong phòng của chàng, còn Gia Huy, Băng Tâm hai người họ biệt giam dưới ngục thất của tướng phủ. Bảy ngày nay nàng lúc nào cũng túc trực trong phòng Lâm Phong. Lúc chàng im lặng say ngủ thì nàng mới được gần gũi chàng đến thế. Dù rằng chỉ là ngồi lặng lẽ hàng giờ ngắm chàng, dựa người vào thân thể ấm áp đang mê man của chàng cũng làm nàng mãn nguyện. Nhưng hôm nay đã là ngày thứ bảy, ngày chàng tỉnh lại. Nàng muốn chàng nhìn thấy mình trong dáng vẻ xinh đẹp nhất.
Lâm Phong đang miên man nghĩ ngợi thì cửa phòng bật mở. Xuất hiện cùng với ánh sáng tràn vào căn phòng là Diệp Vân, váy áo thướt tha, cười tươi như hoa nở. Thấy Lâm Phong nằm vật vã dưới đất, nàng tất tả chạy đến đỡ chàng dậy. Đang lúc rối bời lại gặp kẻ mình không ưa, chàng khó chịu định gạt tay nàng ra, nhưng quả thật là không còn sức lực. Diệp Vân biết chắc chàng sẽ không vui, nhưng dù sao thấy thái độ của chàng làm tự ái của nàng lại nổi lên.
- Bao lâu không gặp, chàng vẫn đối với ta lạnh lùng thế sao?
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Tình trạng chàng thế này khó mà uy hiếp được Diệp Vân để tìm hiểu tình hình. Chàng quyết định mềm mỏng:
- Không có. Chỉ là tay chân như vô dụng. Ta không thể chịu được tình trạng này, nhất thời có chút khó chịu.
Nhìn vẻ mặt đau khổ của chàng, Diệp Vân tin ngay. Chàng trước khi trúng độc thì đầu đội trời chân đạp đất, phiêu diêu tự tại làm sao. Nay đến cả việc đứng dậy cũng khó khăn nữa, thử hỏi làm sao chàng không cảm thấy tức giận với chính mình.
Nàng vốn không định cho chàng biết mình có thuốc giải, đợi mọi chuyện xong xuôi rồi sẽ giải độc cho chàng, nhưng nhìn chàng bây giờ nàng vẫn là không đành lòng. Nàng nắm lấy tay Lâm Phong, an ủi:
- Thuốc giải đương nhiên có. Chàng yên tâm. Nhưng nó nằm trong tay phụ thân của chàng. Đến khi vạn sự thành công rồi, cha chàng sẽ giải độc cho chàng, để chàng tiếp quản cơ nghiệp.
Thuốc độc trong tay phụ thân? Kho thuốc của phụ thân chàng thuộc tên từng loại một, chưa hề biết đến loại độc dược nào như thế này.
- Loại độc dược này là gì? Ta chưa từng biết qua.
- Là Thất công dược. Ai uống vào sẽ bị mê man và thất thoát công lực. Bởi vậy chàng đừng vận công nữa, vô ích thôi.
Thì ra là vậy. Thả nào chàng càng cố gắng vận công càng mất sức.
Diệp Vân lên tiếng phân trần:
- Cũng tại chàng cả. Nếu chàng không nhất quyết ở bên cạnh họ thì đã không đến nỗi này. Ta biết chắc chàng sẽ không để họ chịu tổn hại mà. Cha chàng cực chẳng đã mới phải xuống tay với cả chàng. Ta đã cố cản trở nhưng không được.
Chà, làm như vô tội vậy. Lâm Phong dù có bị mất đi trí thông minh cũng biết chắc chắn chuyện hạ độc lần này cô ta cũng phải nhúng tay đến tám mươi phần trăm chứ chẳng chơi. Thế thì cô ta mới xuất hiện ngay bên cạnh chàng như vậy. Mà loại độc lần này lạ quá, có khi còn là do cô ta mang tới. Bạch Vân giáo có một cao thủ độc dược nổi danh trên giang hồ, đương nhiên Lâm Phong không thể không biết đến.
Nhìn nàng trang điểm cầu kỳ như vậy xuất hiện trước mặt mình, Lâm Phong quả thật thấy khinh bỉ. Cô ta muốn dùng cái mặt nạ sặc sỡ kia để quyến rũ chàng chắc. Một con rắn mặc váy công chúa thì cuối cùng vẫn chỉ là một con rắn mà thôi. Bất chợt nảy ra một suy nghĩ. Lâm Phong biết Diệp Vân này khẳng định với chàng chết mê chết mệt. Kinh nghiệm của người xưa truyền lại rằng người ta thường hay ngu muội trước tình yêu. Lần này Lâm Phong chàng quyết đánh liều một phen vậy.
Chàng im lặng một hồi, rồi mới nhẹ nhàng lên tiếng:
- Đành vậy. Ta biết cha và nàng cũng vì lo cho ta.
Diệp Vân ngạc nhiên. Nàng cứ nghĩ Lâm Phong sẽ tỏ thái độ oán ghét nàng cơ. Ai ngờ chàng chấp nhận sự thật nhanh đến vậy. Nàng chăm chú nhìn chàng dò xét.
Chàng cúi đầu than thở:
- Trước kia ta đúng là lo cho bọn họ đến bất chấp nguy hiểm bản thân. Ta giúp họ vì họ là bằng hữu, nay kể như đã tận lực. Giờ trải qua tình trạng thập tử nhất sinh, ta mới thấy được sự sống quý giá biết bao. Với lại...
Chàng nhìn sâu vào mắt Diệp Vân, tập trung hết những nồng nàn có thể thể hiện vào sóng mắt, kết hợp với tiếng nói êm như hơi thở, thành một đòn tấn công chí mạng:
- ...Với lại, sau tất cả, người xuất hiện trước mắt ta lại là nàng. Giờ ta mới biết người nào thực sự quan tâm đến ta, người nào thực sự trân quý ta.
Diệp Vân bị chàng nhìn một cách quá say đắm, gương mặt tự nhiên mang nét thẹn thùng của nữ nhi thường tình, quay mặt đi cúi đầu e thẹn.
- Chàng không biết ta lo cho chàng thế nào nào đâu. Bảy ngày nay ta lúc nào cũng túc trực bên chàng.
Lâm Phong được thể bồi thêm:
- Lúc nãy trong cơn mê man, ta thấy ta sắp bước chân vào miền cực lạc, nhưng có một người con gái cứ vẫy g