XtGem Forum catalog
Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu?

Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3212765

Bình chọn: 9.5.00/10/1276 lượt.

mà cô cố tình chôn vùi và quên nó đi đã 3 năm nay.



**Hôm ấy, gió thổi mạnh trời cũng âm u hơn ngày thường và cũng có hai
bạn trẻ quyết đấu tại nơi này, cậu ấy chơi rất giỏi nhưng cô kia cũng
không kém tài. Và kết quả là cậu ấy đã dành phần thắng – cũng dễ hiểu
thôi cậu hơn cô 4t mà, kinh nghiệm lại đầy mình. Đó là hai anh em cô, cứ đều đặn mỗi tháng tại công viên này hai anh em lại dựng “võ đài” để tỉ
thí wuynh muội với ba vòng đấu: 1- chạy maraton, 2- đánh võ, 3-cầu lông; sau 5 năm dựng võ đài mà quán quân chỉ vào tay của sư wuynh thôi, không phải vì cô đánh kém mà bởi cô có ông anh quá giỏi, lần nào tỉ thí cô
cũng thắng vòng 1 nhưng đến kết cô chỉ về với cái thân tàn mang đầy
thương tích.

“Anh thắng rồi nhé!” _ anh cô nói.

“Không biết, lần này không tính chơi lại” _ cô không chịu thua.

“Dù em có đấu với anh thêm vàiiiii chục lần nữa thì cũng chỉ có một kết quả mà thôi. Hehe…” _ anh cô nói.

“Em không chịu đâu, từ nay em ứ thèm chơi với anh nữa” _ cô dỗi hờn.

“Em dỗi đấy ah? Haha” _ anh cô cười lớn.

“Anh còn cười hả?” _ cô càng tức tối hơn.

“Lớn rồi chứ bé bỏng gì nữa mà dỗi với chả hờn hả tiểu cô nương?”

“Em không phải con nít để anh gọi tiểu”

(Khekhe… Nhưng rõ ràng hành động của cô lúc này chẳng khác gì con nít
cả, anh cô thì quá quen cái điệu bộ con nít ấy của cô nên cũng không lấy làm kỳ thú)

Anh chậm rãi bước qua đứng trước mặt cô, đưa tay lên xoa đầu cô, đổi sang giọng trầm xuống có vẻ như nghiêm trọng:

“Sau này không được tin bất cứ ai ngoài nội, luôn đề cao cảnh giác mọi
lúc mọi nơi mọi trường hợp, thường xuyên rèn luyện như những gì anh dạy
em từ trước tới giờ. Phải biết tự chăm sóc cho bản thân và cho nội, nhớ
phải ăn uống điều độ, đúng giờ nếu không em mà lên cơn đau bao tử thì
không có ai đưa em đến bệnh viện kịp thời đâu, biết chưa! Còn nữa…” _
anh cô đang nói thì bị cô chặn lại”

“Xì tốpppp! Anh bị sao ah?” _ cô đưa tay lên trán anh rờ thử rồi so với trán mình xem có bất bình thường hay không.

“Em đừng trẻ con nữa được không?” _ anh cô gỡ tay cô xuống, nói.

“Em cứ trẻ con thế đấy, thì sao?” _ cô vẫn đang dỗi.

“Nếu vậy em sẽ không bao giờ được gặp lại anh một lần nữa!” _ anh nói nhỏ, giọng trầm xuống trông rất sầu.

“Sao em lại không được gặp anh nữa? hic… anh lại dọa em chứ gì! Xí” _ cô nói.

“Anh nói thật đấy” _ anh cô nhìn về hướng khác, phóng tầm mắt xa xăm trong vô định.

Thấy vẻ sầu não của anh cô bán tin bán nghi.

“Anh…”

Anh hít một hơi thật sâu, quay lại đặt hai tay lên đôi vai bé nhỏ kia của cô nói:

“Em nhất định phải nhớ những gì anh nói ngày hôm nay, biết không?” _ anh cô dặn.

Không để cô kịp trả lời anh nói tiếp:

“Là em gái của anh em phải thật mạnh mẽ, cứng rắn và cương trực; điều đó không có nghĩa là em đi bắt nạt người yếu hơn mình. Em phải biết tự cân nhắc mọi việc, không được cho ai biết về sự thật mọi thông tin về em.
Nên nhớ, bị càng ít người chú ý càng tốt, đừng để ai nghi ngờ điều gì về em, nếu không cả anh và em lẫn mọi người xung quanh chúng ta đều gặp
nguy hiểm. Em đã nhớ chưa?”

Cô tròn mắt nhìn anh trai, cô bỗng có cảm giác sợ hãi – sợ lại thêm một
lần nữa người thân bên cạnh rời xa mình. * không, chắc chắn là không!
Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi mình*

“hề… anh lại nói nhảm gì đấy, em không giận anh nữa là được chứ gì? Về
thôi” _ cô cười nhưng sao cứ có cái gì chắn ngang ở họng làm nó cứ nghẹn lại, cái cảm giác không lành.

Mặc cô đang quay lưng đi anh cô vẫn nói tiếp:

“Từ nay anh không còn bên cạnh để bảo vệ chăm sóc cho em nữa, em phải
biết tự lo cho bản thân, nhớ chăm sóc nội chu đáo vì nội đã lớn tuổi nên không được cãi lời nội làm nội buồn”

Cô khựng lại hẳn không bước tiếp được nữa vì đôi chân đã cứng lại dù cho thân chủ nó ra lệnh cho nó phải đi. Mái tóc ngắn ngang vai giờ lật tung bay theo gió cuốn vào nhau rối bời- rối như lòng cô bây giờ vậy. Cô cố
gắng kìm nén những giọt nước mắt ngăn chúng không lăn xuống nhưng không
kịp nữa rồi. 1 giọt… 2 giọt… 3 giọt cái dòng nước ấm nóng ấy đã rớt
xuống mất rồi.

Anh cô bước lại đứng trước mặt cô, thấy em gái mình như vậy liệu có anh
trai nào nỡ làm đau em mình không? Đặc biệt lại là đứa em tội nghiệp
thiếu thốn mọi thứ mà một đứa trẻ như cô phải có được. Lòng anh đau như
cắt ra từng mảnh vụn, anh ôm cô vào lòng nước mắt cũng đã lăn dài trên
má.

“Em đừng khóc, bây giờ và sau này em cũng đừng khóc. Anh xin lỗi vì
không giữ được lời hứa luôn bên cạnh em nhưng anh hứa sẽ luôn dõi theo
em dù anh ở đâu làm gì”

Nghe tới đây, cô bật lên tiếng nấc nhưng không giám khóc òa lên dù vai cô đang rung lên từng hồi mạnh.

Thấy em mình như vậy anh càng trách bản thân hơn càng thương em hơn
nhưng anh không thể làm được gì ngoài việc ôm cô vào lòng. Từ đằng xa,
núp sau thân cây to một dáng người đang đứng đó chứng kiến tất cả. Cái
bóng ấy khẽ gậ đ